Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2422: “Ta và cô rốt cục có ân oán gì?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta và cô rốt cục có ân oán gì?”, Diệp Thành lại lần nữa truy hỏi, đôi mắt hắn hiện lên từng đường vân máu, cảnh tượng Diệp Tinh Thần và thánh nữ Tinh Nguyệt chết vẫn còn hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn.Chính vì nữ tử tóc bạc phía đối diện mà khiến một việc đại hỉ trở thành bi kịch, chính vì cô ta mà mối nhân duyên của đạo thân Tinh Thần và thánh nữ Tinh Nguyệt mới trở nên thê lương như vậy.Thế nhưng lời nói của hắn lại nhận về sự im lặng của nữ tử kia.AdvertisementVút!Diệp Thành không hỏi thêm nữa, hắn lật tay lấy ra sát kiếm, một kiếm phong thần quyết đâm xuyên hư thiên, chém về phía nữ tử tóc bạc.Vút!Nữ tử tóc bạc cũng di chuyển, thần kiếm bảy màu trong tay cô ta cũng vang lên âm thanh sắc lạnh, trảm ra một nhát kiếm huỷ thiên diệt địa.Keng!Hai thanh kiếm va vào nhau, kiếm Xích Tiêu trong tay Diệp Thành lập tức bị trảm gãy rời. Kiếm Xích Tiêu từ khi được luyện ra đến giờ vẫn luôn đồng hành cùng hắn, nó đã trảm không biết bao nhiêu đầu người, nhuốm không biết bao nhiêu máu người, vậy mà bây giờ lại bị gãy như vậy.Diệp Thành thu lại kiếm Xích Tiêu, đôi mắt hắn đỏ ngầu, hai tay nắm chặt, sát khí sục sôi khiến thiên địa như chấn động.Giết!Phía Thái Hư Cổ Long cũng di chuyển, cùng với hắn là Tử Huyên, Âu Dương Vương và Đao Hoàng hợp lực đối kháng với nữ tử tóc bạc.Giết!Phía Thiên Tông Lão Tổ và Độc Cô Ngạo cũng lần lượt rút sát kiếm sát phạt về phía kẻ mặc y phục tím.Rầm! Rầm! Đoàng!Giữa thiên địa vang lên từng tiếng nổ ầm vang, cảnh tượng đại chiến kinh thế vô cùng ác liệt, trời long đất lởỞ phía xa, có hàng triệu quân hùng choán lấp đất trời tiến tới, đó đều là tu sĩ của Thiên Đình, sát khí ngút trời, người nào người nấy đều có thần quang bao quanh trông giống như những vì sao sáng chói trên bầu trời.Thấy vậy sắc mặt kẻ mặc y phục tím thay đổi rõ rệt.Trận vây giết đêm nay với trận dung còn lớn hơn cả lần trước, một khi bị bao vây thì chỉ có thể có kết cục thập tử nhất sinh, cho dù hắn và nữ tử tóc bạc kia có mạnh thì cũng chỉ có hai người, sao có thể địch lại được cả đại quân tu sĩ hùng mạnh như vậy.Nghĩ tới đây, hắn lại nghiến răng, sử dụng tới thần thông nghịch thiên dịch thiên hoán địa, thay đổi vị trí với phía lão tổ nhà họ Tô.Đứng lại.Độc Cô Ngạo hắng giọng lạnh lùng bước vào hư thiên, ông ta trảm ra một kiếm kinh thế mang theo thần lực đâm xuyên mạnh mẽ, kẻ mặc y phục tím bị ép tới mức lảo đảo, mỗi một bước lùi về sau đều khiến môt phần hư thiên tan hoang.Thiên Tông Lão Tổ sát phạt , tung ra từng đại ấn rợp trời.Kẻ mặc y phục tím lại lần nữa bị trọng thương, phun ra cả miệng máu, thân hình thảm hại, hắn còn chưa kịp đứng vững thì đã bị nhất chỉ của Phục Linh đâm xuyên trán, thần hải tổn hại, linh hồn cũng trúng đòn tấn công mang tính huỷ diệt.

“Ta và cô rốt cục có ân oán gì?”, Diệp Thành lại lần nữa truy hỏi, đôi mắt hắn hiện lên từng đường vân máu, cảnh tượng Diệp Tinh Thần và thánh nữ Tinh Nguyệt chết vẫn còn hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn.

Chính vì nữ tử tóc bạc phía đối diện mà khiến một việc đại hỉ trở thành bi kịch, chính vì cô ta mà mối nhân duyên của đạo thân Tinh Thần và thánh nữ Tinh Nguyệt mới trở nên thê lương như vậy.

Thế nhưng lời nói của hắn lại nhận về sự im lặng của nữ tử kia.

Advertisement

Vút!

Diệp Thành không hỏi thêm nữa, hắn lật tay lấy ra sát kiếm, một kiếm phong thần quyết đâm xuyên hư thiên, chém về phía nữ tử tóc bạc.

Vút!

Nữ tử tóc bạc cũng di chuyển, thần kiếm bảy màu trong tay cô ta cũng vang lên âm thanh sắc lạnh, trảm ra một nhát kiếm huỷ thiên diệt địa.

Keng!

Hai thanh kiếm va vào nhau, kiếm Xích Tiêu trong tay Diệp Thành lập tức bị trảm gãy rời. Kiếm Xích Tiêu từ khi được luyện ra đến giờ vẫn luôn đồng hành cùng hắn, nó đã trảm không biết bao nhiêu đầu người, nhuốm không biết bao nhiêu máu người, vậy mà bây giờ lại bị gãy như vậy.

Diệp Thành thu lại kiếm Xích Tiêu, đôi mắt hắn đỏ ngầu, hai tay nắm chặt, sát khí sục sôi khiến thiên địa như chấn động.

Giết!

Phía Thái Hư Cổ Long cũng di chuyển, cùng với hắn là Tử Huyên, Âu Dương Vương và Đao Hoàng hợp lực đối kháng với nữ tử tóc bạc.

Giết!

Phía Thiên Tông Lão Tổ và Độc Cô Ngạo cũng lần lượt rút sát kiếm sát phạt về phía kẻ mặc y phục tím.

Rầm! Rầm! Đoàng!

Giữa thiên địa vang lên từng tiếng nổ ầm vang, cảnh tượng đại chiến kinh thế vô cùng ác liệt, trời long đất lở

Ở phía xa, có hàng triệu quân hùng choán lấp đất trời tiến tới, đó đều là tu sĩ của Thiên Đình, sát khí ngút trời, người nào người nấy đều có thần quang bao quanh trông giống như những vì sao sáng chói trên bầu trời.

Thấy vậy sắc mặt kẻ mặc y phục tím thay đổi rõ rệt.

Trận vây giết đêm nay với trận dung còn lớn hơn cả lần trước, một khi bị bao vây thì chỉ có thể có kết cục thập tử nhất sinh, cho dù hắn và nữ tử tóc bạc kia có mạnh thì cũng chỉ có hai người, sao có thể địch lại được cả đại quân tu sĩ hùng mạnh như vậy.

Nghĩ tới đây, hắn lại nghiến răng, sử dụng tới thần thông nghịch thiên dịch thiên hoán địa, thay đổi vị trí với phía lão tổ nhà họ Tô.

Đứng lại.

Độc Cô Ngạo hắng giọng lạnh lùng bước vào hư thiên, ông ta trảm ra một kiếm kinh thế mang theo thần lực đâm xuyên mạnh mẽ, kẻ mặc y phục tím bị ép tới mức lảo đảo, mỗi một bước lùi về sau đều khiến môt phần hư thiên tan hoang.

Thiên Tông Lão Tổ sát phạt , tung ra từng đại ấn rợp trời.

Kẻ mặc y phục tím lại lần nữa bị trọng thương, phun ra cả miệng máu, thân hình thảm hại, hắn còn chưa kịp đứng vững thì đã bị nhất chỉ của Phục Linh đâm xuyên trán, thần hải tổn hại, linh hồn cũng trúng đòn tấn công mang tính huỷ diệt.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta và cô rốt cục có ân oán gì?”, Diệp Thành lại lần nữa truy hỏi, đôi mắt hắn hiện lên từng đường vân máu, cảnh tượng Diệp Tinh Thần và thánh nữ Tinh Nguyệt chết vẫn còn hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn.Chính vì nữ tử tóc bạc phía đối diện mà khiến một việc đại hỉ trở thành bi kịch, chính vì cô ta mà mối nhân duyên của đạo thân Tinh Thần và thánh nữ Tinh Nguyệt mới trở nên thê lương như vậy.Thế nhưng lời nói của hắn lại nhận về sự im lặng của nữ tử kia.AdvertisementVút!Diệp Thành không hỏi thêm nữa, hắn lật tay lấy ra sát kiếm, một kiếm phong thần quyết đâm xuyên hư thiên, chém về phía nữ tử tóc bạc.Vút!Nữ tử tóc bạc cũng di chuyển, thần kiếm bảy màu trong tay cô ta cũng vang lên âm thanh sắc lạnh, trảm ra một nhát kiếm huỷ thiên diệt địa.Keng!Hai thanh kiếm va vào nhau, kiếm Xích Tiêu trong tay Diệp Thành lập tức bị trảm gãy rời. Kiếm Xích Tiêu từ khi được luyện ra đến giờ vẫn luôn đồng hành cùng hắn, nó đã trảm không biết bao nhiêu đầu người, nhuốm không biết bao nhiêu máu người, vậy mà bây giờ lại bị gãy như vậy.Diệp Thành thu lại kiếm Xích Tiêu, đôi mắt hắn đỏ ngầu, hai tay nắm chặt, sát khí sục sôi khiến thiên địa như chấn động.Giết!Phía Thái Hư Cổ Long cũng di chuyển, cùng với hắn là Tử Huyên, Âu Dương Vương và Đao Hoàng hợp lực đối kháng với nữ tử tóc bạc.Giết!Phía Thiên Tông Lão Tổ và Độc Cô Ngạo cũng lần lượt rút sát kiếm sát phạt về phía kẻ mặc y phục tím.Rầm! Rầm! Đoàng!Giữa thiên địa vang lên từng tiếng nổ ầm vang, cảnh tượng đại chiến kinh thế vô cùng ác liệt, trời long đất lởỞ phía xa, có hàng triệu quân hùng choán lấp đất trời tiến tới, đó đều là tu sĩ của Thiên Đình, sát khí ngút trời, người nào người nấy đều có thần quang bao quanh trông giống như những vì sao sáng chói trên bầu trời.Thấy vậy sắc mặt kẻ mặc y phục tím thay đổi rõ rệt.Trận vây giết đêm nay với trận dung còn lớn hơn cả lần trước, một khi bị bao vây thì chỉ có thể có kết cục thập tử nhất sinh, cho dù hắn và nữ tử tóc bạc kia có mạnh thì cũng chỉ có hai người, sao có thể địch lại được cả đại quân tu sĩ hùng mạnh như vậy.Nghĩ tới đây, hắn lại nghiến răng, sử dụng tới thần thông nghịch thiên dịch thiên hoán địa, thay đổi vị trí với phía lão tổ nhà họ Tô.Đứng lại.Độc Cô Ngạo hắng giọng lạnh lùng bước vào hư thiên, ông ta trảm ra một kiếm kinh thế mang theo thần lực đâm xuyên mạnh mẽ, kẻ mặc y phục tím bị ép tới mức lảo đảo, mỗi một bước lùi về sau đều khiến môt phần hư thiên tan hoang.Thiên Tông Lão Tổ sát phạt , tung ra từng đại ấn rợp trời.Kẻ mặc y phục tím lại lần nữa bị trọng thương, phun ra cả miệng máu, thân hình thảm hại, hắn còn chưa kịp đứng vững thì đã bị nhất chỉ của Phục Linh đâm xuyên trán, thần hải tổn hại, linh hồn cũng trúng đòn tấn công mang tính huỷ diệt.

Chương 2422: “Ta và cô rốt cục có ân oán gì?”