Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2420: Ép ta!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giết cho ta!Kẻ mặc y phục tím gằn lên phẫn nộ, phần trán có sát kiếm màu đỏ máu bay ra.Diệp Thành không né tránh, hắn phất tay kẹp chặt thanh sát kiếm đó rồi lật tay đánh ra một chưởng khiến tên kia bị trấn áp xuống khỏi hư thiên.AdvertisementHuyết tiếp hạn giới quả nhiên bá đạo!Trên đại địa, kẻ mặc hắc bào lảo đảo đứng dậy, máu me nhơ nhuốc, hắn như biết được trạng thái này của Diệp Thành bá đạo và đáng sợ tới mức nào.Dịch thiên hoán địa!Ngay sau đó, hắn thi triển bí thuật, biết không phải là đối thủ của Diệp Thành nên hắn không định dây dưa với Diệp Thành lâu hơn, muốn dùng tới bí thuật nghịch thiên này để chuồn đi!Vù!Không gian rung chuyển, hắn và ngọn núi ở diện thay đổi vị trí cho nhau.Thế nhưng tốc độ của Diệp Thành lại nhanh hơn, Thúc Địa Thành Thốn nhanh như gió, trong chốt lát đã sát phạt tới phía sau tên này, nhất chỉ thần mang đâm xuyên thân thể của kẻ mặc y phục tím.Chết đi!Kẻ mặc y phục tím lập tức quay người, ánh mắt b*n r* một tia sét, hắn định trảm diệt chân thân linh hồn của Diệp Thành.Diệp Thành giơ tay, một chưởng đánh tan tia sét kia, tiện tay hắn lôi luôn cả kẻ mặc y phục tím xuống khỏi hư thiên, sau đó nhanh chóng tung ra cả trăm chưởng khiến tên kia đang ngã nhào khi đáp đất đã thành một vũng máu thịt nhơ bẩn.Có điều, vũng máu thịt đó lại nhúc nhích, nó lại lần nữa hình thành nên hình người, hoá thành kẻ mặc y phục tím với vẻ mặt tôi độc.Ép ta!Kẻ mặc y phục tím gằn lên phẫn nộ, hắn giống như một đạo thần mang màu đen cứ thế xuyên vào bầu trời, tiếp đó, hai tay hắn nhanh chóng kết ấn, còn con mắt hỗn độn kia của hắn cũng nứt toạc ngay khi ấn quyết được dùng đến.Vù!Trong lúc này, thiên địa rung chuyển, hư thiên với sấm sét xoẹt qua, có hai bàn tay khổng lồ xuất hiện, giữa các ngón tay còn có đường vân màu đen cổ xưa đánh về phía Diệp Thành.Trước kia khi hắn và Thánh Tử Thần Triều quyết chiến cũng có bàn tay khổng lồ thế này muốn tóm lấy hắn, bây giờ xem ra kẻ đánh muốn đánh lén hắn hôm đó chính là tên này.Chết đi!Kẻ mặc y phục tím mặt mày méo xệch tôi độc, xung quanh cơ thể đều đang sục sôi máu như thể hắn ta đang chuẩn bị thi triển bí thuật khiến hắn phải tiêu hao không ít sức lực vậy.Diệp Thành di chuyển, hai tay giơ lên, huyễn hoá thành hai bàn tay khổng lồ cũng phải to chừng vài trăm trượng, trong đó dung hợp sức mạnh huyết mạch và đạo tắc của hắn, khiến bàn tay khổng lồ màu đen đang vươn tới lập tức tan biến.Phụt!

Giết cho ta!

Kẻ mặc y phục tím gằn lên phẫn nộ, phần trán có sát kiếm màu đỏ máu bay ra.

Diệp Thành không né tránh, hắn phất tay kẹp chặt thanh sát kiếm đó rồi lật tay đánh ra một chưởng khiến tên kia bị trấn áp xuống khỏi hư thiên.

Advertisement

Huyết tiếp hạn giới quả nhiên bá đạo!

Trên đại địa, kẻ mặc hắc bào lảo đảo đứng dậy, máu me nhơ nhuốc, hắn như biết được trạng thái này của Diệp Thành bá đạo và đáng sợ tới mức nào.

Dịch thiên hoán địa!

Ngay sau đó, hắn thi triển bí thuật, biết không phải là đối thủ của Diệp Thành nên hắn không định dây dưa với Diệp Thành lâu hơn, muốn dùng tới bí thuật nghịch thiên này để chuồn đi!

Vù!

Không gian rung chuyển, hắn và ngọn núi ở diện thay đổi vị trí cho nhau.

Thế nhưng tốc độ của Diệp Thành lại nhanh hơn, Thúc Địa Thành Thốn nhanh như gió, trong chốt lát đã sát phạt tới phía sau tên này, nhất chỉ thần mang đâm xuyên thân thể của kẻ mặc y phục tím.

Chết đi!

Kẻ mặc y phục tím lập tức quay người, ánh mắt b*n r* một tia sét, hắn định trảm diệt chân thân linh hồn của Diệp Thành.

Diệp Thành giơ tay, một chưởng đánh tan tia sét kia, tiện tay hắn lôi luôn cả kẻ mặc y phục tím xuống khỏi hư thiên, sau đó nhanh chóng tung ra cả trăm chưởng khiến tên kia đang ngã nhào khi đáp đất đã thành một vũng máu thịt nhơ bẩn.

Có điều, vũng máu thịt đó lại nhúc nhích, nó lại lần nữa hình thành nên hình người, hoá thành kẻ mặc y phục tím với vẻ mặt tôi độc.

Ép ta!

Kẻ mặc y phục tím gằn lên phẫn nộ, hắn giống như một đạo thần mang màu đen cứ thế xuyên vào bầu trời, tiếp đó, hai tay hắn nhanh chóng kết ấn, còn con mắt hỗn độn kia của hắn cũng nứt toạc ngay khi ấn quyết được dùng đến.

Vù!

Trong lúc này, thiên địa rung chuyển, hư thiên với sấm sét xoẹt qua, có hai bàn tay khổng lồ xuất hiện, giữa các ngón tay còn có đường vân màu đen cổ xưa đánh về phía Diệp Thành.

Trước kia khi hắn và Thánh Tử Thần Triều quyết chiến cũng có bàn tay khổng lồ thế này muốn tóm lấy hắn, bây giờ xem ra kẻ đánh muốn đánh lén hắn hôm đó chính là tên này.

Chết đi!

Kẻ mặc y phục tím mặt mày méo xệch tôi độc, xung quanh cơ thể đều đang sục sôi máu như thể hắn ta đang chuẩn bị thi triển bí thuật khiến hắn phải tiêu hao không ít sức lực vậy.

Diệp Thành di chuyển, hai tay giơ lên, huyễn hoá thành hai bàn tay khổng lồ cũng phải to chừng vài trăm trượng, trong đó dung hợp sức mạnh huyết mạch và đạo tắc của hắn, khiến bàn tay khổng lồ màu đen đang vươn tới lập tức tan biến.

Phụt!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Giết cho ta!Kẻ mặc y phục tím gằn lên phẫn nộ, phần trán có sát kiếm màu đỏ máu bay ra.Diệp Thành không né tránh, hắn phất tay kẹp chặt thanh sát kiếm đó rồi lật tay đánh ra một chưởng khiến tên kia bị trấn áp xuống khỏi hư thiên.AdvertisementHuyết tiếp hạn giới quả nhiên bá đạo!Trên đại địa, kẻ mặc hắc bào lảo đảo đứng dậy, máu me nhơ nhuốc, hắn như biết được trạng thái này của Diệp Thành bá đạo và đáng sợ tới mức nào.Dịch thiên hoán địa!Ngay sau đó, hắn thi triển bí thuật, biết không phải là đối thủ của Diệp Thành nên hắn không định dây dưa với Diệp Thành lâu hơn, muốn dùng tới bí thuật nghịch thiên này để chuồn đi!Vù!Không gian rung chuyển, hắn và ngọn núi ở diện thay đổi vị trí cho nhau.Thế nhưng tốc độ của Diệp Thành lại nhanh hơn, Thúc Địa Thành Thốn nhanh như gió, trong chốt lát đã sát phạt tới phía sau tên này, nhất chỉ thần mang đâm xuyên thân thể của kẻ mặc y phục tím.Chết đi!Kẻ mặc y phục tím lập tức quay người, ánh mắt b*n r* một tia sét, hắn định trảm diệt chân thân linh hồn của Diệp Thành.Diệp Thành giơ tay, một chưởng đánh tan tia sét kia, tiện tay hắn lôi luôn cả kẻ mặc y phục tím xuống khỏi hư thiên, sau đó nhanh chóng tung ra cả trăm chưởng khiến tên kia đang ngã nhào khi đáp đất đã thành một vũng máu thịt nhơ bẩn.Có điều, vũng máu thịt đó lại nhúc nhích, nó lại lần nữa hình thành nên hình người, hoá thành kẻ mặc y phục tím với vẻ mặt tôi độc.Ép ta!Kẻ mặc y phục tím gằn lên phẫn nộ, hắn giống như một đạo thần mang màu đen cứ thế xuyên vào bầu trời, tiếp đó, hai tay hắn nhanh chóng kết ấn, còn con mắt hỗn độn kia của hắn cũng nứt toạc ngay khi ấn quyết được dùng đến.Vù!Trong lúc này, thiên địa rung chuyển, hư thiên với sấm sét xoẹt qua, có hai bàn tay khổng lồ xuất hiện, giữa các ngón tay còn có đường vân màu đen cổ xưa đánh về phía Diệp Thành.Trước kia khi hắn và Thánh Tử Thần Triều quyết chiến cũng có bàn tay khổng lồ thế này muốn tóm lấy hắn, bây giờ xem ra kẻ đánh muốn đánh lén hắn hôm đó chính là tên này.Chết đi!Kẻ mặc y phục tím mặt mày méo xệch tôi độc, xung quanh cơ thể đều đang sục sôi máu như thể hắn ta đang chuẩn bị thi triển bí thuật khiến hắn phải tiêu hao không ít sức lực vậy.Diệp Thành di chuyển, hai tay giơ lên, huyễn hoá thành hai bàn tay khổng lồ cũng phải to chừng vài trăm trượng, trong đó dung hợp sức mạnh huyết mạch và đạo tắc của hắn, khiến bàn tay khổng lồ màu đen đang vươn tới lập tức tan biến.Phụt!

Chương 2420: Ép ta!