“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2451: Kẻ nào cản ta đều phải chết!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Cười… Cười lên cho lão tử!”, bàn tay đầy máu của Trần Vinh Vân run rẩy đưa lên, muốn v**t v* gò má cô.Hạo Thiên Thi Vũ mặt đầy nước mắt, cô không nói gì, thiêu đốt thọ nguyên điên cuồng đẩy tinh nguyên, chỉ mong cứu được hắn.Nhưng trời cao không thương xót, mọi cố gắng của cô đều là vô ích, dù cô điên cuồng thế nào cũng không ngăn được linh hồn bản mệnh đang liên tục tiêu tán của Trần Vinh Vân.AdvertisementẦm!Thiên Ma quân tấn công l*n đ*nh núi, hơn mười trưởng lão của Chú Kiếm Thành liều mạng chống cự nhưng rồi cũng từng người một ngã xuống, hoá thành tro tàn.“Chúng ta cùng nhau lên đường”, nhìn Thiên Ma quân bao quây xung quanh, Hạo Thiên Thi Vũ từ bỏ truyền tinh nguyên, ôm chặt Trần Vinh Vân dịu dàng như nước.Nhưng khi ma binh vung đao lên thì một thân ảnh to lớn từ trên trời bay xuống, một chưởng hất văng cả đám, đó chính là Tiêu Phong điện chủ phân điện thứ nhất của Thiên Đình.Đi!Tiêu Phong bước đến túm hai người lên hư thiên, vì thế lưng ông đã trúng một kiếm, ma binh đông như thuỷ triều đuổi theo sát sao, phía trước cũng có ma binh chặn đường.Tiêu Phong vừa bảo vệ hai người vừa chiến đấu hết mình, hy vọng tìm được một lối thoát.Phía sau, Trần Vinh Vân vẫn nằm trong lòng Hạo Thiên Thi Vũ, lau nước mắt trên má cho cô: “Sống cho thật tốt”.Nói xong hắn nở nụ cười dịu dàng, khẽ đẩy Hạo Thiên Thi Vũ ra rồi rơi xuống khỏi hư thiên như một chiếc lá bay theo gió, máu và nước mắt làm nhoè đi đôi mắt hắn.Không…!Hạo Thiên Thi Vũ hét lên thấu tận tâm can, cô đưa tay nhưng chỉ bắt được không khí, trơ mắt nhìn bóng dáng huyết sắc rời xa mình, âm dương cách biệt.Kẻ nào cản ta đều phải chết!Tiêu Phong hét lên phẫn nộ, không có thời gian và sức lực để cứu Trần Vinh Vân, ông kéo Hạo Thiên Thi Vũ còn đang giãy giụa điên cuồng chém giết, mở ra một con đường máu.Ở nơi khác, Trần Vinh Vân không muốn liên luỵ đến người khác đã rơi xuống đất, đôi mắt mờ tối cố gắng giữ lấy tia sáng cuối cùng, cho đến khi thấy Tiêu Phong đưa được Hạo Thiên Thi Vũ ra khỏi vòng vây mới mỉm cười nhắm mắt: “Hẹn kiếp sau gặp lại”.Ma binh xông tới, dìm chết bóng dáng hắn, hai hàng lệ tuôn dài trên má, khắc ghi bóng dáng yêu kiều đó vào linh hồn.A…!Tiếng hét của Hạo Thiên Thi Vũ đau thấu tim gan, Tiêu Phong đưa cô ra khỏi vòng vây nhưng hai mắt cô đã mờ đi, không còn tìm thấy bóng dáng thân thương đó nữa.Haiz!Tiêu Phong thầm thở dài bất lực.
“Cười… Cười lên cho lão tử!”, bàn tay đầy máu của Trần Vinh Vân run rẩy đưa lên, muốn v**t v* gò má cô.
Hạo Thiên Thi Vũ mặt đầy nước mắt, cô không nói gì, thiêu đốt thọ nguyên điên cuồng đẩy tinh nguyên, chỉ mong cứu được hắn.
Nhưng trời cao không thương xót, mọi cố gắng của cô đều là vô ích, dù cô điên cuồng thế nào cũng không ngăn được linh hồn bản mệnh đang liên tục tiêu tán của Trần Vinh Vân.
Advertisement
Ầm!
Thiên Ma quân tấn công l*n đ*nh núi, hơn mười trưởng lão của Chú Kiếm Thành liều mạng chống cự nhưng rồi cũng từng người một ngã xuống, hoá thành tro tàn.
“Chúng ta cùng nhau lên đường”, nhìn Thiên Ma quân bao quây xung quanh, Hạo Thiên Thi Vũ từ bỏ truyền tinh nguyên, ôm chặt Trần Vinh Vân dịu dàng như nước.
Nhưng khi ma binh vung đao lên thì một thân ảnh to lớn từ trên trời bay xuống, một chưởng hất văng cả đám, đó chính là Tiêu Phong điện chủ phân điện thứ nhất của Thiên Đình.
Đi!
Tiêu Phong bước đến túm hai người lên hư thiên, vì thế lưng ông đã trúng một kiếm, ma binh đông như thuỷ triều đuổi theo sát sao, phía trước cũng có ma binh chặn đường.
Tiêu Phong vừa bảo vệ hai người vừa chiến đấu hết mình, hy vọng tìm được một lối thoát.
Phía sau, Trần Vinh Vân vẫn nằm trong lòng Hạo Thiên Thi Vũ, lau nước mắt trên má cho cô: “Sống cho thật tốt”.
Nói xong hắn nở nụ cười dịu dàng, khẽ đẩy Hạo Thiên Thi Vũ ra rồi rơi xuống khỏi hư thiên như một chiếc lá bay theo gió, máu và nước mắt làm nhoè đi đôi mắt hắn.
Không…!
Hạo Thiên Thi Vũ hét lên thấu tận tâm can, cô đưa tay nhưng chỉ bắt được không khí, trơ mắt nhìn bóng dáng huyết sắc rời xa mình, âm dương cách biệt.
Kẻ nào cản ta đều phải chết!
Tiêu Phong hét lên phẫn nộ, không có thời gian và sức lực để cứu Trần Vinh Vân, ông kéo Hạo Thiên Thi Vũ còn đang giãy giụa điên cuồng chém giết, mở ra một con đường máu.
Ở nơi khác, Trần Vinh Vân không muốn liên luỵ đến người khác đã rơi xuống đất, đôi mắt mờ tối cố gắng giữ lấy tia sáng cuối cùng, cho đến khi thấy Tiêu Phong đưa được Hạo Thiên Thi Vũ ra khỏi vòng vây mới mỉm cười nhắm mắt: “Hẹn kiếp sau gặp lại”.
Ma binh xông tới, dìm chết bóng dáng hắn, hai hàng lệ tuôn dài trên má, khắc ghi bóng dáng yêu kiều đó vào linh hồn.
A…!
Tiếng hét của Hạo Thiên Thi Vũ đau thấu tim gan, Tiêu Phong đưa cô ra khỏi vòng vây nhưng hai mắt cô đã mờ đi, không còn tìm thấy bóng dáng thân thương đó nữa.
Haiz!
Tiêu Phong thầm thở dài bất lực.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Cười… Cười lên cho lão tử!”, bàn tay đầy máu của Trần Vinh Vân run rẩy đưa lên, muốn v**t v* gò má cô.Hạo Thiên Thi Vũ mặt đầy nước mắt, cô không nói gì, thiêu đốt thọ nguyên điên cuồng đẩy tinh nguyên, chỉ mong cứu được hắn.Nhưng trời cao không thương xót, mọi cố gắng của cô đều là vô ích, dù cô điên cuồng thế nào cũng không ngăn được linh hồn bản mệnh đang liên tục tiêu tán của Trần Vinh Vân.AdvertisementẦm!Thiên Ma quân tấn công l*n đ*nh núi, hơn mười trưởng lão của Chú Kiếm Thành liều mạng chống cự nhưng rồi cũng từng người một ngã xuống, hoá thành tro tàn.“Chúng ta cùng nhau lên đường”, nhìn Thiên Ma quân bao quây xung quanh, Hạo Thiên Thi Vũ từ bỏ truyền tinh nguyên, ôm chặt Trần Vinh Vân dịu dàng như nước.Nhưng khi ma binh vung đao lên thì một thân ảnh to lớn từ trên trời bay xuống, một chưởng hất văng cả đám, đó chính là Tiêu Phong điện chủ phân điện thứ nhất của Thiên Đình.Đi!Tiêu Phong bước đến túm hai người lên hư thiên, vì thế lưng ông đã trúng một kiếm, ma binh đông như thuỷ triều đuổi theo sát sao, phía trước cũng có ma binh chặn đường.Tiêu Phong vừa bảo vệ hai người vừa chiến đấu hết mình, hy vọng tìm được một lối thoát.Phía sau, Trần Vinh Vân vẫn nằm trong lòng Hạo Thiên Thi Vũ, lau nước mắt trên má cho cô: “Sống cho thật tốt”.Nói xong hắn nở nụ cười dịu dàng, khẽ đẩy Hạo Thiên Thi Vũ ra rồi rơi xuống khỏi hư thiên như một chiếc lá bay theo gió, máu và nước mắt làm nhoè đi đôi mắt hắn.Không…!Hạo Thiên Thi Vũ hét lên thấu tận tâm can, cô đưa tay nhưng chỉ bắt được không khí, trơ mắt nhìn bóng dáng huyết sắc rời xa mình, âm dương cách biệt.Kẻ nào cản ta đều phải chết!Tiêu Phong hét lên phẫn nộ, không có thời gian và sức lực để cứu Trần Vinh Vân, ông kéo Hạo Thiên Thi Vũ còn đang giãy giụa điên cuồng chém giết, mở ra một con đường máu.Ở nơi khác, Trần Vinh Vân không muốn liên luỵ đến người khác đã rơi xuống đất, đôi mắt mờ tối cố gắng giữ lấy tia sáng cuối cùng, cho đến khi thấy Tiêu Phong đưa được Hạo Thiên Thi Vũ ra khỏi vòng vây mới mỉm cười nhắm mắt: “Hẹn kiếp sau gặp lại”.Ma binh xông tới, dìm chết bóng dáng hắn, hai hàng lệ tuôn dài trên má, khắc ghi bóng dáng yêu kiều đó vào linh hồn.A…!Tiếng hét của Hạo Thiên Thi Vũ đau thấu tim gan, Tiêu Phong đưa cô ra khỏi vòng vây nhưng hai mắt cô đã mờ đi, không còn tìm thấy bóng dáng thân thương đó nữa.Haiz!Tiêu Phong thầm thở dài bất lực.