“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2505: Minh Kim! Thu quân!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau đó đại quân Thiên Ma ùn ùn kéo đến áp đảo như sóng biển cuộn trào, ập thẳng về phía tường thành như muốn nhấn chìm cả Nam Sở.Chỉ sợ ngươi không đến thôi!Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đồng loạt tạo thủ ấn.AdvertisementSau đó, tường thành hơn ba triệu dặm của Nam Sở rung chuyển kịch liệt, hàng trăm triệu thần mang b*n r*, nhắm thẳng vào Thiên Ma binh phía trước, chúng còn chưa đến gần phạm vi một nghìn mét của tường thành đã bị thần mang bắn chết hàng loạt.Rút! Mau rút!Một ma tướng vẫn còn bình tĩnh điên cuồng hét lên, với lối đánh này có trời mới biết sẽ có bao nhiêu người phải chết, hơn nữa còn chưa chắc đã công phá được Nam Sở.Đại quân Thiên Ma tấn công chưa đến mười giây đã thảm hại rút lui, ai cũng nhìn tường thành Nam Sở với vẻ mặt hung tợn.Đâu phải Đại Sở không có người, muốn chiến, vậy thì chiến!Phía trên tường thành vang lên giọng nói uy nghiêm vang dội của Diệp Thành, giống như sấm sét khoáng thế, chấn động cả thiên địa.Hắn đứng trên hư thiên, một tay cầm cờ chiến của Đại Sở, một tay cầm đầu Hắc Ám Ma Quân, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm phương Bắc, dường như có thể nhìn thấy các ma quân đang đứng trên bầu trời ở nơi không biết cách xa bao nhiêu dặm.Chiến! Chiến! Chiến!Câu nói này của Diệp Thành đã khơi dậy ngàn vạn cơn sóng, tu sĩ Đại Sở nhiệt huyết sôi trào, ai cũng giơ cao cờ chiến, hô hét ầm ĩ, chấn động bầu trời bao la.Chiến! Chiến! Chiến!Tiếng hô vang dội khiến đất trời rung chuyển, đại quân Thiên Ma ngoài thành đồng loạt lùi lại một bước.Tiếng hô chấn động lòng người lúc này như ma chú, bám lấy linh hồn chúng khiến chúng không dám tiến lên một bước.Nhìn thấy cảnh này, phía Địa Ma Quân ở Bắc Chấn Thương Nguyên đều cau mày.Đại Sở mà chúng nghĩ sẽ dễ dàng thu phục lại xảy ra một chuỗi biến cố, tuy chúng giành được Bắc Sở nhưng lại mất đi hai ma quân và hàng nghìn ma tướng.Bây giờ, đại quân Thiên Ma lại bị tiếng hô của tu sĩ Đại Sở làm cho sợ hãi chùn bước, đây là điều mà chúng không ngờ tới.Phải biết rằng những Thiên Ma binh này ở Thiên Ma Vực có tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Thiên! Thế mà lại bị Đại Sở không có lấy một cảnh giới Thiên đẩy lùi, bọn chúng không biết nên thấy buồn cười hay thấy tức giận.Minh Kim! Thu quân!Cuối cùng Địa Ma Quân lên tiếng, lạnh lùng nhìn chằm chằm phía Nam, trong mắt là ma quang u ám đáng sợ.Ngay lập tức, đại quân Thiên Ma rút lui, nhưng chúng chưa rút về Bắc Chấn Thương Nguyên mà chỉ tập kết ở nơi cách Nam Sở ba trăm dặm.Phù!Thấy Thiên Ma rút quân, phía Đông Hoàng Thái Tâm trong Thiên Huyền Môn đều thở phào nhẹ nhõm.Họ thở phào không phải vì Đại Sở chiến thắng, mà vì Thiên Ma đã tạm thời rút quân, như vậy Đại Sở sẽ có cơ hội nghỉ ngơi, ổn định trận cước mới có khả năng thắng, chờ ngày khác đưa quân về Bắc Sở cũng không phải không thể.
Sau đó đại quân Thiên Ma ùn ùn kéo đến áp đảo như sóng biển cuộn trào, ập thẳng về phía tường thành như muốn nhấn chìm cả Nam Sở.
Chỉ sợ ngươi không đến thôi!
Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đồng loạt tạo thủ ấn.
Advertisement
Sau đó, tường thành hơn ba triệu dặm của Nam Sở rung chuyển kịch liệt, hàng trăm triệu thần mang b*n r*, nhắm thẳng vào Thiên Ma binh phía trước, chúng còn chưa đến gần phạm vi một nghìn mét của tường thành đã bị thần mang bắn chết hàng loạt.
Rút! Mau rút!
Một ma tướng vẫn còn bình tĩnh điên cuồng hét lên, với lối đánh này có trời mới biết sẽ có bao nhiêu người phải chết, hơn nữa còn chưa chắc đã công phá được Nam Sở.
Đại quân Thiên Ma tấn công chưa đến mười giây đã thảm hại rút lui, ai cũng nhìn tường thành Nam Sở với vẻ mặt hung tợn.
Đâu phải Đại Sở không có người, muốn chiến, vậy thì chiến!
Phía trên tường thành vang lên giọng nói uy nghiêm vang dội của Diệp Thành, giống như sấm sét khoáng thế, chấn động cả thiên địa.
Hắn đứng trên hư thiên, một tay cầm cờ chiến của Đại Sở, một tay cầm đầu Hắc Ám Ma Quân, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm phương Bắc, dường như có thể nhìn thấy các ma quân đang đứng trên bầu trời ở nơi không biết cách xa bao nhiêu dặm.
Chiến! Chiến! Chiến!
Câu nói này của Diệp Thành đã khơi dậy ngàn vạn cơn sóng, tu sĩ Đại Sở nhiệt huyết sôi trào, ai cũng giơ cao cờ chiến, hô hét ầm ĩ, chấn động bầu trời bao la.
Chiến! Chiến! Chiến!
Tiếng hô vang dội khiến đất trời rung chuyển, đại quân Thiên Ma ngoài thành đồng loạt lùi lại một bước.
Tiếng hô chấn động lòng người lúc này như ma chú, bám lấy linh hồn chúng khiến chúng không dám tiến lên một bước.
Nhìn thấy cảnh này, phía Địa Ma Quân ở Bắc Chấn Thương Nguyên đều cau mày.
Đại Sở mà chúng nghĩ sẽ dễ dàng thu phục lại xảy ra một chuỗi biến cố, tuy chúng giành được Bắc Sở nhưng lại mất đi hai ma quân và hàng nghìn ma tướng.
Bây giờ, đại quân Thiên Ma lại bị tiếng hô của tu sĩ Đại Sở làm cho sợ hãi chùn bước, đây là điều mà chúng không ngờ tới.
Phải biết rằng những Thiên Ma binh này ở Thiên Ma Vực có tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Thiên! Thế mà lại bị Đại Sở không có lấy một cảnh giới Thiên đẩy lùi, bọn chúng không biết nên thấy buồn cười hay thấy tức giận.
Minh Kim! Thu quân!
Cuối cùng Địa Ma Quân lên tiếng, lạnh lùng nhìn chằm chằm phía Nam, trong mắt là ma quang u ám đáng sợ.
Ngay lập tức, đại quân Thiên Ma rút lui, nhưng chúng chưa rút về Bắc Chấn Thương Nguyên mà chỉ tập kết ở nơi cách Nam Sở ba trăm dặm.
Phù!
Thấy Thiên Ma rút quân, phía Đông Hoàng Thái Tâm trong Thiên Huyền Môn đều thở phào nhẹ nhõm.
Họ thở phào không phải vì Đại Sở chiến thắng, mà vì Thiên Ma đã tạm thời rút quân, như vậy Đại Sở sẽ có cơ hội nghỉ ngơi, ổn định trận cước mới có khả năng thắng, chờ ngày khác đưa quân về Bắc Sở cũng không phải không thể.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau đó đại quân Thiên Ma ùn ùn kéo đến áp đảo như sóng biển cuộn trào, ập thẳng về phía tường thành như muốn nhấn chìm cả Nam Sở.Chỉ sợ ngươi không đến thôi!Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đồng loạt tạo thủ ấn.AdvertisementSau đó, tường thành hơn ba triệu dặm của Nam Sở rung chuyển kịch liệt, hàng trăm triệu thần mang b*n r*, nhắm thẳng vào Thiên Ma binh phía trước, chúng còn chưa đến gần phạm vi một nghìn mét của tường thành đã bị thần mang bắn chết hàng loạt.Rút! Mau rút!Một ma tướng vẫn còn bình tĩnh điên cuồng hét lên, với lối đánh này có trời mới biết sẽ có bao nhiêu người phải chết, hơn nữa còn chưa chắc đã công phá được Nam Sở.Đại quân Thiên Ma tấn công chưa đến mười giây đã thảm hại rút lui, ai cũng nhìn tường thành Nam Sở với vẻ mặt hung tợn.Đâu phải Đại Sở không có người, muốn chiến, vậy thì chiến!Phía trên tường thành vang lên giọng nói uy nghiêm vang dội của Diệp Thành, giống như sấm sét khoáng thế, chấn động cả thiên địa.Hắn đứng trên hư thiên, một tay cầm cờ chiến của Đại Sở, một tay cầm đầu Hắc Ám Ma Quân, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm phương Bắc, dường như có thể nhìn thấy các ma quân đang đứng trên bầu trời ở nơi không biết cách xa bao nhiêu dặm.Chiến! Chiến! Chiến!Câu nói này của Diệp Thành đã khơi dậy ngàn vạn cơn sóng, tu sĩ Đại Sở nhiệt huyết sôi trào, ai cũng giơ cao cờ chiến, hô hét ầm ĩ, chấn động bầu trời bao la.Chiến! Chiến! Chiến!Tiếng hô vang dội khiến đất trời rung chuyển, đại quân Thiên Ma ngoài thành đồng loạt lùi lại một bước.Tiếng hô chấn động lòng người lúc này như ma chú, bám lấy linh hồn chúng khiến chúng không dám tiến lên một bước.Nhìn thấy cảnh này, phía Địa Ma Quân ở Bắc Chấn Thương Nguyên đều cau mày.Đại Sở mà chúng nghĩ sẽ dễ dàng thu phục lại xảy ra một chuỗi biến cố, tuy chúng giành được Bắc Sở nhưng lại mất đi hai ma quân và hàng nghìn ma tướng.Bây giờ, đại quân Thiên Ma lại bị tiếng hô của tu sĩ Đại Sở làm cho sợ hãi chùn bước, đây là điều mà chúng không ngờ tới.Phải biết rằng những Thiên Ma binh này ở Thiên Ma Vực có tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Thiên! Thế mà lại bị Đại Sở không có lấy một cảnh giới Thiên đẩy lùi, bọn chúng không biết nên thấy buồn cười hay thấy tức giận.Minh Kim! Thu quân!Cuối cùng Địa Ma Quân lên tiếng, lạnh lùng nhìn chằm chằm phía Nam, trong mắt là ma quang u ám đáng sợ.Ngay lập tức, đại quân Thiên Ma rút lui, nhưng chúng chưa rút về Bắc Chấn Thương Nguyên mà chỉ tập kết ở nơi cách Nam Sở ba trăm dặm.Phù!Thấy Thiên Ma rút quân, phía Đông Hoàng Thái Tâm trong Thiên Huyền Môn đều thở phào nhẹ nhõm.Họ thở phào không phải vì Đại Sở chiến thắng, mà vì Thiên Ma đã tạm thời rút quân, như vậy Đại Sở sẽ có cơ hội nghỉ ngơi, ổn định trận cước mới có khả năng thắng, chờ ngày khác đưa quân về Bắc Sở cũng không phải không thể.