Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2486: Càn khôn trì, hiện!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lâm Thi Hoạ ngập ngừng một lát nhưng vẫn dùng một tay kết ấn giải cấm chế bên trong cơ thể của Pháp Luân Vương.Cấm chế linh hồn vừa được giải, một luồng ánh sáng hữu hình chiếu từ phần đỉnh đầu của Pháp Luân Vương lên trên trời, xuyên tận thiên tiêu khiến thiên địa cũng phải rung chuyển về uy lực khủng khiếp này, vị vương cái thế lại lần nữa xuất hiện với thần uy cái thế.AdvertisementĐây!Ba vị ma tướng mặt mày tái nhợt lần lượt gằn lên.Đột nhiên, Thiên ma binh rợp trời sát phạt đến, bức màn đen che trời khiến thiên địa tối tăm đi trong chốc lát.Các người coi Đại Sở của ta không có ai tồn tại sao?Pháp Luân Vương hắng giọng lạnh lùng, ông ta dùng một tay kết ấn quyết, hư thiên lập tức nứt lìa, vô số minh quang xuyên từ trên trời xuống còn ông ta đứng sừng sững giữa đại địa, nếu nhìn kĩ thì chính là từng lão nhân cổ quái với hình dạng dị thường xếp thành từng đội ngũ chỉnh tề, số lượng khổng lồ, cho dù là Diệp Thành nhìn thì cũng không khỏi rợn người.“Thông thông linh?”, ông lão mặc hắc bào của Thiên Đình kinh ngạc.“Âm minh khôi tướng”, Diệp Thành nheo mắt nhìn Lâm Thi Hoạ: “Người được thông linh ra cũng có thể thi triển thông linh thuật?”“Trên lí thuyết là không thể”, Lâm Thi Hoạ khẽ mỉm cười: “Tiền bối ấy có huyết mạch cổ tộc nên có thể thi triển bí thuật thông linh”.“Muội có thể thông linh ra Pháp Luân Vương khiến ta rất bất ngờ”.“Đây chính là bí pháp cấm kị mà sư tôn truyền cho con”, Lâm Thi Hoạ mỉm cười: “trước khia trong trận chiến với Chính Dương Tông sư phụ đã thu thập được máu của Pháp Luân Vương, thông qua máu của ông ấy mới có thể thi triển được thông linh, hiện giờ cũng chỉ vì vào tình huống bất đắc dĩ muội mới dùng đến, nếu không thì cũng không dám mạo phạp tới vong linh người chết”.“Hoá ra là vậy”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn thầm nhủ thần thông của Thái Hư Cổ Long quả nhiên mạnh mẽ vô song.Rầm! Đoàng!Khi cả hai người nói chuyện thì đại quân Âm Minh khôi tướng đã giao tranh với đại quân Thiên Ma.Đại trận vô cùng khốc liệt, từng đám người hoá thành tàn tro, khôi tướng mạnh mẽ trước kia trong mắt Thiên Ma rõ ràng chẳng đáng để quan tâm, cũng vì số lượng đông đảo nên mới có thể trấn áp đại quân Thiên Ma.Càn khôn trì, hiện!Pháp Luân Vương không tham chiến, ông ta lại lần nữa bấm quyết, triệu gọi một bể linh trì từ thiên ngoại.

Lâm Thi Hoạ ngập ngừng một lát nhưng vẫn dùng một tay kết ấn giải cấm chế bên trong cơ thể của Pháp Luân Vương.

Cấm chế linh hồn vừa được giải, một luồng ánh sáng hữu hình chiếu từ phần đỉnh đầu của Pháp Luân Vương lên trên trời, xuyên tận thiên tiêu khiến thiên địa cũng phải rung chuyển về uy lực khủng khiếp này, vị vương cái thế lại lần nữa xuất hiện với thần uy cái thế.

Advertisement

Đây!

Ba vị ma tướng mặt mày tái nhợt lần lượt gằn lên.

Đột nhiên, Thiên ma binh rợp trời sát phạt đến, bức màn đen che trời khiến thiên địa tối tăm đi trong chốc lát.

Các người coi Đại Sở của ta không có ai tồn tại sao?

Pháp Luân Vương hắng giọng lạnh lùng, ông ta dùng một tay kết ấn quyết, hư thiên lập tức nứt lìa, vô số minh quang xuyên từ trên trời xuống còn ông ta đứng sừng sững giữa đại địa, nếu nhìn kĩ thì chính là từng lão nhân cổ quái với hình dạng dị thường xếp thành từng đội ngũ chỉnh tề, số lượng khổng lồ, cho dù là Diệp Thành nhìn thì cũng không khỏi rợn người.

“Thông thông linh?”, ông lão mặc hắc bào của Thiên Đình kinh ngạc.

“Âm minh khôi tướng”, Diệp Thành nheo mắt nhìn Lâm Thi Hoạ: “Người được thông linh ra cũng có thể thi triển thông linh thuật?”

“Trên lí thuyết là không thể”, Lâm Thi Hoạ khẽ mỉm cười: “Tiền bối ấy có huyết mạch cổ tộc nên có thể thi triển bí thuật thông linh”.

“Muội có thể thông linh ra Pháp Luân Vương khiến ta rất bất ngờ”.

“Đây chính là bí pháp cấm kị mà sư tôn truyền cho con”, Lâm Thi Hoạ mỉm cười: “trước khia trong trận chiến với Chính Dương Tông sư phụ đã thu thập được máu của Pháp Luân Vương, thông qua máu của ông ấy mới có thể thi triển được thông linh, hiện giờ cũng chỉ vì vào tình huống bất đắc dĩ muội mới dùng đến, nếu không thì cũng không dám mạo phạp tới vong linh người chết”.

“Hoá ra là vậy”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn thầm nhủ thần thông của Thái Hư Cổ Long quả nhiên mạnh mẽ vô song.

Rầm! Đoàng!

Khi cả hai người nói chuyện thì đại quân Âm Minh khôi tướng đã giao tranh với đại quân Thiên Ma.

Đại trận vô cùng khốc liệt, từng đám người hoá thành tàn tro, khôi tướng mạnh mẽ trước kia trong mắt Thiên Ma rõ ràng chẳng đáng để quan tâm, cũng vì số lượng đông đảo nên mới có thể trấn áp đại quân Thiên Ma.

Càn khôn trì, hiện!

Pháp Luân Vương không tham chiến, ông ta lại lần nữa bấm quyết, triệu gọi một bể linh trì từ thiên ngoại.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lâm Thi Hoạ ngập ngừng một lát nhưng vẫn dùng một tay kết ấn giải cấm chế bên trong cơ thể của Pháp Luân Vương.Cấm chế linh hồn vừa được giải, một luồng ánh sáng hữu hình chiếu từ phần đỉnh đầu của Pháp Luân Vương lên trên trời, xuyên tận thiên tiêu khiến thiên địa cũng phải rung chuyển về uy lực khủng khiếp này, vị vương cái thế lại lần nữa xuất hiện với thần uy cái thế.AdvertisementĐây!Ba vị ma tướng mặt mày tái nhợt lần lượt gằn lên.Đột nhiên, Thiên ma binh rợp trời sát phạt đến, bức màn đen che trời khiến thiên địa tối tăm đi trong chốc lát.Các người coi Đại Sở của ta không có ai tồn tại sao?Pháp Luân Vương hắng giọng lạnh lùng, ông ta dùng một tay kết ấn quyết, hư thiên lập tức nứt lìa, vô số minh quang xuyên từ trên trời xuống còn ông ta đứng sừng sững giữa đại địa, nếu nhìn kĩ thì chính là từng lão nhân cổ quái với hình dạng dị thường xếp thành từng đội ngũ chỉnh tề, số lượng khổng lồ, cho dù là Diệp Thành nhìn thì cũng không khỏi rợn người.“Thông thông linh?”, ông lão mặc hắc bào của Thiên Đình kinh ngạc.“Âm minh khôi tướng”, Diệp Thành nheo mắt nhìn Lâm Thi Hoạ: “Người được thông linh ra cũng có thể thi triển thông linh thuật?”“Trên lí thuyết là không thể”, Lâm Thi Hoạ khẽ mỉm cười: “Tiền bối ấy có huyết mạch cổ tộc nên có thể thi triển bí thuật thông linh”.“Muội có thể thông linh ra Pháp Luân Vương khiến ta rất bất ngờ”.“Đây chính là bí pháp cấm kị mà sư tôn truyền cho con”, Lâm Thi Hoạ mỉm cười: “trước khia trong trận chiến với Chính Dương Tông sư phụ đã thu thập được máu của Pháp Luân Vương, thông qua máu của ông ấy mới có thể thi triển được thông linh, hiện giờ cũng chỉ vì vào tình huống bất đắc dĩ muội mới dùng đến, nếu không thì cũng không dám mạo phạp tới vong linh người chết”.“Hoá ra là vậy”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn thầm nhủ thần thông của Thái Hư Cổ Long quả nhiên mạnh mẽ vô song.Rầm! Đoàng!Khi cả hai người nói chuyện thì đại quân Âm Minh khôi tướng đã giao tranh với đại quân Thiên Ma.Đại trận vô cùng khốc liệt, từng đám người hoá thành tàn tro, khôi tướng mạnh mẽ trước kia trong mắt Thiên Ma rõ ràng chẳng đáng để quan tâm, cũng vì số lượng đông đảo nên mới có thể trấn áp đại quân Thiên Ma.Càn khôn trì, hiện!Pháp Luân Vương không tham chiến, ông ta lại lần nữa bấm quyết, triệu gọi một bể linh trì từ thiên ngoại.

Chương 2486: Càn khôn trì, hiện!