Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2472: Rốt cuộc ngươi là ai?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng trong trí nhớ của ông ta hoàn toàn không có Diệp Thành, càng không có hình ảnh đã từng chiến đấu với hắn.Chỉ là bây giờ những điều này đều không quan trọng, quan trọng là ông ta đã bị trấn áp, tu vi bị phế sạch hoàn toàn, trong mắt ông ta lộ vẻ kinh hãi, dường như đã biết kết cục của mình.“Rốt cuộc ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi là ai?”, Thiên Ma Quân gào lên, không biết là sợ hãi hay tức giận mà đôi mắt màu máu nhìn chằm chằm Diệp Thành.AdvertisementDiệp Thành không nói lời nào, lòng bàn tay lướt qua đầu mày của Thiên Ma Quân, lấy đi Ma Thiên Nhãn của ông ta, Thiên Nhãn bản nguyên bên trong đã bị Tiên Luân Nhãn mạnh mẽ cướp đoạt.A…!Tiếng hét thảm thiết của Thiên Ma Quân rất chói tai, vết máu giữa hai lông mày rất đáng sợ, nhìn thấy cảnh tượng này ai có thể nghĩ rằng không lâu trước đây ông ta còn là Thiên Ma Quân chí cao vô thượng.Diệp Thành vẫn im lặng, lòng bàn tay đặt lên đầu Thiên Ma Quân.Giây tiếp theo, Thôn Thiên Ma Công xoay chuyển, Luân Hồi cũng xoay chuyển, bản nguyên ma của Thiên Ma Quân còn có đạo tắc trong huyết cốt đều bị hắn hút hết, hoà tan trong luân hồi, trở thành chất nuôi dưỡng Thánh thể cho hắn.A…!Tiếng hét của Thiên Ma Quân càng thê thảm hơn, thân thể héo khô với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cho đến khi hoá thành mây khói.Đúng thế, Thiên Ma Quân lại thất bại, ông ta của tương lai là Ma thần vô song, bị Diệp Thành tương lai g**t ch*t.Bây giờ họ gặp nhau trước, ông ta vẫn là người bị giết, trong trận chiến túc mệnh, người thắng vẫn là Diệp Thành, dù là hiện tại hay tương lai, dù là Thiên Ma Quân hay Ma thần vô song thì đều là bên thất bại.Sau khi diệt Thiên Ma Quân, Diệp Thành mới ngồi xếp bằng trên đất, dùng Tiên Luân Thiên Sinh để chữa lành vết thương.Hắn cần trở lại trạng thái đỉnh phong để xông ra ngoài, cho ma trụ chọc trời một đòn tuyệt thế, hắn đã sẵn sàng quyết đấu đến chết bất cứ lúc nào, dù chết cũng phải phá huỷ được ma trụ.Giết!Đất trời rộng lớn, đại quân Thiên Ma lại phát động tấn công, tu sĩ Đại Sở toàn lực chống cự, thương vong vô cùng nhiều.Trong thế giới tối tăm chỉ có màn đêm, không có ban ngày.Trận chiến này đã kéo dài không biết bao lâu, tu sĩ Đại Sở lại bị đánh bại, sau lưng là núi thây, biển máu.Trong hố đen không gian, Diệp Thành chậm rãi mở mắt, thở ra một hơi khí đục.Lúc này hắn mới đứng dậy, sử dụng bí thuật khiến đường nét trên khuôn mặt thay đổi, biến thành hình dáng của Thiên Ma Quân, dù là linh hồn hay khí tức, hắn đều cố gắng hết sức mô phỏng.Bên ngoài, mấy đại ma quân vẫn đang nhìn hư thiên, trong lòng thấy hơi ngạc nhiên: “Không nghe thấy động tĩnh đại chiến nữa, chắc Thiên Ma Quân đã giết được Hoang Cổ Thánh Thể kia, sao vẫn chưa đi ra nhỉ?”“Chắc là bị thương nên đang chữa trị”, Cửu U Ma Quân cười nhạt.“Ta thấy chắc là đã giết được Hoang Cổ Thánh Thể, lúc này đang hấp thu bản nguyên của Hoang Cổ Thánh Thể”, Địa Ma Quân hừ lạnh: “Rất giống tác phong làm việc của ông ta, xưa nay không bao giờ chia sẻ thành quả chiến thắng với người khác”.

Nhưng trong trí nhớ của ông ta hoàn toàn không có Diệp Thành, càng không có hình ảnh đã từng chiến đấu với hắn.

Chỉ là bây giờ những điều này đều không quan trọng, quan trọng là ông ta đã bị trấn áp, tu vi bị phế sạch hoàn toàn, trong mắt ông ta lộ vẻ kinh hãi, dường như đã biết kết cục của mình.

“Rốt cuộc ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi là ai?”, Thiên Ma Quân gào lên, không biết là sợ hãi hay tức giận mà đôi mắt màu máu nhìn chằm chằm Diệp Thành.

Advertisement

Diệp Thành không nói lời nào, lòng bàn tay lướt qua đầu mày của Thiên Ma Quân, lấy đi Ma Thiên Nhãn của ông ta, Thiên Nhãn bản nguyên bên trong đã bị Tiên Luân Nhãn mạnh mẽ cướp đoạt.

A…!

Tiếng hét thảm thiết của Thiên Ma Quân rất chói tai, vết máu giữa hai lông mày rất đáng sợ, nhìn thấy cảnh tượng này ai có thể nghĩ rằng không lâu trước đây ông ta còn là Thiên Ma Quân chí cao vô thượng.

Diệp Thành vẫn im lặng, lòng bàn tay đặt lên đầu Thiên Ma Quân.

Giây tiếp theo, Thôn Thiên Ma Công xoay chuyển, Luân Hồi cũng xoay chuyển, bản nguyên ma của Thiên Ma Quân còn có đạo tắc trong huyết cốt đều bị hắn hút hết, hoà tan trong luân hồi, trở thành chất nuôi dưỡng Thánh thể cho hắn.

A…!

Tiếng hét của Thiên Ma Quân càng thê thảm hơn, thân thể héo khô với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cho đến khi hoá thành mây khói.

Đúng thế, Thiên Ma Quân lại thất bại, ông ta của tương lai là Ma thần vô song, bị Diệp Thành tương lai g**t ch*t.

Bây giờ họ gặp nhau trước, ông ta vẫn là người bị giết, trong trận chiến túc mệnh, người thắng vẫn là Diệp Thành, dù là hiện tại hay tương lai, dù là Thiên Ma Quân hay Ma thần vô song thì đều là bên thất bại.

Sau khi diệt Thiên Ma Quân, Diệp Thành mới ngồi xếp bằng trên đất, dùng Tiên Luân Thiên Sinh để chữa lành vết thương.

Hắn cần trở lại trạng thái đỉnh phong để xông ra ngoài, cho ma trụ chọc trời một đòn tuyệt thế, hắn đã sẵn sàng quyết đấu đến chết bất cứ lúc nào, dù chết cũng phải phá huỷ được ma trụ.

Giết!

Đất trời rộng lớn, đại quân Thiên Ma lại phát động tấn công, tu sĩ Đại Sở toàn lực chống cự, thương vong vô cùng nhiều.

Trong thế giới tối tăm chỉ có màn đêm, không có ban ngày.

Trận chiến này đã kéo dài không biết bao lâu, tu sĩ Đại Sở lại bị đánh bại, sau lưng là núi thây, biển máu.

Trong hố đen không gian, Diệp Thành chậm rãi mở mắt, thở ra một hơi khí đục.

Lúc này hắn mới đứng dậy, sử dụng bí thuật khiến đường nét trên khuôn mặt thay đổi, biến thành hình dáng của Thiên Ma Quân, dù là linh hồn hay khí tức, hắn đều cố gắng hết sức mô phỏng.

Bên ngoài, mấy đại ma quân vẫn đang nhìn hư thiên, trong lòng thấy hơi ngạc nhiên: “Không nghe thấy động tĩnh đại chiến nữa, chắc Thiên Ma Quân đã giết được Hoang Cổ Thánh Thể kia, sao vẫn chưa đi ra nhỉ?”

“Chắc là bị thương nên đang chữa trị”, Cửu U Ma Quân cười nhạt.

“Ta thấy chắc là đã giết được Hoang Cổ Thánh Thể, lúc này đang hấp thu bản nguyên của Hoang Cổ Thánh Thể”, Địa Ma Quân hừ lạnh: “Rất giống tác phong làm việc của ông ta, xưa nay không bao giờ chia sẻ thành quả chiến thắng với người khác”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhưng trong trí nhớ của ông ta hoàn toàn không có Diệp Thành, càng không có hình ảnh đã từng chiến đấu với hắn.Chỉ là bây giờ những điều này đều không quan trọng, quan trọng là ông ta đã bị trấn áp, tu vi bị phế sạch hoàn toàn, trong mắt ông ta lộ vẻ kinh hãi, dường như đã biết kết cục của mình.“Rốt cuộc ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi là ai?”, Thiên Ma Quân gào lên, không biết là sợ hãi hay tức giận mà đôi mắt màu máu nhìn chằm chằm Diệp Thành.AdvertisementDiệp Thành không nói lời nào, lòng bàn tay lướt qua đầu mày của Thiên Ma Quân, lấy đi Ma Thiên Nhãn của ông ta, Thiên Nhãn bản nguyên bên trong đã bị Tiên Luân Nhãn mạnh mẽ cướp đoạt.A…!Tiếng hét thảm thiết của Thiên Ma Quân rất chói tai, vết máu giữa hai lông mày rất đáng sợ, nhìn thấy cảnh tượng này ai có thể nghĩ rằng không lâu trước đây ông ta còn là Thiên Ma Quân chí cao vô thượng.Diệp Thành vẫn im lặng, lòng bàn tay đặt lên đầu Thiên Ma Quân.Giây tiếp theo, Thôn Thiên Ma Công xoay chuyển, Luân Hồi cũng xoay chuyển, bản nguyên ma của Thiên Ma Quân còn có đạo tắc trong huyết cốt đều bị hắn hút hết, hoà tan trong luân hồi, trở thành chất nuôi dưỡng Thánh thể cho hắn.A…!Tiếng hét của Thiên Ma Quân càng thê thảm hơn, thân thể héo khô với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cho đến khi hoá thành mây khói.Đúng thế, Thiên Ma Quân lại thất bại, ông ta của tương lai là Ma thần vô song, bị Diệp Thành tương lai g**t ch*t.Bây giờ họ gặp nhau trước, ông ta vẫn là người bị giết, trong trận chiến túc mệnh, người thắng vẫn là Diệp Thành, dù là hiện tại hay tương lai, dù là Thiên Ma Quân hay Ma thần vô song thì đều là bên thất bại.Sau khi diệt Thiên Ma Quân, Diệp Thành mới ngồi xếp bằng trên đất, dùng Tiên Luân Thiên Sinh để chữa lành vết thương.Hắn cần trở lại trạng thái đỉnh phong để xông ra ngoài, cho ma trụ chọc trời một đòn tuyệt thế, hắn đã sẵn sàng quyết đấu đến chết bất cứ lúc nào, dù chết cũng phải phá huỷ được ma trụ.Giết!Đất trời rộng lớn, đại quân Thiên Ma lại phát động tấn công, tu sĩ Đại Sở toàn lực chống cự, thương vong vô cùng nhiều.Trong thế giới tối tăm chỉ có màn đêm, không có ban ngày.Trận chiến này đã kéo dài không biết bao lâu, tu sĩ Đại Sở lại bị đánh bại, sau lưng là núi thây, biển máu.Trong hố đen không gian, Diệp Thành chậm rãi mở mắt, thở ra một hơi khí đục.Lúc này hắn mới đứng dậy, sử dụng bí thuật khiến đường nét trên khuôn mặt thay đổi, biến thành hình dáng của Thiên Ma Quân, dù là linh hồn hay khí tức, hắn đều cố gắng hết sức mô phỏng.Bên ngoài, mấy đại ma quân vẫn đang nhìn hư thiên, trong lòng thấy hơi ngạc nhiên: “Không nghe thấy động tĩnh đại chiến nữa, chắc Thiên Ma Quân đã giết được Hoang Cổ Thánh Thể kia, sao vẫn chưa đi ra nhỉ?”“Chắc là bị thương nên đang chữa trị”, Cửu U Ma Quân cười nhạt.“Ta thấy chắc là đã giết được Hoang Cổ Thánh Thể, lúc này đang hấp thu bản nguyên của Hoang Cổ Thánh Thể”, Địa Ma Quân hừ lạnh: “Rất giống tác phong làm việc của ông ta, xưa nay không bao giờ chia sẻ thành quả chiến thắng với người khác”.

Chương 2472: Rốt cuộc ngươi là ai?”