Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2477: Chẳng trách hắn có thể giết được Thiên Ma Quân!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ngay lập tức, những Thiên Ma binh đi đầu bị tiêu diệt, vùng hư thiên đó thoáng chốc trở nên trống trải hơn rất nhiều.Giết!AdvertisementTrong mắt binh tướng Thiên Ma đầy vẻ khát máu, hung tàn và dữ tợn, chúng không sợ sức mạnh của Diệp Thành, người trước ngã xuống người sau lại tiến lên, chiến xa cổ nghiền áp hư thiên, ma khí đen kịt cuộn trào, sấm sét rền vang, nhấn chìm Diệp Thành.Gầm!Kim long trong cơ thể Diệp Thành bay ra, đó là ý chí của chiến long.Ý chí chiến đấu của hắn ngút trời, hắn không hy vọng xa vời có thể sống sót trở về, chỉ mong trước khi chết giết được nhiều Thiên Ma nhất có thể, đây có lẽ là nỗ lực cuối cùng mà hắn có thể làm cho vùng đất này với tư cách là Thánh chủ Thiên Đình.Phụt! Phụt! Phụt!Máu tươi nhuộm đỏ cả hư thiên, binh tướng Thiên Ma xông lên rồi lại ngã xuống.Trong biển người đông đúc, ngôi sao màu vàng hoàng kim của Diệp Thành như ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm đen, hắn như chiến thần hoàng kim, khí thế áp đảo bát hoang, không ai có thể ngăn cản.Chẳng trách hắn có thể giết được Thiên Ma Quân!Địa Ma Quân đứng ở một nơi trên hư thiên hơi nheo mắt, sức chiến đấu cường đại của Diệp Thành khiến ông ta hơi kinh hãi.Hắn thật sự chỉ là một nửa Hoang Cổ Thánh Thể thôi sao?Không chỉ ông ta mà những ma quân khác cũng vậy, đến Thiên Nữ Ma Quân cũng nhíu mày.Đó là gần mười triệu binh tướng Thiên Ma, ở Thiên Ma Vực, tu vi của mỗi người trong số bọn họ đều cao hơn cảnh giới Thiên, mà trong đó cũng có không ít Chuẩn Đế, Đại Thánh và cảnh giới Hoàng, thế mà lại bị một người lần lượt đánh bại hết người này đến người khác.Thời gian dần trôi, không ai biết đã qua bao lâu.Tiếng hô giết trở thành âm thanh kinh hoàng nhất trong thế giới tăm tối này.Không biết từ khi nào cuộc tấn công của Thiên Ma với Diệp Thành mới dừng lại.Tám vị ma quân đứng ở tám hướng, gần mười triệu Thiên Ma binh đứng chật kín hư thiên, bao vây Diệp Thành ở một khoảng hư thiên.Phụt!Trên hư thiên, Diệp Thành cương quyết rút chiến mâu đang cắm trước ngực ra, thân thể loạng chạng lảo đảo.Hắn bị thương rất nặng, máu chảy đầm đìa, đã không còn hình người nữa, huyết khí dồi dào lúc này đã cực kỳ yếu, ánh sáng vàng chói mắt cũng tối đến mức gần như dập tắt, chiến đấu đến sức cùng lực kiệt.Nhìn cảnh tượng ở đây, phía Đông Hoàng Thái Tâm trong Thiên Huyền Môn đều tái mặt.Diệp Thành thất bại, không chỉ thất bại mà Lục Đạo Tiên Luân Nhãn còn bị phong ấn, đến cơ hội rút lui toàn thây còn không có, tám vị ma quân dưới trướng Thiên Ma Đại Đế, gần mười triệu binh tướng Thiên Ma bao vây, không có Tiên Luân Nhãn, hắn không có khả năng trốn thoát.

Ngay lập tức, những Thiên Ma binh đi đầu bị tiêu diệt, vùng hư thiên đó thoáng chốc trở nên trống trải hơn rất nhiều.

Giết!

Advertisement

Trong mắt binh tướng Thiên Ma đầy vẻ khát máu, hung tàn và dữ tợn, chúng không sợ sức mạnh của Diệp Thành, người trước ngã xuống người sau lại tiến lên, chiến xa cổ nghiền áp hư thiên, ma khí đen kịt cuộn trào, sấm sét rền vang, nhấn chìm Diệp Thành.

Gầm!

Kim long trong cơ thể Diệp Thành bay ra, đó là ý chí của chiến long.

Ý chí chiến đấu của hắn ngút trời, hắn không hy vọng xa vời có thể sống sót trở về, chỉ mong trước khi chết giết được nhiều Thiên Ma nhất có thể, đây có lẽ là nỗ lực cuối cùng mà hắn có thể làm cho vùng đất này với tư cách là Thánh chủ Thiên Đình.

Phụt! Phụt! Phụt!

Máu tươi nhuộm đỏ cả hư thiên, binh tướng Thiên Ma xông lên rồi lại ngã xuống.

Trong biển người đông đúc, ngôi sao màu vàng hoàng kim của Diệp Thành như ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm đen, hắn như chiến thần hoàng kim, khí thế áp đảo bát hoang, không ai có thể ngăn cản.

Chẳng trách hắn có thể giết được Thiên Ma Quân!

Địa Ma Quân đứng ở một nơi trên hư thiên hơi nheo mắt, sức chiến đấu cường đại của Diệp Thành khiến ông ta hơi kinh hãi.

Hắn thật sự chỉ là một nửa Hoang Cổ Thánh Thể thôi sao?

Không chỉ ông ta mà những ma quân khác cũng vậy, đến Thiên Nữ Ma Quân cũng nhíu mày.

Đó là gần mười triệu binh tướng Thiên Ma, ở Thiên Ma Vực, tu vi của mỗi người trong số bọn họ đều cao hơn cảnh giới Thiên, mà trong đó cũng có không ít Chuẩn Đế, Đại Thánh và cảnh giới Hoàng, thế mà lại bị một người lần lượt đánh bại hết người này đến người khác.

Thời gian dần trôi, không ai biết đã qua bao lâu.

Tiếng hô giết trở thành âm thanh kinh hoàng nhất trong thế giới tăm tối này.

Không biết từ khi nào cuộc tấn công của Thiên Ma với Diệp Thành mới dừng lại.

Tám vị ma quân đứng ở tám hướng, gần mười triệu Thiên Ma binh đứng chật kín hư thiên, bao vây Diệp Thành ở một khoảng hư thiên.

Phụt!

Trên hư thiên, Diệp Thành cương quyết rút chiến mâu đang cắm trước ngực ra, thân thể loạng chạng lảo đảo.

Hắn bị thương rất nặng, máu chảy đầm đìa, đã không còn hình người nữa, huyết khí dồi dào lúc này đã cực kỳ yếu, ánh sáng vàng chói mắt cũng tối đến mức gần như dập tắt, chiến đấu đến sức cùng lực kiệt.

Nhìn cảnh tượng ở đây, phía Đông Hoàng Thái Tâm trong Thiên Huyền Môn đều tái mặt.

Diệp Thành thất bại, không chỉ thất bại mà Lục Đạo Tiên Luân Nhãn còn bị phong ấn, đến cơ hội rút lui toàn thây còn không có, tám vị ma quân dưới trướng Thiên Ma Đại Đế, gần mười triệu binh tướng Thiên Ma bao vây, không có Tiên Luân Nhãn, hắn không có khả năng trốn thoát.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ngay lập tức, những Thiên Ma binh đi đầu bị tiêu diệt, vùng hư thiên đó thoáng chốc trở nên trống trải hơn rất nhiều.Giết!AdvertisementTrong mắt binh tướng Thiên Ma đầy vẻ khát máu, hung tàn và dữ tợn, chúng không sợ sức mạnh của Diệp Thành, người trước ngã xuống người sau lại tiến lên, chiến xa cổ nghiền áp hư thiên, ma khí đen kịt cuộn trào, sấm sét rền vang, nhấn chìm Diệp Thành.Gầm!Kim long trong cơ thể Diệp Thành bay ra, đó là ý chí của chiến long.Ý chí chiến đấu của hắn ngút trời, hắn không hy vọng xa vời có thể sống sót trở về, chỉ mong trước khi chết giết được nhiều Thiên Ma nhất có thể, đây có lẽ là nỗ lực cuối cùng mà hắn có thể làm cho vùng đất này với tư cách là Thánh chủ Thiên Đình.Phụt! Phụt! Phụt!Máu tươi nhuộm đỏ cả hư thiên, binh tướng Thiên Ma xông lên rồi lại ngã xuống.Trong biển người đông đúc, ngôi sao màu vàng hoàng kim của Diệp Thành như ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm đen, hắn như chiến thần hoàng kim, khí thế áp đảo bát hoang, không ai có thể ngăn cản.Chẳng trách hắn có thể giết được Thiên Ma Quân!Địa Ma Quân đứng ở một nơi trên hư thiên hơi nheo mắt, sức chiến đấu cường đại của Diệp Thành khiến ông ta hơi kinh hãi.Hắn thật sự chỉ là một nửa Hoang Cổ Thánh Thể thôi sao?Không chỉ ông ta mà những ma quân khác cũng vậy, đến Thiên Nữ Ma Quân cũng nhíu mày.Đó là gần mười triệu binh tướng Thiên Ma, ở Thiên Ma Vực, tu vi của mỗi người trong số bọn họ đều cao hơn cảnh giới Thiên, mà trong đó cũng có không ít Chuẩn Đế, Đại Thánh và cảnh giới Hoàng, thế mà lại bị một người lần lượt đánh bại hết người này đến người khác.Thời gian dần trôi, không ai biết đã qua bao lâu.Tiếng hô giết trở thành âm thanh kinh hoàng nhất trong thế giới tăm tối này.Không biết từ khi nào cuộc tấn công của Thiên Ma với Diệp Thành mới dừng lại.Tám vị ma quân đứng ở tám hướng, gần mười triệu Thiên Ma binh đứng chật kín hư thiên, bao vây Diệp Thành ở một khoảng hư thiên.Phụt!Trên hư thiên, Diệp Thành cương quyết rút chiến mâu đang cắm trước ngực ra, thân thể loạng chạng lảo đảo.Hắn bị thương rất nặng, máu chảy đầm đìa, đã không còn hình người nữa, huyết khí dồi dào lúc này đã cực kỳ yếu, ánh sáng vàng chói mắt cũng tối đến mức gần như dập tắt, chiến đấu đến sức cùng lực kiệt.Nhìn cảnh tượng ở đây, phía Đông Hoàng Thái Tâm trong Thiên Huyền Môn đều tái mặt.Diệp Thành thất bại, không chỉ thất bại mà Lục Đạo Tiên Luân Nhãn còn bị phong ấn, đến cơ hội rút lui toàn thây còn không có, tám vị ma quân dưới trướng Thiên Ma Đại Đế, gần mười triệu binh tướng Thiên Ma bao vây, không có Tiên Luân Nhãn, hắn không có khả năng trốn thoát.

Chương 2477: Chẳng trách hắn có thể giết được Thiên Ma Quân!