“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2438: “Nhìn kĩ cơ thể hắn
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sở Linh rời đi, cô bước vào căn phòng của Sở Huyên lau đi từng lớp bụi còn vương, thay Sở Huyên chăm chút từng di vật khi còn sống, có lúc cô còn tưởng rằng Sở Huyên vẫn đang ngao du chỗn thế nhân, nhưng khi tỉnh táo lại thì phải đối mặt với cảnh cảnh còn người mất.Ngày và đêm dần trôi.Đại Sở chính thức bước vào thời kì thịnh thế phồn vinh, những thế lực tàn lưu ở Bắc Sở về cơ bản đã bị diệt trừ, tu sĩ mạnh của Thiên Đình vượt qua cửu Hoàng trước kia, cho dù là liệt đại chư vương thì cũng không dám ngang nhiên làm loạn.AdvertisementMới đó mà chín ngày đã trôi qua.Lại là một đêm yên tĩnh, Sở Linh lau mặt cho Diệp Thành, cô quay người bước ra ngoài, bước chân l*n đ*nh Ngọc Nữ Phong, lặng lẽ nhìn bầu trời đầy sao hi vọng có thể tìm thấy vì sao sáng nhất ấy.Trên chiếc giường băng ngọc, Diệp Thành ngủ thật sâu.Bất chợt, giữa hai đầu lông mày hiện lên vẻ đau đớn, tiếp đó, cơ thể hắn run rẩy.Giây phút sau hắn chợt hé miệng khẽ hô: “Ngọn núi này là ta mở, cái cây này là ta chặt, muốn đi qua đường này phải có lộ phí”.Nếu có ai đó ở đây nhất định sẽ thấy ngỡ ngàng, rõ ràng hắn không hề tỉnh lại nhưng lại nói ra câu này.Nói mơ thì không có gì là lạ nhưng lạ ở chỗ một người bị tổn thương tình cảm như hắn mà nét mặt lại dữ tợn hung tàn, lại thêm câu nói mà hắn vừa thốt ra, hắn giống như cường đạo vả lại lúc này còn đang chặn đường người khác.“Cung hỉ viên ngoại, phu nhân có tin hỉ rồi”, Diệp Thành lại lên tiếng, giọng nói hung hãn ban nãy chợt thay đổi bằng giọng nịnh bợ, vẻ mặt hung thần ác sát như cường đạo bỗng chốc hoá thành vẻ nịnh nọt giống như hắn là một lang trung bắt mạch cho phu nhân nhà giàu có.“Tráng sĩ tòng quân bảo vệ quốc gia”, rồi đột nhiên, lời nói của Diệp Thành lại thay đổi, giọng điệu cương nghị rắn rỏi, khuôn mặt uy phong lẫm liệt, có vẻ như hắn là một tướng quân ra trận, trước khi lâm trận vẫn thể hiện vẻ ngang tàng coi cái chết nhẹ như không.“Mưa thuận gió hoà, năm nay có lẽ là một năm bội thu”.“Vị đại ca ăn cơm hay nghỉ trọ?”“Đợi ta ta áo gấm về làng sẽ rước nàng, đợi ta”.“Đi qua ngọn núi này thì chính là Vân Dương, đi hết con đường này ta sẽ mời mọi người uống rượu thoả thích”.Diệp Thành không ngừng lên tiếng nói ra những lời nói lạ thường.Mỗi lời hắn nói thì vẻ mặt và giọng điệu đều khác nhau dường như hắn đang đóng các vai trò khác nhau, lúc như cường đạo, lúc như tướng quân, lúc lại như trung lang, lúc như tiểu nhị trong cửa tiệm.Điều kì lạ là từ đầu tới cuối hắn không hề mở mắt mà từng lời nói dị thường đó như là nói mê.“Chuyện gì thế này?”, nghe từng lời nói đó của Diệp Thành, lại nhìn khuôn mặt thay đổi liên tục của hắn, Phục Nhai đứng trước màn nước Hoan Thiên Thuỷ Mặc chợt gãi đầu: “Không phải vì cái chết của Sở Huyên mà chịu đả kích đến mức phát điên chứ?”“Nhìn kĩ cơ thể hắn”, Đông Hoàng Thái Tâm lên tiếng.“Có điểm dị thường không?”, Phục Nhai lẩm bẩm lại gần hơn một chút, ông ta nhìn vào cơ thể Diệp Thành.Vừa nhìn ông ta đã phát hiện ra vấn đề, cơ thể Diệp Thành có điểm khác thường.Đó là từng đạo quang hoa bao quanh cơ thể hắn lúc ẩn lúc hiện, bên trong còn mang theo sức mạnh thần bí không rõ ràng tự đan xen với nhau, chính là thứ mà một tông như luân hồi.
Sở Linh rời đi, cô bước vào căn phòng của Sở Huyên lau đi từng lớp bụi còn vương, thay Sở Huyên chăm chút từng di vật khi còn sống, có lúc cô còn tưởng rằng Sở Huyên vẫn đang ngao du chỗn thế nhân, nhưng khi tỉnh táo lại thì phải đối mặt với cảnh cảnh còn người mất.
Ngày và đêm dần trôi.
Đại Sở chính thức bước vào thời kì thịnh thế phồn vinh, những thế lực tàn lưu ở Bắc Sở về cơ bản đã bị diệt trừ, tu sĩ mạnh của Thiên Đình vượt qua cửu Hoàng trước kia, cho dù là liệt đại chư vương thì cũng không dám ngang nhiên làm loạn.
Advertisement
Mới đó mà chín ngày đã trôi qua.
Lại là một đêm yên tĩnh, Sở Linh lau mặt cho Diệp Thành, cô quay người bước ra ngoài, bước chân l*n đ*nh Ngọc Nữ Phong, lặng lẽ nhìn bầu trời đầy sao hi vọng có thể tìm thấy vì sao sáng nhất ấy.
Trên chiếc giường băng ngọc, Diệp Thành ngủ thật sâu.
Bất chợt, giữa hai đầu lông mày hiện lên vẻ đau đớn, tiếp đó, cơ thể hắn run rẩy.
Giây phút sau hắn chợt hé miệng khẽ hô: “Ngọn núi này là ta mở, cái cây này là ta chặt, muốn đi qua đường này phải có lộ phí”.
Nếu có ai đó ở đây nhất định sẽ thấy ngỡ ngàng, rõ ràng hắn không hề tỉnh lại nhưng lại nói ra câu này.
Nói mơ thì không có gì là lạ nhưng lạ ở chỗ một người bị tổn thương tình cảm như hắn mà nét mặt lại dữ tợn hung tàn, lại thêm câu nói mà hắn vừa thốt ra, hắn giống như cường đạo vả lại lúc này còn đang chặn đường người khác.
“Cung hỉ viên ngoại, phu nhân có tin hỉ rồi”, Diệp Thành lại lên tiếng, giọng nói hung hãn ban nãy chợt thay đổi bằng giọng nịnh bợ, vẻ mặt hung thần ác sát như cường đạo bỗng chốc hoá thành vẻ nịnh nọt giống như hắn là một lang trung bắt mạch cho phu nhân nhà giàu có.
“Tráng sĩ tòng quân bảo vệ quốc gia”, rồi đột nhiên, lời nói của Diệp Thành lại thay đổi, giọng điệu cương nghị rắn rỏi, khuôn mặt uy phong lẫm liệt, có vẻ như hắn là một tướng quân ra trận, trước khi lâm trận vẫn thể hiện vẻ ngang tàng coi cái chết nhẹ như không.
“Mưa thuận gió hoà, năm nay có lẽ là một năm bội thu”.
“Vị đại ca ăn cơm hay nghỉ trọ?”
“Đợi ta ta áo gấm về làng sẽ rước nàng, đợi ta”.
“Đi qua ngọn núi này thì chính là Vân Dương, đi hết con đường này ta sẽ mời mọi người uống rượu thoả thích”.
Diệp Thành không ngừng lên tiếng nói ra những lời nói lạ thường.
Mỗi lời hắn nói thì vẻ mặt và giọng điệu đều khác nhau dường như hắn đang đóng các vai trò khác nhau, lúc như cường đạo, lúc như tướng quân, lúc lại như trung lang, lúc như tiểu nhị trong cửa tiệm.
Điều kì lạ là từ đầu tới cuối hắn không hề mở mắt mà từng lời nói dị thường đó như là nói mê.
“Chuyện gì thế này?”, nghe từng lời nói đó của Diệp Thành, lại nhìn khuôn mặt thay đổi liên tục của hắn, Phục Nhai đứng trước màn nước Hoan Thiên Thuỷ Mặc chợt gãi đầu: “Không phải vì cái chết của Sở Huyên mà chịu đả kích đến mức phát điên chứ?”
“Nhìn kĩ cơ thể hắn”, Đông Hoàng Thái Tâm lên tiếng.
“Có điểm dị thường không?”, Phục Nhai lẩm bẩm lại gần hơn một chút, ông ta nhìn vào cơ thể Diệp Thành.
Vừa nhìn ông ta đã phát hiện ra vấn đề, cơ thể Diệp Thành có điểm khác thường.
Đó là từng đạo quang hoa bao quanh cơ thể hắn lúc ẩn lúc hiện, bên trong còn mang theo sức mạnh thần bí không rõ ràng tự đan xen với nhau, chính là thứ mà một tông như luân hồi.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sở Linh rời đi, cô bước vào căn phòng của Sở Huyên lau đi từng lớp bụi còn vương, thay Sở Huyên chăm chút từng di vật khi còn sống, có lúc cô còn tưởng rằng Sở Huyên vẫn đang ngao du chỗn thế nhân, nhưng khi tỉnh táo lại thì phải đối mặt với cảnh cảnh còn người mất.Ngày và đêm dần trôi.Đại Sở chính thức bước vào thời kì thịnh thế phồn vinh, những thế lực tàn lưu ở Bắc Sở về cơ bản đã bị diệt trừ, tu sĩ mạnh của Thiên Đình vượt qua cửu Hoàng trước kia, cho dù là liệt đại chư vương thì cũng không dám ngang nhiên làm loạn.AdvertisementMới đó mà chín ngày đã trôi qua.Lại là một đêm yên tĩnh, Sở Linh lau mặt cho Diệp Thành, cô quay người bước ra ngoài, bước chân l*n đ*nh Ngọc Nữ Phong, lặng lẽ nhìn bầu trời đầy sao hi vọng có thể tìm thấy vì sao sáng nhất ấy.Trên chiếc giường băng ngọc, Diệp Thành ngủ thật sâu.Bất chợt, giữa hai đầu lông mày hiện lên vẻ đau đớn, tiếp đó, cơ thể hắn run rẩy.Giây phút sau hắn chợt hé miệng khẽ hô: “Ngọn núi này là ta mở, cái cây này là ta chặt, muốn đi qua đường này phải có lộ phí”.Nếu có ai đó ở đây nhất định sẽ thấy ngỡ ngàng, rõ ràng hắn không hề tỉnh lại nhưng lại nói ra câu này.Nói mơ thì không có gì là lạ nhưng lạ ở chỗ một người bị tổn thương tình cảm như hắn mà nét mặt lại dữ tợn hung tàn, lại thêm câu nói mà hắn vừa thốt ra, hắn giống như cường đạo vả lại lúc này còn đang chặn đường người khác.“Cung hỉ viên ngoại, phu nhân có tin hỉ rồi”, Diệp Thành lại lên tiếng, giọng nói hung hãn ban nãy chợt thay đổi bằng giọng nịnh bợ, vẻ mặt hung thần ác sát như cường đạo bỗng chốc hoá thành vẻ nịnh nọt giống như hắn là một lang trung bắt mạch cho phu nhân nhà giàu có.“Tráng sĩ tòng quân bảo vệ quốc gia”, rồi đột nhiên, lời nói của Diệp Thành lại thay đổi, giọng điệu cương nghị rắn rỏi, khuôn mặt uy phong lẫm liệt, có vẻ như hắn là một tướng quân ra trận, trước khi lâm trận vẫn thể hiện vẻ ngang tàng coi cái chết nhẹ như không.“Mưa thuận gió hoà, năm nay có lẽ là một năm bội thu”.“Vị đại ca ăn cơm hay nghỉ trọ?”“Đợi ta ta áo gấm về làng sẽ rước nàng, đợi ta”.“Đi qua ngọn núi này thì chính là Vân Dương, đi hết con đường này ta sẽ mời mọi người uống rượu thoả thích”.Diệp Thành không ngừng lên tiếng nói ra những lời nói lạ thường.Mỗi lời hắn nói thì vẻ mặt và giọng điệu đều khác nhau dường như hắn đang đóng các vai trò khác nhau, lúc như cường đạo, lúc như tướng quân, lúc lại như trung lang, lúc như tiểu nhị trong cửa tiệm.Điều kì lạ là từ đầu tới cuối hắn không hề mở mắt mà từng lời nói dị thường đó như là nói mê.“Chuyện gì thế này?”, nghe từng lời nói đó của Diệp Thành, lại nhìn khuôn mặt thay đổi liên tục của hắn, Phục Nhai đứng trước màn nước Hoan Thiên Thuỷ Mặc chợt gãi đầu: “Không phải vì cái chết của Sở Huyên mà chịu đả kích đến mức phát điên chứ?”“Nhìn kĩ cơ thể hắn”, Đông Hoàng Thái Tâm lên tiếng.“Có điểm dị thường không?”, Phục Nhai lẩm bẩm lại gần hơn một chút, ông ta nhìn vào cơ thể Diệp Thành.Vừa nhìn ông ta đã phát hiện ra vấn đề, cơ thể Diệp Thành có điểm khác thường.Đó là từng đạo quang hoa bao quanh cơ thể hắn lúc ẩn lúc hiện, bên trong còn mang theo sức mạnh thần bí không rõ ràng tự đan xen với nhau, chính là thứ mà một tông như luân hồi.