“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2430: “Nếu họ là cùng một người thì sao?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng trước tiếng hét lớn của Diệp Thành, trước sự ngờ vực của phía Tử Huyên, Hồng Trần vẫn ngơ ngác như một hình nộm.Ù! Ù!Vào lúc này, Tiên Nhãn bên mắt trái của Diệp Thành rung lên, Tiên Nhãn bên mắt phải của Hồng Trần cũng rung lên.Đột nhiên giây trước Hồng Trần còn ngơ ngác như hình nộm, giây phút này đã ngồi bật dậy, đôi tay nhuốm máu nắm chặt lấy tay Diệp Thành, đôi mắt trống rỗng có sự thay đổi luân phiên giữa tỉnh táo và mơ màng.Advertisement“Giết… Giết…”, Hồng Trần khó nhọc nói, vẻ mặt vô cùng đau đớn.“Giết… Giết… Giết Nhược… Nhược…”, lời nói của ông ta đứt quãng, bàn tay nắm chặt tay Diệp Thành giống như Thần Huyền Phong, một câu nói như dùng hết chút sức cuối cùng của ông ta.Nhưng Hồng Trần giống Thần Huyền Phong hôm đó, dù dốc hết chút sức cuối cùng vẫn không nói được hết.Ngọn lửa linh hồn của ông ta hoàn toàn dập tắt, đôi mắt mệt mỏi cũng mất đi tia sáng cuối cùng, có thể nói là chết không nhắm mắt, chỉ có hai hàng lệ máu tuôn ra, chảy dài trên khuôn mặt tang thương ấy.Haiz!Nhìn sinh mệnh Hồng Trần chấm dứt, phía Thái Hư Cổ Long đều thở dài, rút bàn tay đang đặt trên người ông về.Họ đã cố gắng hết sức nhưng cuối cùng vẫn không thể giúp Hồng Trần kéo dài sinh mạng, trơ mắt nhìn vị cao thủ thông thiên ngã xuống, ông là một thần thoại nhưng lại chết không nhắm mắt khiến người ta chạnh lòng thương tiếc.Diệp Thành giống như một pho tượng bất động, ngơ ngác nhìn Hồng Trần.Tay Hồng Trần vẫn nắm chặt tay hắn, ông ta lúc này cũng giống Thần Huyền Phong hôm đó, chết không nhắm mắt, trước khi chết cũng đau khổ, ngay cả lời nói cuối cùng cũng giống hệt.Trái tim Diệp Thành đau đớn dữ dội, hắn ôm chặt ngực mình như thể mất đi người thân, cơn đau thấu tim, Huyền Thương Ngọc Giới cũng tiếc thương như muốn khóc.Bỗng nhiên, giữa đất trời như vang lên bài ca tử cổ tiễn đưa Hồng Trần vô song về với cát bụi.Haiz!Trong không trung dường như có tiếng thở dài khe khẽ, xa xăm mà cổ xưa, nếu lắng nghe kỹ sẽ phát hiện là giọng của Phục Nhai, ông ta đứng trong đại điện Thiên Huyền Môn, buồn bã nhìn vào màn nước trước mặt.Đông Hoàng Thái Tâm cũng đứng bên cạnh, đôi mắt đẹp trong veo loé lên tia sáng đầy ẩn ý.“Thần nữ, đến giờ người đã nhìn ra lai lịch của Hồng Trần chưa?”, Phục Nhai nghiêng đầu nhìn Đông Hoàng Thái Tâm.“Theo ngươi thì ông ta có lai lịch gì?”, Đông Hoàng Thái Tâm khẽ nói.“Chắc là tổ tiên của Diệp Thành”, Phục Nhai trầm ngâm vuốt râu.“Nếu ta nói Diệp Thành có trước, sau đó mới có Hồng Trần, ngươi có tin không?”“Thần nữ, có phải người nói ngược rồi không? Ta đã tra luân hồi của Chư Thiên rồi, Diệp Thành quả thực chỉ mới hơn hai mươi tuổi, nếu xét về tuổi tác thì Hồng Trần hơn hắn chín trăm tuổi, nên là Hồng Trần có trước, sau đó có Diệp Thành mới đúng chứ?”“Ta không nói ngược, mà ngươi nói cũng không sai”, Đông Hoàng Thái Tâm thản nhiên nói.“Người không nói ngược, mà ta cũng không nói sai? Vậy chẳng phải sẽ mâu thuẫn sao?”“Nếu họ là cùng một người thì sao?”, Đông Hoàng Thái Tâm hít sâu một hơi.“Cùng… Cùng một người?”, Phục Nhai ngây người, đầu óc nhất thời không xoay chuyển kịp.“Chẳng lẽ…”, vài giây sau Phục Nhai chợt quay đầu lại, dường như đã nghĩ ra điều gì đó, ông ta nhìn Đông Hoàng Thái Tâm với vẻ không tin được.
Nhưng trước tiếng hét lớn của Diệp Thành, trước sự ngờ vực của phía Tử Huyên, Hồng Trần vẫn ngơ ngác như một hình nộm.
Ù! Ù!
Vào lúc này, Tiên Nhãn bên mắt trái của Diệp Thành rung lên, Tiên Nhãn bên mắt phải của Hồng Trần cũng rung lên.
Đột nhiên giây trước Hồng Trần còn ngơ ngác như hình nộm, giây phút này đã ngồi bật dậy, đôi tay nhuốm máu nắm chặt lấy tay Diệp Thành, đôi mắt trống rỗng có sự thay đổi luân phiên giữa tỉnh táo và mơ màng.
Advertisement
“Giết… Giết…”, Hồng Trần khó nhọc nói, vẻ mặt vô cùng đau đớn.
“Giết… Giết… Giết Nhược… Nhược…”, lời nói của ông ta đứt quãng, bàn tay nắm chặt tay Diệp Thành giống như Thần Huyền Phong, một câu nói như dùng hết chút sức cuối cùng của ông ta.
Nhưng Hồng Trần giống Thần Huyền Phong hôm đó, dù dốc hết chút sức cuối cùng vẫn không nói được hết.
Ngọn lửa linh hồn của ông ta hoàn toàn dập tắt, đôi mắt mệt mỏi cũng mất đi tia sáng cuối cùng, có thể nói là chết không nhắm mắt, chỉ có hai hàng lệ máu tuôn ra, chảy dài trên khuôn mặt tang thương ấy.
Haiz!
Nhìn sinh mệnh Hồng Trần chấm dứt, phía Thái Hư Cổ Long đều thở dài, rút bàn tay đang đặt trên người ông về.
Họ đã cố gắng hết sức nhưng cuối cùng vẫn không thể giúp Hồng Trần kéo dài sinh mạng, trơ mắt nhìn vị cao thủ thông thiên ngã xuống, ông là một thần thoại nhưng lại chết không nhắm mắt khiến người ta chạnh lòng thương tiếc.
Diệp Thành giống như một pho tượng bất động, ngơ ngác nhìn Hồng Trần.
Tay Hồng Trần vẫn nắm chặt tay hắn, ông ta lúc này cũng giống Thần Huyền Phong hôm đó, chết không nhắm mắt, trước khi chết cũng đau khổ, ngay cả lời nói cuối cùng cũng giống hệt.
Trái tim Diệp Thành đau đớn dữ dội, hắn ôm chặt ngực mình như thể mất đi người thân, cơn đau thấu tim, Huyền Thương Ngọc Giới cũng tiếc thương như muốn khóc.
Bỗng nhiên, giữa đất trời như vang lên bài ca tử cổ tiễn đưa Hồng Trần vô song về với cát bụi.
Haiz!
Trong không trung dường như có tiếng thở dài khe khẽ, xa xăm mà cổ xưa, nếu lắng nghe kỹ sẽ phát hiện là giọng của Phục Nhai, ông ta đứng trong đại điện Thiên Huyền Môn, buồn bã nhìn vào màn nước trước mặt.
Đông Hoàng Thái Tâm cũng đứng bên cạnh, đôi mắt đẹp trong veo loé lên tia sáng đầy ẩn ý.
“Thần nữ, đến giờ người đã nhìn ra lai lịch của Hồng Trần chưa?”, Phục Nhai nghiêng đầu nhìn Đông Hoàng Thái Tâm.
“Theo ngươi thì ông ta có lai lịch gì?”, Đông Hoàng Thái Tâm khẽ nói.
“Chắc là tổ tiên của Diệp Thành”, Phục Nhai trầm ngâm vuốt râu.
“Nếu ta nói Diệp Thành có trước, sau đó mới có Hồng Trần, ngươi có tin không?”
“Thần nữ, có phải người nói ngược rồi không? Ta đã tra luân hồi của Chư Thiên rồi, Diệp Thành quả thực chỉ mới hơn hai mươi tuổi, nếu xét về tuổi tác thì Hồng Trần hơn hắn chín trăm tuổi, nên là Hồng Trần có trước, sau đó có Diệp Thành mới đúng chứ?”
“Ta không nói ngược, mà ngươi nói cũng không sai”, Đông Hoàng Thái Tâm thản nhiên nói.
“Người không nói ngược, mà ta cũng không nói sai? Vậy chẳng phải sẽ mâu thuẫn sao?”
“Nếu họ là cùng một người thì sao?”, Đông Hoàng Thái Tâm hít sâu một hơi.
“Cùng… Cùng một người?”, Phục Nhai ngây người, đầu óc nhất thời không xoay chuyển kịp.
“Chẳng lẽ…”, vài giây sau Phục Nhai chợt quay đầu lại, dường như đã nghĩ ra điều gì đó, ông ta nhìn Đông Hoàng Thái Tâm với vẻ không tin được.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng trước tiếng hét lớn của Diệp Thành, trước sự ngờ vực của phía Tử Huyên, Hồng Trần vẫn ngơ ngác như một hình nộm.Ù! Ù!Vào lúc này, Tiên Nhãn bên mắt trái của Diệp Thành rung lên, Tiên Nhãn bên mắt phải của Hồng Trần cũng rung lên.Đột nhiên giây trước Hồng Trần còn ngơ ngác như hình nộm, giây phút này đã ngồi bật dậy, đôi tay nhuốm máu nắm chặt lấy tay Diệp Thành, đôi mắt trống rỗng có sự thay đổi luân phiên giữa tỉnh táo và mơ màng.Advertisement“Giết… Giết…”, Hồng Trần khó nhọc nói, vẻ mặt vô cùng đau đớn.“Giết… Giết… Giết Nhược… Nhược…”, lời nói của ông ta đứt quãng, bàn tay nắm chặt tay Diệp Thành giống như Thần Huyền Phong, một câu nói như dùng hết chút sức cuối cùng của ông ta.Nhưng Hồng Trần giống Thần Huyền Phong hôm đó, dù dốc hết chút sức cuối cùng vẫn không nói được hết.Ngọn lửa linh hồn của ông ta hoàn toàn dập tắt, đôi mắt mệt mỏi cũng mất đi tia sáng cuối cùng, có thể nói là chết không nhắm mắt, chỉ có hai hàng lệ máu tuôn ra, chảy dài trên khuôn mặt tang thương ấy.Haiz!Nhìn sinh mệnh Hồng Trần chấm dứt, phía Thái Hư Cổ Long đều thở dài, rút bàn tay đang đặt trên người ông về.Họ đã cố gắng hết sức nhưng cuối cùng vẫn không thể giúp Hồng Trần kéo dài sinh mạng, trơ mắt nhìn vị cao thủ thông thiên ngã xuống, ông là một thần thoại nhưng lại chết không nhắm mắt khiến người ta chạnh lòng thương tiếc.Diệp Thành giống như một pho tượng bất động, ngơ ngác nhìn Hồng Trần.Tay Hồng Trần vẫn nắm chặt tay hắn, ông ta lúc này cũng giống Thần Huyền Phong hôm đó, chết không nhắm mắt, trước khi chết cũng đau khổ, ngay cả lời nói cuối cùng cũng giống hệt.Trái tim Diệp Thành đau đớn dữ dội, hắn ôm chặt ngực mình như thể mất đi người thân, cơn đau thấu tim, Huyền Thương Ngọc Giới cũng tiếc thương như muốn khóc.Bỗng nhiên, giữa đất trời như vang lên bài ca tử cổ tiễn đưa Hồng Trần vô song về với cát bụi.Haiz!Trong không trung dường như có tiếng thở dài khe khẽ, xa xăm mà cổ xưa, nếu lắng nghe kỹ sẽ phát hiện là giọng của Phục Nhai, ông ta đứng trong đại điện Thiên Huyền Môn, buồn bã nhìn vào màn nước trước mặt.Đông Hoàng Thái Tâm cũng đứng bên cạnh, đôi mắt đẹp trong veo loé lên tia sáng đầy ẩn ý.“Thần nữ, đến giờ người đã nhìn ra lai lịch của Hồng Trần chưa?”, Phục Nhai nghiêng đầu nhìn Đông Hoàng Thái Tâm.“Theo ngươi thì ông ta có lai lịch gì?”, Đông Hoàng Thái Tâm khẽ nói.“Chắc là tổ tiên của Diệp Thành”, Phục Nhai trầm ngâm vuốt râu.“Nếu ta nói Diệp Thành có trước, sau đó mới có Hồng Trần, ngươi có tin không?”“Thần nữ, có phải người nói ngược rồi không? Ta đã tra luân hồi của Chư Thiên rồi, Diệp Thành quả thực chỉ mới hơn hai mươi tuổi, nếu xét về tuổi tác thì Hồng Trần hơn hắn chín trăm tuổi, nên là Hồng Trần có trước, sau đó có Diệp Thành mới đúng chứ?”“Ta không nói ngược, mà ngươi nói cũng không sai”, Đông Hoàng Thái Tâm thản nhiên nói.“Người không nói ngược, mà ta cũng không nói sai? Vậy chẳng phải sẽ mâu thuẫn sao?”“Nếu họ là cùng một người thì sao?”, Đông Hoàng Thái Tâm hít sâu một hơi.“Cùng… Cùng một người?”, Phục Nhai ngây người, đầu óc nhất thời không xoay chuyển kịp.“Chẳng lẽ…”, vài giây sau Phục Nhai chợt quay đầu lại, dường như đã nghĩ ra điều gì đó, ông ta nhìn Đông Hoàng Thái Tâm với vẻ không tin được.