Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2446: “Cực đạo đế binh”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vậy nên tu vi của chúng cũng giống người áo tím và người áo đen, đều bị sức mạnh thần bí của Đại Sở áp chế”, Tử Huyên nói tiếp: “Chuẩn Đế bị ép xuống còn cảnh giới Chuẩn Thiên, Đại Thánh bị ép xuống còn cảnh giới Không Minh đỉnh phong, Thánh Vương bị ép về cảnh giới Không Minh tầng thứ chín, Thánh Nhân bị ép về cảnh giới Không Minh, cảnh giới Hoàng bị ép về cảnh giới Linh Hư, cảnh giới Thiên bị ép về cảnh giới Chân Dương”.“Hẳn là kiệt tác của Thiên Huyền Môn”, Diệp Thành nhíu mày nói.“Số lượng lại tăng lên rồi”, Thượng Quan Huyền Tông chỉ vào bầu trời sao vùng Bắc Chấn Thương Nguyên.Advertisement“Có lẽ có liên quan đến ma trụ”, Hồng Trần Tuyết nói: “Những người này đều đi ra từ ma trụ ấy”.“Truyền lệnh tới Hạo Thiên thế gia, Chú Kiếm Thành, Bắc Hải thế gia, Huyền Thiên thế gia và Thất Tịch Cung rút khỏi Bắc Chấn Thương Nguyên, các thế lực lớn ở Bắc Sở của Thiên Đình nhanh chóng đến Bắc Chấn Thương Nguyên tiếp ứng”, Diệp Thành nói xong thì bước ra khỏi đại điện: “Long gia, Tử Huyên theo ta đến Thiên Huyền Môn”.Nghe vậy, Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên lần lượt bay ra hỏi đại điện như hai đạo thần mang.Những người khác như phía Đao Hoàng, Âu Dương Vương cũng bay ra khỏi đại điện, nhưng điểm đến của họ là Bắc Sở.Trong đại điện chỉ còn lại Hồng Trần Tuyết và các lão bối thuộc nhóm tình báo, theo dõi nhất cử nhất động của Bắc Chấn Thương Nguyên.Trời đất tối đen, màn đêm vốn nên tĩnh lặng nhưng lại trở nên không hề yên bình, dù là thế giới phàm trần hay thế giới tu sĩ thì đều bị bóng tối vô biên bao phủ, bóng tối ấy khiến mọi người sợ hãi.Trên trời dưới đất người đông như nêm, lúc này tất cả đều đang di chuyển về phía Nam Sở.Họ cảm thấy nơi an toàn nhất Đại Sở chính là Nam Sở, vì Nam Sở có một bức tường thành ngăn cách Đại Sở, có bức tường thành này ngăn lại có thể cho họ một chút cảm giác an toàn.Dưới màn đêm, Diệp Thành, Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên đã dừng lại.Họ chưa đến Thiên Huyền Môn, hay nói cách khác còn cách Thiên Huyền Môn rất xa, nhưng dù ở rất xa thì họ vẫn có thể nhìn thấy một cảnh tượng khủng khiếp.Nhìn từ xa, đó là một chiếc lồng chọc trời chạm đất, bao phủ Thiên Huyền Môn bên trong, Thiên Huyền Môn tượng trưng cho Đại Sở mà cũng bị nhốt bên trong, không ai có thể đi ra.“Đó là gì vậy?”, Diệp Thành cau mày.“Qua đó xem là biết thôi”, sắc mặt Thái Hư Cổ Long cũng không được tốt lắm, nhốt được Thiên Huyền Môn bên trong, có thể thấy chiếc lồng kia đáng sợ cỡ nào.Cả ba lại đi trên hư thiên, lao vụt đi như thần hồng vô song với tốc độ cực nhanh.Một khắc sau ba người mới dừng ở nơi cách Thiên Huyền Môn ba mươi nghìn trượng, vì phía trước có một sức mạnh bí ẩn ngăn cách, với cảnh giới tu vi của họ mà cũng bị trấn áp không thể đứng thẳng.Đến đây họ mới thực sự nhìn thấy hình dáng của chiếc lồng che trời ấy.Cái lồng quá lớn, chọc trời chạm đất, được ngưng tụ từ từng chiếc trụ đồng, phía trên được khắc đầy phù văn cổ, sấm sét đen kịt bao quanh, từng làn khí tràn ra đều có uy lực diệt thế.“Cực đạo đế binh”, Tử Huyên tái mặt nhìn cái lồng khổng lồ ấy.“Còn hơn cả cực đạo đế binh”, Thái Hư Cổ Long, người rất hiểu đế binh suy tư, lời nói đầy ẩn ý sâu xa.“Hơn cả cực đạo đế binh?”

“Vậy nên tu vi của chúng cũng giống người áo tím và người áo đen, đều bị sức mạnh thần bí của Đại Sở áp chế”, Tử Huyên nói tiếp: “Chuẩn Đế bị ép xuống còn cảnh giới Chuẩn Thiên, Đại Thánh bị ép xuống còn cảnh giới Không Minh đỉnh phong, Thánh Vương bị ép về cảnh giới Không Minh tầng thứ chín, Thánh Nhân bị ép về cảnh giới Không Minh, cảnh giới Hoàng bị ép về cảnh giới Linh Hư, cảnh giới Thiên bị ép về cảnh giới Chân Dương”.

“Hẳn là kiệt tác của Thiên Huyền Môn”, Diệp Thành nhíu mày nói.

“Số lượng lại tăng lên rồi”, Thượng Quan Huyền Tông chỉ vào bầu trời sao vùng Bắc Chấn Thương Nguyên.

Advertisement

“Có lẽ có liên quan đến ma trụ”, Hồng Trần Tuyết nói: “Những người này đều đi ra từ ma trụ ấy”.

“Truyền lệnh tới Hạo Thiên thế gia, Chú Kiếm Thành, Bắc Hải thế gia, Huyền Thiên thế gia và Thất Tịch Cung rút khỏi Bắc Chấn Thương Nguyên, các thế lực lớn ở Bắc Sở của Thiên Đình nhanh chóng đến Bắc Chấn Thương Nguyên tiếp ứng”, Diệp Thành nói xong thì bước ra khỏi đại điện: “Long gia, Tử Huyên theo ta đến Thiên Huyền Môn”.

Nghe vậy, Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên lần lượt bay ra hỏi đại điện như hai đạo thần mang.

Những người khác như phía Đao Hoàng, Âu Dương Vương cũng bay ra khỏi đại điện, nhưng điểm đến của họ là Bắc Sở.

Trong đại điện chỉ còn lại Hồng Trần Tuyết và các lão bối thuộc nhóm tình báo, theo dõi nhất cử nhất động của Bắc Chấn Thương Nguyên.

Trời đất tối đen, màn đêm vốn nên tĩnh lặng nhưng lại trở nên không hề yên bình, dù là thế giới phàm trần hay thế giới tu sĩ thì đều bị bóng tối vô biên bao phủ, bóng tối ấy khiến mọi người sợ hãi.

Trên trời dưới đất người đông như nêm, lúc này tất cả đều đang di chuyển về phía Nam Sở.

Họ cảm thấy nơi an toàn nhất Đại Sở chính là Nam Sở, vì Nam Sở có một bức tường thành ngăn cách Đại Sở, có bức tường thành này ngăn lại có thể cho họ một chút cảm giác an toàn.

Dưới màn đêm, Diệp Thành, Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên đã dừng lại.

Họ chưa đến Thiên Huyền Môn, hay nói cách khác còn cách Thiên Huyền Môn rất xa, nhưng dù ở rất xa thì họ vẫn có thể nhìn thấy một cảnh tượng khủng khiếp.

Nhìn từ xa, đó là một chiếc lồng chọc trời chạm đất, bao phủ Thiên Huyền Môn bên trong, Thiên Huyền Môn tượng trưng cho Đại Sở mà cũng bị nhốt bên trong, không ai có thể đi ra.

“Đó là gì vậy?”, Diệp Thành cau mày.

“Qua đó xem là biết thôi”, sắc mặt Thái Hư Cổ Long cũng không được tốt lắm, nhốt được Thiên Huyền Môn bên trong, có thể thấy chiếc lồng kia đáng sợ cỡ nào.

Cả ba lại đi trên hư thiên, lao vụt đi như thần hồng vô song với tốc độ cực nhanh.

Một khắc sau ba người mới dừng ở nơi cách Thiên Huyền Môn ba mươi nghìn trượng, vì phía trước có một sức mạnh bí ẩn ngăn cách, với cảnh giới tu vi của họ mà cũng bị trấn áp không thể đứng thẳng.

Đến đây họ mới thực sự nhìn thấy hình dáng của chiếc lồng che trời ấy.

Cái lồng quá lớn, chọc trời chạm đất, được ngưng tụ từ từng chiếc trụ đồng, phía trên được khắc đầy phù văn cổ, sấm sét đen kịt bao quanh, từng làn khí tràn ra đều có uy lực diệt thế.

“Cực đạo đế binh”, Tử Huyên tái mặt nhìn cái lồng khổng lồ ấy.

“Còn hơn cả cực đạo đế binh”, Thái Hư Cổ Long, người rất hiểu đế binh suy tư, lời nói đầy ẩn ý sâu xa.

“Hơn cả cực đạo đế binh?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vậy nên tu vi của chúng cũng giống người áo tím và người áo đen, đều bị sức mạnh thần bí của Đại Sở áp chế”, Tử Huyên nói tiếp: “Chuẩn Đế bị ép xuống còn cảnh giới Chuẩn Thiên, Đại Thánh bị ép xuống còn cảnh giới Không Minh đỉnh phong, Thánh Vương bị ép về cảnh giới Không Minh tầng thứ chín, Thánh Nhân bị ép về cảnh giới Không Minh, cảnh giới Hoàng bị ép về cảnh giới Linh Hư, cảnh giới Thiên bị ép về cảnh giới Chân Dương”.“Hẳn là kiệt tác của Thiên Huyền Môn”, Diệp Thành nhíu mày nói.“Số lượng lại tăng lên rồi”, Thượng Quan Huyền Tông chỉ vào bầu trời sao vùng Bắc Chấn Thương Nguyên.Advertisement“Có lẽ có liên quan đến ma trụ”, Hồng Trần Tuyết nói: “Những người này đều đi ra từ ma trụ ấy”.“Truyền lệnh tới Hạo Thiên thế gia, Chú Kiếm Thành, Bắc Hải thế gia, Huyền Thiên thế gia và Thất Tịch Cung rút khỏi Bắc Chấn Thương Nguyên, các thế lực lớn ở Bắc Sở của Thiên Đình nhanh chóng đến Bắc Chấn Thương Nguyên tiếp ứng”, Diệp Thành nói xong thì bước ra khỏi đại điện: “Long gia, Tử Huyên theo ta đến Thiên Huyền Môn”.Nghe vậy, Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên lần lượt bay ra hỏi đại điện như hai đạo thần mang.Những người khác như phía Đao Hoàng, Âu Dương Vương cũng bay ra khỏi đại điện, nhưng điểm đến của họ là Bắc Sở.Trong đại điện chỉ còn lại Hồng Trần Tuyết và các lão bối thuộc nhóm tình báo, theo dõi nhất cử nhất động của Bắc Chấn Thương Nguyên.Trời đất tối đen, màn đêm vốn nên tĩnh lặng nhưng lại trở nên không hề yên bình, dù là thế giới phàm trần hay thế giới tu sĩ thì đều bị bóng tối vô biên bao phủ, bóng tối ấy khiến mọi người sợ hãi.Trên trời dưới đất người đông như nêm, lúc này tất cả đều đang di chuyển về phía Nam Sở.Họ cảm thấy nơi an toàn nhất Đại Sở chính là Nam Sở, vì Nam Sở có một bức tường thành ngăn cách Đại Sở, có bức tường thành này ngăn lại có thể cho họ một chút cảm giác an toàn.Dưới màn đêm, Diệp Thành, Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên đã dừng lại.Họ chưa đến Thiên Huyền Môn, hay nói cách khác còn cách Thiên Huyền Môn rất xa, nhưng dù ở rất xa thì họ vẫn có thể nhìn thấy một cảnh tượng khủng khiếp.Nhìn từ xa, đó là một chiếc lồng chọc trời chạm đất, bao phủ Thiên Huyền Môn bên trong, Thiên Huyền Môn tượng trưng cho Đại Sở mà cũng bị nhốt bên trong, không ai có thể đi ra.“Đó là gì vậy?”, Diệp Thành cau mày.“Qua đó xem là biết thôi”, sắc mặt Thái Hư Cổ Long cũng không được tốt lắm, nhốt được Thiên Huyền Môn bên trong, có thể thấy chiếc lồng kia đáng sợ cỡ nào.Cả ba lại đi trên hư thiên, lao vụt đi như thần hồng vô song với tốc độ cực nhanh.Một khắc sau ba người mới dừng ở nơi cách Thiên Huyền Môn ba mươi nghìn trượng, vì phía trước có một sức mạnh bí ẩn ngăn cách, với cảnh giới tu vi của họ mà cũng bị trấn áp không thể đứng thẳng.Đến đây họ mới thực sự nhìn thấy hình dáng của chiếc lồng che trời ấy.Cái lồng quá lớn, chọc trời chạm đất, được ngưng tụ từ từng chiếc trụ đồng, phía trên được khắc đầy phù văn cổ, sấm sét đen kịt bao quanh, từng làn khí tràn ra đều có uy lực diệt thế.“Cực đạo đế binh”, Tử Huyên tái mặt nhìn cái lồng khổng lồ ấy.“Còn hơn cả cực đạo đế binh”, Thái Hư Cổ Long, người rất hiểu đế binh suy tư, lời nói đầy ẩn ý sâu xa.“Hơn cả cực đạo đế binh?”

Chương 2446: “Cực đạo đế binh”