Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2470: Vẫn là giọng của điện chủ Thiên Đình.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bùm! Đùng! Đoàng!Trong thiên địa rộng lớn mà tăm tối, âm thanh ầm ầm rung chuyển trời đất.Đại quân Thiên Ma như đại dương u tối, nuốt chửng đất trời, nó đi qua đâu cũng để lại núi thây biển máu.AdvertisementCác tu sĩ của Đại Sở lại bị đánh bại, thương vong vô cùng nặng nề.Rút!Thái Hư Cổ Long hét lớn, đại quân tu sĩ Đại Sở lại lùi về phía sau.Thấy vậy, đại quân Thiên Ma định kéo đến nhưng lại nghe thấy tiếng hô rút quân từ đằng sau.Đó là lệnh của ma quân, chúng không muốn tiêu diệt toàn bộ Đại Sở trong một sớm một chiều mà muốn tiêu diệt từng chút từng chút, như đã nói, chúng rất thích thấy cảnh con người vật lộn, giãy giụa trước khi chết.Đại quân Thiên Ma dừng bước nhưng lại nhìn chòng chọc tu sĩ Đại Sở đang rút lui với đôi mắt khát máu.Không lâu nữa, chúng sẽ lại phát động tấn công.Nhưng điều này cũng tạo cơ hội cho tu sĩ Đại Sở th* d*c, tìm một dải núi dài dưỡng thương, chuẩn bị tiếp tục chặn đánh đại quân Thiên Ma, họ đang tranh thủ thời gian, nếu không đã sớm rút lui về Nam Sở rồi.Bố trận!Vẫn là giọng của điện chủ Thiên Đình.Thiên Đình lúc này chỉ còn lại bốn điện chủ, trong trận huyết chiến lúc nãy chín đại điện chủ của Thiên Đình xung phong mở đường, năm người đã tử trận.Không chỉ Thiên Đình mà thần tướng của hậu duệ cửu hoàng, thần tướng dưới trướng chư vương các đời cũng tử trận rất nhiều, còn có lão tiền bối tán tu ẩn thế hầu hết cũng đã hoá thành hồn thiêng, chôn thân trên chiến trường đẫm máu.Phụt! Phụt! Phụt!Trong hố đen không gian, máu vàng và máu đen lần lượt bắn tung tóe.Diệp Thành và Thiên Ma Quân vẫn đang chiến đấu.Trên người cả hai đều có thần quang, giống như hai ngôi sao sáng chói trong hố đen không gian tăm tối.Nhìn từ xa, cả hai trông đều rất thê thảm.Trước ngực Diệp Thành bị chém rách, xương Thánh bị gãy mất vài chiếc, toàn thân vô số vết thương. Trên vết thương đều có ma quang loé lên, hoà tan chân nguyên và tinh khí của hắn, khiến cho tốc độ vết thương lành lại chậm hơn rất nhiều.Thiên Ma Quân cũng không khá hơn là bao, sống lưng bị chém toạc, xương sống màu đen trông rất đáng sợ, số vết thương trên người cũng không ít hơn Diệp Thành.Giết!Vẻ mặt Thiên Ma Quân dữ tợn, sát khí ngút ngàn, ông ta xông lên một bước, tay cầm Nhật Nguyệt Tinh Thần giáng về phía Diệp Thành.Gầm!Một tiếng rồng gầm vang lên trong cơ thể Diệp Thành, chiến long xuất hiện hợp nhất với đạo tắc hoá thành thanh thần kiếm cái thế, Diệp Thành cầm trong tay, một kiếm chém bay đại ấn khổng lồ ấy.Chết đi!Thiên Ma Quân nổi giận, ném chiếc mác ra.

Bùm! Đùng! Đoàng!

Trong thiên địa rộng lớn mà tăm tối, âm thanh ầm ầm rung chuyển trời đất.

Đại quân Thiên Ma như đại dương u tối, nuốt chửng đất trời, nó đi qua đâu cũng để lại núi thây biển máu.

Advertisement

Các tu sĩ của Đại Sở lại bị đánh bại, thương vong vô cùng nặng nề.

Rút!

Thái Hư Cổ Long hét lớn, đại quân tu sĩ Đại Sở lại lùi về phía sau.

Thấy vậy, đại quân Thiên Ma định kéo đến nhưng lại nghe thấy tiếng hô rút quân từ đằng sau.

Đó là lệnh của ma quân, chúng không muốn tiêu diệt toàn bộ Đại Sở trong một sớm một chiều mà muốn tiêu diệt từng chút từng chút, như đã nói, chúng rất thích thấy cảnh con người vật lộn, giãy giụa trước khi chết.

Đại quân Thiên Ma dừng bước nhưng lại nhìn chòng chọc tu sĩ Đại Sở đang rút lui với đôi mắt khát máu.

Không lâu nữa, chúng sẽ lại phát động tấn công.

Nhưng điều này cũng tạo cơ hội cho tu sĩ Đại Sở th* d*c, tìm một dải núi dài dưỡng thương, chuẩn bị tiếp tục chặn đánh đại quân Thiên Ma, họ đang tranh thủ thời gian, nếu không đã sớm rút lui về Nam Sở rồi.

Bố trận!

Vẫn là giọng của điện chủ Thiên Đình.

Thiên Đình lúc này chỉ còn lại bốn điện chủ, trong trận huyết chiến lúc nãy chín đại điện chủ của Thiên Đình xung phong mở đường, năm người đã tử trận.

Không chỉ Thiên Đình mà thần tướng của hậu duệ cửu hoàng, thần tướng dưới trướng chư vương các đời cũng tử trận rất nhiều, còn có lão tiền bối tán tu ẩn thế hầu hết cũng đã hoá thành hồn thiêng, chôn thân trên chiến trường đẫm máu.

Phụt! Phụt! Phụt!

Trong hố đen không gian, máu vàng và máu đen lần lượt bắn tung tóe.

Diệp Thành và Thiên Ma Quân vẫn đang chiến đấu.

Trên người cả hai đều có thần quang, giống như hai ngôi sao sáng chói trong hố đen không gian tăm tối.

Nhìn từ xa, cả hai trông đều rất thê thảm.

Trước ngực Diệp Thành bị chém rách, xương Thánh bị gãy mất vài chiếc, toàn thân vô số vết thương. Trên vết thương đều có ma quang loé lên, hoà tan chân nguyên và tinh khí của hắn, khiến cho tốc độ vết thương lành lại chậm hơn rất nhiều.

Thiên Ma Quân cũng không khá hơn là bao, sống lưng bị chém toạc, xương sống màu đen trông rất đáng sợ, số vết thương trên người cũng không ít hơn Diệp Thành.

Giết!

Vẻ mặt Thiên Ma Quân dữ tợn, sát khí ngút ngàn, ông ta xông lên một bước, tay cầm Nhật Nguyệt Tinh Thần giáng về phía Diệp Thành.

Gầm!

Một tiếng rồng gầm vang lên trong cơ thể Diệp Thành, chiến long xuất hiện hợp nhất với đạo tắc hoá thành thanh thần kiếm cái thế, Diệp Thành cầm trong tay, một kiếm chém bay đại ấn khổng lồ ấy.

Chết đi!

Thiên Ma Quân nổi giận, ném chiếc mác ra.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bùm! Đùng! Đoàng!Trong thiên địa rộng lớn mà tăm tối, âm thanh ầm ầm rung chuyển trời đất.Đại quân Thiên Ma như đại dương u tối, nuốt chửng đất trời, nó đi qua đâu cũng để lại núi thây biển máu.AdvertisementCác tu sĩ của Đại Sở lại bị đánh bại, thương vong vô cùng nặng nề.Rút!Thái Hư Cổ Long hét lớn, đại quân tu sĩ Đại Sở lại lùi về phía sau.Thấy vậy, đại quân Thiên Ma định kéo đến nhưng lại nghe thấy tiếng hô rút quân từ đằng sau.Đó là lệnh của ma quân, chúng không muốn tiêu diệt toàn bộ Đại Sở trong một sớm một chiều mà muốn tiêu diệt từng chút từng chút, như đã nói, chúng rất thích thấy cảnh con người vật lộn, giãy giụa trước khi chết.Đại quân Thiên Ma dừng bước nhưng lại nhìn chòng chọc tu sĩ Đại Sở đang rút lui với đôi mắt khát máu.Không lâu nữa, chúng sẽ lại phát động tấn công.Nhưng điều này cũng tạo cơ hội cho tu sĩ Đại Sở th* d*c, tìm một dải núi dài dưỡng thương, chuẩn bị tiếp tục chặn đánh đại quân Thiên Ma, họ đang tranh thủ thời gian, nếu không đã sớm rút lui về Nam Sở rồi.Bố trận!Vẫn là giọng của điện chủ Thiên Đình.Thiên Đình lúc này chỉ còn lại bốn điện chủ, trong trận huyết chiến lúc nãy chín đại điện chủ của Thiên Đình xung phong mở đường, năm người đã tử trận.Không chỉ Thiên Đình mà thần tướng của hậu duệ cửu hoàng, thần tướng dưới trướng chư vương các đời cũng tử trận rất nhiều, còn có lão tiền bối tán tu ẩn thế hầu hết cũng đã hoá thành hồn thiêng, chôn thân trên chiến trường đẫm máu.Phụt! Phụt! Phụt!Trong hố đen không gian, máu vàng và máu đen lần lượt bắn tung tóe.Diệp Thành và Thiên Ma Quân vẫn đang chiến đấu.Trên người cả hai đều có thần quang, giống như hai ngôi sao sáng chói trong hố đen không gian tăm tối.Nhìn từ xa, cả hai trông đều rất thê thảm.Trước ngực Diệp Thành bị chém rách, xương Thánh bị gãy mất vài chiếc, toàn thân vô số vết thương. Trên vết thương đều có ma quang loé lên, hoà tan chân nguyên và tinh khí của hắn, khiến cho tốc độ vết thương lành lại chậm hơn rất nhiều.Thiên Ma Quân cũng không khá hơn là bao, sống lưng bị chém toạc, xương sống màu đen trông rất đáng sợ, số vết thương trên người cũng không ít hơn Diệp Thành.Giết!Vẻ mặt Thiên Ma Quân dữ tợn, sát khí ngút ngàn, ông ta xông lên một bước, tay cầm Nhật Nguyệt Tinh Thần giáng về phía Diệp Thành.Gầm!Một tiếng rồng gầm vang lên trong cơ thể Diệp Thành, chiến long xuất hiện hợp nhất với đạo tắc hoá thành thanh thần kiếm cái thế, Diệp Thành cầm trong tay, một kiếm chém bay đại ấn khổng lồ ấy.Chết đi!Thiên Ma Quân nổi giận, ném chiếc mác ra.

Chương 2470: Vẫn là giọng của điện chủ Thiên Đình.