“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2463: Phệ Hồn Vương?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tất cả mọi người đều thẫn thờ, hư thiên lại lần nữa nứt lìa, biển yêu hải cuộn trào dội lên từng đợt sóng dữ dội, cự long khổng lồ với sắc vàng kim chói lọi xoay vần, yêu vương cái thế cũng đến, còn mang theo đại quân yêu tộc.Sau Yêu Vương, thiên khung phía đông rúng động, huyết hải tàn sát bừa bãi, sóng cả ngút trời, một bóng hình huyết sắc quân lâm cửu thiên, phía sau bóng người này còn có cả đại quân hùng hậu.Rầm!Hư thiên bị một chưởng của người ta mở ra, một người với thân hình cường tráng bước ra, Ma Vương cái thế đến rồi.AdvertisementPhía đằng đông, thiên địa nứt lìa, Vu Chú Vương thân khoác chiến giáp cầm kiếm bước ra, khí thế thôn tính sơn hà, khí thế choán lấp bát hoang.Giết!Tiếng gằn phẫn nộ như sấm rền xé toạc hư thiên, một bóng hình rắn rỏi bước ra, thân khoác chiến giáp, tay cầm sát kiếm cổ xưa.Phệ Hồn Vương?Rầm!Tiếng vang kinh thiên dội tới, đất và trời nứt lìa, U Minh Diêm La Vương tay cầm chiến mâu, thân mặc chiến giáp xuất hiện, phía sau còn có đội quân binh hùng hậu toá ra khí tức chết chóc.Giết!Liệt đại chư vương của Đại Sở lần lượt sát phạt đến, người nào người nấy khí thế ngút trời, không ai nói thêm lời nào, cứ thế sát phạt vào trong vòng chiến đấu.Đây!Nhìn cảnh tượng này, đại quân Thiên Đình và hậu duệ các hoàng đế đều kinh ngạc.Cảnh tượng này khiến người ta có cảm giác không chân thực, liệt đại chư vương, đại địch cái thế của cửu hoàng ở Đại Sở, làm gì có ai không gây nên sóng gió ở vùng đất này, sao bọn họ có thể ngờ tới những người này lại tới đây trợ chiến, có lẽ bọn họ mãi mãi không thể ngờ tới sẽ có ngày phải chiến đấu với liệt đại chư vương.Có điều bọn họ đâu biết những vị vương cái thế kia đều suýt chút nữa trở thành hoàng đế của vùng đất rộng lớn này, từ đầu tới cuối bọn họ đều coi vùng đất rộng lớn này là nhà của mình.Đại Sở nội loạn, bọn họ chiến đấu nhưng thất bại, bọn họ không còn gì để nói bởi đó là vì vận may không tốt.Nhưng cho dù là vậy thì cũng không đến lượt kẻ xâm phạm hỗn xược, nếu để cho Thiên Ma tàn sát bừa bãi mà rụt đầu không dám hé ra ngoài thì e rằng các anh hồn của cửu hoàng ở Đại Sở sẽ không nhìn mặt bọn họ. Người ta đã đánh tới cửa nhà rồi thì sự cao ngạo của bọn họ đâu? Uy nghiêm của bọn họ đâu?Có điều liệt đại chư vương chiến thảm như vậy không phải chỉ vì xả giận.Bọn họ là những vị Vương sống lâu đời, sao có thể không nhìn ra sức mạnh của Thiên Ma, không có cảnh tượng thảm chiến của bọn họ thì Thiên Đình của Đại Sở nhất định sẽ bại trận, đạo lí môi hở răng lạnh bọn họ đương nhiên hiểu, nếu như Thiên Đình của Đại Sở thất bại thì tiếp theo chính là đến bọn họ, muốn đối đầu với Thiên Ma thì cần tổng hoà sức chiến đấu của Đại Sở.Giết!Thấy liệt đại chư Vương thảm chiến, đại quân Thiên Đình, hậu duệ các Hoàng Đế khí thế sục sôi.Không chỉ liệt đại chư vương đến mà có rất nhiều những tu sĩ ẩn thế tản tu từ tứ phương cũng đến hỗ trợ cho Thiên Đình đánh lùi Thiên Ma.Đây!Nhìn cảnh tượng các tu sĩ của Đại Sở ngăn chặn đại quân Thiên Ma, bên trong đại điện của Thiên Huyền Môn, nhóm tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Đế lần lượt há hốc miệng.“Đây chính là con kiến trong lời các người nhưng lại có sức mạnh khủng khiếp”, Đông Hoàng Thái Tâm chậm rãi lên tiếng.“Không thể phủ nhận chúng ta đã đánh giá thấp bọn họ”, một lão bối tóc bạc cười tự giễu.
Tất cả mọi người đều thẫn thờ, hư thiên lại lần nữa nứt lìa, biển yêu hải cuộn trào dội lên từng đợt sóng dữ dội, cự long khổng lồ với sắc vàng kim chói lọi xoay vần, yêu vương cái thế cũng đến, còn mang theo đại quân yêu tộc.
Sau Yêu Vương, thiên khung phía đông rúng động, huyết hải tàn sát bừa bãi, sóng cả ngút trời, một bóng hình huyết sắc quân lâm cửu thiên, phía sau bóng người này còn có cả đại quân hùng hậu.
Rầm!
Hư thiên bị một chưởng của người ta mở ra, một người với thân hình cường tráng bước ra, Ma Vương cái thế đến rồi.
Advertisement
Phía đằng đông, thiên địa nứt lìa, Vu Chú Vương thân khoác chiến giáp cầm kiếm bước ra, khí thế thôn tính sơn hà, khí thế choán lấp bát hoang.
Giết!
Tiếng gằn phẫn nộ như sấm rền xé toạc hư thiên, một bóng hình rắn rỏi bước ra, thân khoác chiến giáp, tay cầm sát kiếm cổ xưa.
Phệ Hồn Vương?
Rầm!
Tiếng vang kinh thiên dội tới, đất và trời nứt lìa, U Minh Diêm La Vương tay cầm chiến mâu, thân mặc chiến giáp xuất hiện, phía sau còn có đội quân binh hùng hậu toá ra khí tức chết chóc.
Giết!
Liệt đại chư vương của Đại Sở lần lượt sát phạt đến, người nào người nấy khí thế ngút trời, không ai nói thêm lời nào, cứ thế sát phạt vào trong vòng chiến đấu.
Đây!
Nhìn cảnh tượng này, đại quân Thiên Đình và hậu duệ các hoàng đế đều kinh ngạc.
Cảnh tượng này khiến người ta có cảm giác không chân thực, liệt đại chư vương, đại địch cái thế của cửu hoàng ở Đại Sở, làm gì có ai không gây nên sóng gió ở vùng đất này, sao bọn họ có thể ngờ tới những người này lại tới đây trợ chiến, có lẽ bọn họ mãi mãi không thể ngờ tới sẽ có ngày phải chiến đấu với liệt đại chư vương.
Có điều bọn họ đâu biết những vị vương cái thế kia đều suýt chút nữa trở thành hoàng đế của vùng đất rộng lớn này, từ đầu tới cuối bọn họ đều coi vùng đất rộng lớn này là nhà của mình.
Đại Sở nội loạn, bọn họ chiến đấu nhưng thất bại, bọn họ không còn gì để nói bởi đó là vì vận may không tốt.
Nhưng cho dù là vậy thì cũng không đến lượt kẻ xâm phạm hỗn xược, nếu để cho Thiên Ma tàn sát bừa bãi mà rụt đầu không dám hé ra ngoài thì e rằng các anh hồn của cửu hoàng ở Đại Sở sẽ không nhìn mặt bọn họ. Người ta đã đánh tới cửa nhà rồi thì sự cao ngạo của bọn họ đâu? Uy nghiêm của bọn họ đâu?
Có điều liệt đại chư vương chiến thảm như vậy không phải chỉ vì xả giận.
Bọn họ là những vị Vương sống lâu đời, sao có thể không nhìn ra sức mạnh của Thiên Ma, không có cảnh tượng thảm chiến của bọn họ thì Thiên Đình của Đại Sở nhất định sẽ bại trận, đạo lí môi hở răng lạnh bọn họ đương nhiên hiểu, nếu như Thiên Đình của Đại Sở thất bại thì tiếp theo chính là đến bọn họ, muốn đối đầu với Thiên Ma thì cần tổng hoà sức chiến đấu của Đại Sở.
Giết!
Thấy liệt đại chư Vương thảm chiến, đại quân Thiên Đình, hậu duệ các Hoàng Đế khí thế sục sôi.
Không chỉ liệt đại chư vương đến mà có rất nhiều những tu sĩ ẩn thế tản tu từ tứ phương cũng đến hỗ trợ cho Thiên Đình đánh lùi Thiên Ma.
Đây!
Nhìn cảnh tượng các tu sĩ của Đại Sở ngăn chặn đại quân Thiên Ma, bên trong đại điện của Thiên Huyền Môn, nhóm tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Đế lần lượt há hốc miệng.
“Đây chính là con kiến trong lời các người nhưng lại có sức mạnh khủng khiếp”, Đông Hoàng Thái Tâm chậm rãi lên tiếng.
“Không thể phủ nhận chúng ta đã đánh giá thấp bọn họ”, một lão bối tóc bạc cười tự giễu.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tất cả mọi người đều thẫn thờ, hư thiên lại lần nữa nứt lìa, biển yêu hải cuộn trào dội lên từng đợt sóng dữ dội, cự long khổng lồ với sắc vàng kim chói lọi xoay vần, yêu vương cái thế cũng đến, còn mang theo đại quân yêu tộc.Sau Yêu Vương, thiên khung phía đông rúng động, huyết hải tàn sát bừa bãi, sóng cả ngút trời, một bóng hình huyết sắc quân lâm cửu thiên, phía sau bóng người này còn có cả đại quân hùng hậu.Rầm!Hư thiên bị một chưởng của người ta mở ra, một người với thân hình cường tráng bước ra, Ma Vương cái thế đến rồi.AdvertisementPhía đằng đông, thiên địa nứt lìa, Vu Chú Vương thân khoác chiến giáp cầm kiếm bước ra, khí thế thôn tính sơn hà, khí thế choán lấp bát hoang.Giết!Tiếng gằn phẫn nộ như sấm rền xé toạc hư thiên, một bóng hình rắn rỏi bước ra, thân khoác chiến giáp, tay cầm sát kiếm cổ xưa.Phệ Hồn Vương?Rầm!Tiếng vang kinh thiên dội tới, đất và trời nứt lìa, U Minh Diêm La Vương tay cầm chiến mâu, thân mặc chiến giáp xuất hiện, phía sau còn có đội quân binh hùng hậu toá ra khí tức chết chóc.Giết!Liệt đại chư vương của Đại Sở lần lượt sát phạt đến, người nào người nấy khí thế ngút trời, không ai nói thêm lời nào, cứ thế sát phạt vào trong vòng chiến đấu.Đây!Nhìn cảnh tượng này, đại quân Thiên Đình và hậu duệ các hoàng đế đều kinh ngạc.Cảnh tượng này khiến người ta có cảm giác không chân thực, liệt đại chư vương, đại địch cái thế của cửu hoàng ở Đại Sở, làm gì có ai không gây nên sóng gió ở vùng đất này, sao bọn họ có thể ngờ tới những người này lại tới đây trợ chiến, có lẽ bọn họ mãi mãi không thể ngờ tới sẽ có ngày phải chiến đấu với liệt đại chư vương.Có điều bọn họ đâu biết những vị vương cái thế kia đều suýt chút nữa trở thành hoàng đế của vùng đất rộng lớn này, từ đầu tới cuối bọn họ đều coi vùng đất rộng lớn này là nhà của mình.Đại Sở nội loạn, bọn họ chiến đấu nhưng thất bại, bọn họ không còn gì để nói bởi đó là vì vận may không tốt.Nhưng cho dù là vậy thì cũng không đến lượt kẻ xâm phạm hỗn xược, nếu để cho Thiên Ma tàn sát bừa bãi mà rụt đầu không dám hé ra ngoài thì e rằng các anh hồn của cửu hoàng ở Đại Sở sẽ không nhìn mặt bọn họ. Người ta đã đánh tới cửa nhà rồi thì sự cao ngạo của bọn họ đâu? Uy nghiêm của bọn họ đâu?Có điều liệt đại chư vương chiến thảm như vậy không phải chỉ vì xả giận.Bọn họ là những vị Vương sống lâu đời, sao có thể không nhìn ra sức mạnh của Thiên Ma, không có cảnh tượng thảm chiến của bọn họ thì Thiên Đình của Đại Sở nhất định sẽ bại trận, đạo lí môi hở răng lạnh bọn họ đương nhiên hiểu, nếu như Thiên Đình của Đại Sở thất bại thì tiếp theo chính là đến bọn họ, muốn đối đầu với Thiên Ma thì cần tổng hoà sức chiến đấu của Đại Sở.Giết!Thấy liệt đại chư Vương thảm chiến, đại quân Thiên Đình, hậu duệ các Hoàng Đế khí thế sục sôi.Không chỉ liệt đại chư vương đến mà có rất nhiều những tu sĩ ẩn thế tản tu từ tứ phương cũng đến hỗ trợ cho Thiên Đình đánh lùi Thiên Ma.Đây!Nhìn cảnh tượng các tu sĩ của Đại Sở ngăn chặn đại quân Thiên Ma, bên trong đại điện của Thiên Huyền Môn, nhóm tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Đế lần lượt há hốc miệng.“Đây chính là con kiến trong lời các người nhưng lại có sức mạnh khủng khiếp”, Đông Hoàng Thái Tâm chậm rãi lên tiếng.“Không thể phủ nhận chúng ta đã đánh giá thấp bọn họ”, một lão bối tóc bạc cười tự giễu.