Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2468: Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thiên Ma Quân hắng giọng lạnh lùng chỉ ra nhất chỉ thần mang huỷ thiên diệt địa ngăn lại nhát kiếm kia của Diệp Thành.Thần thương!Phần trán Diệp Thành có thần mang màu vàng kim bay ra, đó chính là thần thông nhằm vào linh hồn.Chỉ là kĩ năng quèn!AdvertisementThiên Ma Quân bật cười tôi độc, con mắt thứ ba trên trán loé lên u quang, b*n r* một tia chớp màu đen huỷ diệt thần mang màu vàng kim của Diệp Thành, sau đó Thiên Ma Quân giơ tay lên đẩy ra một vùng biển ma sát, sóng cả ngút trời, muốn thôn tính Diệp Thành.Diệp Thành đứng vững tế gọi ra Hỗn Độn Thần Đỉnh hoá nó to lên cả hàng chục nghìn trượng giống như ngọn núi sừng sững trấn áp biển ma sát của Thiên Ma Quân.Cái đỉnh này cũng không tồi!Thiên Ma Quân nhìn vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, nét mặt tham lam.Diệp Thành không nói gì, hắn ngự động Hỗn Độn Thần Đỉnh trấn áp từ trên trời xuống.Ngay sau đó, Thiên Ma Quân đang chăm chú nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh không kịp trở tay nên lảo đảo một hồi.Sắc mặt Thiên Ma Quân lạnh hẳn lại, trong cơ thể còn có một toà ma tháp hoá ra chặn lại Hỗn Độn Thần Đỉnh.Tiếp đó, ông ta há miệng nhả ra một luồng khí ma sát cuốn theo một miệng sát kiếm màu đen bay về phía Diệp Thành.Phá!Diệp Thành tiến lên trước, rất nhiều thần thông hợp lại thành một, hắn tung một chưởng khiến loạt sát kiếm kia bị phá tan.Ừm?Đúng lúc này, phía sau lưng hắn có luồng khí lạnh băng thấu tận xương tuỷ xực lên.Diệp Thành dịch chuyển bước chân, thế nhưng tốc độ của hắn vẫn chậm, ở một hướng khác, loạt thần kiếm màu đen khác xuất hiện trảm ra một đường máu ngay sau lưng hắn, cũng may hắn phản ứng nhanh nếu không thì đã mất mạng rồi.Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi.Thiên Ma Quân cười u ám, ông ta vung tay tế gọi ra chín mươi chín cây cờ chiến màu đen trấn áp tứ phương giam Diệp Thành ở giữa.Đây chính là sát trận thượng cổ, mỗi một cây cờ chiến là một cửa trận, chín mươi chín cửa trận liên hoàn với nhau, ma lực tung hoành, bên trong còn có càn khôn xoay vần, âm dương nghịch chuyển với sức mạnh phong cấm, mang theo uy lực tịch diệt.Mở!Diệp Thành mở ra hỗn độn dị tượng, đạo tắc hoá thành thần kiếm, một kiếm trảm gãy một cây cờ chiến màu đen.Tiếp đó, hắn giống như giao long thoát thân từ chỗ hở vừa tạo.Trấn áp!Thiên Ma Quân vươn bàn tay to che trời giáng xuống, lòng bàn tay còn có vòng xoáy màu đen xuất hiện, bên trong đó có một tấm thần bia thượng cổ khắc đầy ma văn cổ xưa, lôi chớp màu đen xoay vận, mỗi một luồng khí tức đều nặng tựa núi non.Diệp Thành hắng giọng, hắn bị trấn áp đến mức lảo đảo, thánh thể có phần nứt ra.Bát hoang!Hắn cố gắng đứng vững, khí huyết trong cơ thể giống như giao long thét ra, mỗi một lỗ chân lông trên cơ thể đều mang theo khí huyết dồi dào chống lại thần bia đang trấn áp, chín đạo bát hoang chưởng nghịch thiên đánh ra.Rầm!Thần bia rung lên dữ dội, ma quang bên trên nhạt đi một phần, cho dù với sức chiến đấu của Thiên Ma Quân cũng bị trấn áp lảo đảo lùi về sau.Lúc này, sắc mặt Thiên Ma Quân tôi độc thấy rõ.

Thiên Ma Quân hắng giọng lạnh lùng chỉ ra nhất chỉ thần mang huỷ thiên diệt địa ngăn lại nhát kiếm kia của Diệp Thành.

Thần thương!

Phần trán Diệp Thành có thần mang màu vàng kim bay ra, đó chính là thần thông nhằm vào linh hồn.

Chỉ là kĩ năng quèn!

Advertisement

Thiên Ma Quân bật cười tôi độc, con mắt thứ ba trên trán loé lên u quang, b*n r* một tia chớp màu đen huỷ diệt thần mang màu vàng kim của Diệp Thành, sau đó Thiên Ma Quân giơ tay lên đẩy ra một vùng biển ma sát, sóng cả ngút trời, muốn thôn tính Diệp Thành.

Diệp Thành đứng vững tế gọi ra Hỗn Độn Thần Đỉnh hoá nó to lên cả hàng chục nghìn trượng giống như ngọn núi sừng sững trấn áp biển ma sát của Thiên Ma Quân.

Cái đỉnh này cũng không tồi!

Thiên Ma Quân nhìn vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, nét mặt tham lam.

Diệp Thành không nói gì, hắn ngự động Hỗn Độn Thần Đỉnh trấn áp từ trên trời xuống.

Ngay sau đó, Thiên Ma Quân đang chăm chú nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh không kịp trở tay nên lảo đảo một hồi.

Sắc mặt Thiên Ma Quân lạnh hẳn lại, trong cơ thể còn có một toà ma tháp hoá ra chặn lại Hỗn Độn Thần Đỉnh.

Tiếp đó, ông ta há miệng nhả ra một luồng khí ma sát cuốn theo một miệng sát kiếm màu đen bay về phía Diệp Thành.

Phá!

Diệp Thành tiến lên trước, rất nhiều thần thông hợp lại thành một, hắn tung một chưởng khiến loạt sát kiếm kia bị phá tan.

Ừm?

Đúng lúc này, phía sau lưng hắn có luồng khí lạnh băng thấu tận xương tuỷ xực lên.

Diệp Thành dịch chuyển bước chân, thế nhưng tốc độ của hắn vẫn chậm, ở một hướng khác, loạt thần kiếm màu đen khác xuất hiện trảm ra một đường máu ngay sau lưng hắn, cũng may hắn phản ứng nhanh nếu không thì đã mất mạng rồi.

Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi.

Thiên Ma Quân cười u ám, ông ta vung tay tế gọi ra chín mươi chín cây cờ chiến màu đen trấn áp tứ phương giam Diệp Thành ở giữa.

Đây chính là sát trận thượng cổ, mỗi một cây cờ chiến là một cửa trận, chín mươi chín cửa trận liên hoàn với nhau, ma lực tung hoành, bên trong còn có càn khôn xoay vần, âm dương nghịch chuyển với sức mạnh phong cấm, mang theo uy lực tịch diệt.

Mở!

Diệp Thành mở ra hỗn độn dị tượng, đạo tắc hoá thành thần kiếm, một kiếm trảm gãy một cây cờ chiến màu đen.

Tiếp đó, hắn giống như giao long thoát thân từ chỗ hở vừa tạo.

Trấn áp!

Thiên Ma Quân vươn bàn tay to che trời giáng xuống, lòng bàn tay còn có vòng xoáy màu đen xuất hiện, bên trong đó có một tấm thần bia thượng cổ khắc đầy ma văn cổ xưa, lôi chớp màu đen xoay vận, mỗi một luồng khí tức đều nặng tựa núi non.

Diệp Thành hắng giọng, hắn bị trấn áp đến mức lảo đảo, thánh thể có phần nứt ra.

Bát hoang!

Hắn cố gắng đứng vững, khí huyết trong cơ thể giống như giao long thét ra, mỗi một lỗ chân lông trên cơ thể đều mang theo khí huyết dồi dào chống lại thần bia đang trấn áp, chín đạo bát hoang chưởng nghịch thiên đánh ra.

Rầm!

Thần bia rung lên dữ dội, ma quang bên trên nhạt đi một phần, cho dù với sức chiến đấu của Thiên Ma Quân cũng bị trấn áp lảo đảo lùi về sau.

Lúc này, sắc mặt Thiên Ma Quân tôi độc thấy rõ.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thiên Ma Quân hắng giọng lạnh lùng chỉ ra nhất chỉ thần mang huỷ thiên diệt địa ngăn lại nhát kiếm kia của Diệp Thành.Thần thương!Phần trán Diệp Thành có thần mang màu vàng kim bay ra, đó chính là thần thông nhằm vào linh hồn.Chỉ là kĩ năng quèn!AdvertisementThiên Ma Quân bật cười tôi độc, con mắt thứ ba trên trán loé lên u quang, b*n r* một tia chớp màu đen huỷ diệt thần mang màu vàng kim của Diệp Thành, sau đó Thiên Ma Quân giơ tay lên đẩy ra một vùng biển ma sát, sóng cả ngút trời, muốn thôn tính Diệp Thành.Diệp Thành đứng vững tế gọi ra Hỗn Độn Thần Đỉnh hoá nó to lên cả hàng chục nghìn trượng giống như ngọn núi sừng sững trấn áp biển ma sát của Thiên Ma Quân.Cái đỉnh này cũng không tồi!Thiên Ma Quân nhìn vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, nét mặt tham lam.Diệp Thành không nói gì, hắn ngự động Hỗn Độn Thần Đỉnh trấn áp từ trên trời xuống.Ngay sau đó, Thiên Ma Quân đang chăm chú nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh không kịp trở tay nên lảo đảo một hồi.Sắc mặt Thiên Ma Quân lạnh hẳn lại, trong cơ thể còn có một toà ma tháp hoá ra chặn lại Hỗn Độn Thần Đỉnh.Tiếp đó, ông ta há miệng nhả ra một luồng khí ma sát cuốn theo một miệng sát kiếm màu đen bay về phía Diệp Thành.Phá!Diệp Thành tiến lên trước, rất nhiều thần thông hợp lại thành một, hắn tung một chưởng khiến loạt sát kiếm kia bị phá tan.Ừm?Đúng lúc này, phía sau lưng hắn có luồng khí lạnh băng thấu tận xương tuỷ xực lên.Diệp Thành dịch chuyển bước chân, thế nhưng tốc độ của hắn vẫn chậm, ở một hướng khác, loạt thần kiếm màu đen khác xuất hiện trảm ra một đường máu ngay sau lưng hắn, cũng may hắn phản ứng nhanh nếu không thì đã mất mạng rồi.Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi.Thiên Ma Quân cười u ám, ông ta vung tay tế gọi ra chín mươi chín cây cờ chiến màu đen trấn áp tứ phương giam Diệp Thành ở giữa.Đây chính là sát trận thượng cổ, mỗi một cây cờ chiến là một cửa trận, chín mươi chín cửa trận liên hoàn với nhau, ma lực tung hoành, bên trong còn có càn khôn xoay vần, âm dương nghịch chuyển với sức mạnh phong cấm, mang theo uy lực tịch diệt.Mở!Diệp Thành mở ra hỗn độn dị tượng, đạo tắc hoá thành thần kiếm, một kiếm trảm gãy một cây cờ chiến màu đen.Tiếp đó, hắn giống như giao long thoát thân từ chỗ hở vừa tạo.Trấn áp!Thiên Ma Quân vươn bàn tay to che trời giáng xuống, lòng bàn tay còn có vòng xoáy màu đen xuất hiện, bên trong đó có một tấm thần bia thượng cổ khắc đầy ma văn cổ xưa, lôi chớp màu đen xoay vận, mỗi một luồng khí tức đều nặng tựa núi non.Diệp Thành hắng giọng, hắn bị trấn áp đến mức lảo đảo, thánh thể có phần nứt ra.Bát hoang!Hắn cố gắng đứng vững, khí huyết trong cơ thể giống như giao long thét ra, mỗi một lỗ chân lông trên cơ thể đều mang theo khí huyết dồi dào chống lại thần bia đang trấn áp, chín đạo bát hoang chưởng nghịch thiên đánh ra.Rầm!Thần bia rung lên dữ dội, ma quang bên trên nhạt đi một phần, cho dù với sức chiến đấu của Thiên Ma Quân cũng bị trấn áp lảo đảo lùi về sau.Lúc này, sắc mặt Thiên Ma Quân tôi độc thấy rõ.

Chương 2468: Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi.