“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2507: Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Mau chóng khôi phục thương thế đi!Sự im lặng kéo dài cuối cùng cũng bị giọng nói khàn khàn của Diệp Thành phá vỡ, máu và nước mắt trong mắt hắn cũng đã bốc hơi hết.Nghe vậy, mọi người hít sâu một hơi, nhìn ra ngoài thành.AdvertisementChiến tranh vẫn chưa kết thúc, sẽ còn nhiều người phải chết hơn nữa, họ không có thời gian để đau lòng, họ cần thời gian để giữ trạng thái đỉnh phong để chuẩn bị cho trận huyết chiến không ngừng nghỉ tiếp theo, bảo vệ ngôi nhà của mình.Các tu sĩ Đại Sở rút lui từ Bắc Sở về đều khoanh chân ngồi trên đất, có Đan Thành cung cấp Thánh dược trị thương.Còn những tu sĩ trấn giữ Nam Sở lúc trước chưa tham gia đại chiến Bắc Sở hầu hết đều ở trạng thái đỉnh phong, lúc này tất cả đều đã lên tường thành, vẻ mặt ai cũng giận giữ, sẵn sàng ứng phó với sự tấn công của đại quân Thiên Ma bất cứ lúc nào.Nhanh, nhanh, nhanh!Khi mọi người đang trị thương thì phía Man Sơn và Viêm Long đã chạy khắp tường thành, thúc giục tu sĩ Đại Sở sắp xếp cường nỏ.Cường nỏ dày hơn chiến mâu một chút, nó không phải cường nỏ bình thường mà bên trên được lạc ấn bí pháp đáng sợ, có lẽ không có tác dụng với cao thủ cấp bậc ma tướng nhưng với ma binh thì rất có hiệu quả.Trên tường thành ba triệu dặm đều được gắn cường nỏ, nếu đại quân Thiên Ma dám tiến lên chắc chắn sẽ bị cường nỏ này bắn trúng.Nhanh nhanh nhanh!Đạo Huyền Chân Nhân và Phong Vô Ngấn cũng thúc giục, trên tường thành ba triệu dặm có một hàng cung tiễn thủ đứng ngay ngắn, những cung tiễn này là do Chú Kiếm Thành cung cấp, tất cả đều được lạc ấn bí thuật kinh khủng, không có tác dụng với ma tướng nhưng rất hữu dụng với ma binh.Nhanh nhanh nhanh!Vô Nhai Đạo Nhân và Cổ Tam Thông cũng đang bận rộn, họ tập hợp tất cả những người thông hiểu trận pháp kết giới trong Đại Sở, không ngừng tăng cường trận văn trên tường thành để đảm bảo khả năng chịu đòn của tường thành.Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.Đêm đen, trong đại điện trụ sở chính của Thiên Đình, người tập trung đông đúc, tất cả đều là lãnh đạo mỗi phương: Thánh chủ Thiên Đình Diệp Thành, chưởng giáo Chính Dương Tông Cơ Tuyết Băng, chưởng giáo Hằng Nhạc Tông Liễu Dật, chưởng giáo Thanh Vân Chu Ngạo, chư vương các đời, hậu duệ cửu hoàng với Thái Thượng trưởng lão của các thế gia lớn và Thiên Đình.Lần này mới là đại liên minh theo đúng nghĩa, tất cả các thế lực của Đại Sở ngoại trừ những thế lực đã bị tiêu diệt thì hầu hết đều ở đây, có thể nói là vạn cổ thịnh thế chưa từng có trong lịch sử Đại Sở.Đại điện lặng im như tờ.Có lẽ vì ân oán tranh chấp lâu dài khiến họ vẫn còn khúc mắc với nhau, chẳng hạn như các chư vương và hậu duệ hoàng đế, chẳng hạn như các thế gia lớn với các chư vương, chẳng hạn như Cơ Tuyết Băng và Pháp Luân Vương.Nhưng đại quân Thiên Ma ba trăm dặm ngoài thành khiến họ có cơ hội tập trung hết ở đây, Đại Sở nội loạn còn kém xa so với sự xâm lược của Thiên Ma.Từ thời Sở Hoàng đến giờ, Đại Sở hỗn loạn mấy chục nghìn năm, ai có thể ngờ các thế lực thù địch hôm nay lại sát cánh bên nhau? Cảnh tượng này sao có thể không khiến người ta cảm khái? Đại Sở ngày nay khiến người khác vui vẻ yên tâm.“Chắc hẳn các vị đã được thấy sự cường đại của Thiên Ma”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói khàn đặc phá vỡ sự im lặng trong đại điện: “Muốn thắng trận này, chúng ta cần phải đoàn kết tuyệt đối”.“Nhưng không biết ‘tuyệt đối’ mà ngươi nói là phải ‘tuyệt đối’ đến mức nào?”, Huyết Vương liếc nhìn Diệp Thành.“Chúng ta cần một thống soái, đại quân tu sĩ Đại Sở cần một người chỉ huy thống nhất”, Diệp Thành nhẹ giọng lên tiếng.
Mau chóng khôi phục thương thế đi!
Sự im lặng kéo dài cuối cùng cũng bị giọng nói khàn khàn của Diệp Thành phá vỡ, máu và nước mắt trong mắt hắn cũng đã bốc hơi hết.
Nghe vậy, mọi người hít sâu một hơi, nhìn ra ngoài thành.
Advertisement
Chiến tranh vẫn chưa kết thúc, sẽ còn nhiều người phải chết hơn nữa, họ không có thời gian để đau lòng, họ cần thời gian để giữ trạng thái đỉnh phong để chuẩn bị cho trận huyết chiến không ngừng nghỉ tiếp theo, bảo vệ ngôi nhà của mình.
Các tu sĩ Đại Sở rút lui từ Bắc Sở về đều khoanh chân ngồi trên đất, có Đan Thành cung cấp Thánh dược trị thương.
Còn những tu sĩ trấn giữ Nam Sở lúc trước chưa tham gia đại chiến Bắc Sở hầu hết đều ở trạng thái đỉnh phong, lúc này tất cả đều đã lên tường thành, vẻ mặt ai cũng giận giữ, sẵn sàng ứng phó với sự tấn công của đại quân Thiên Ma bất cứ lúc nào.
Nhanh, nhanh, nhanh!
Khi mọi người đang trị thương thì phía Man Sơn và Viêm Long đã chạy khắp tường thành, thúc giục tu sĩ Đại Sở sắp xếp cường nỏ.
Cường nỏ dày hơn chiến mâu một chút, nó không phải cường nỏ bình thường mà bên trên được lạc ấn bí pháp đáng sợ, có lẽ không có tác dụng với cao thủ cấp bậc ma tướng nhưng với ma binh thì rất có hiệu quả.
Trên tường thành ba triệu dặm đều được gắn cường nỏ, nếu đại quân Thiên Ma dám tiến lên chắc chắn sẽ bị cường nỏ này bắn trúng.
Nhanh nhanh nhanh!
Đạo Huyền Chân Nhân và Phong Vô Ngấn cũng thúc giục, trên tường thành ba triệu dặm có một hàng cung tiễn thủ đứng ngay ngắn, những cung tiễn này là do Chú Kiếm Thành cung cấp, tất cả đều được lạc ấn bí thuật kinh khủng, không có tác dụng với ma tướng nhưng rất hữu dụng với ma binh.
Nhanh nhanh nhanh!
Vô Nhai Đạo Nhân và Cổ Tam Thông cũng đang bận rộn, họ tập hợp tất cả những người thông hiểu trận pháp kết giới trong Đại Sở, không ngừng tăng cường trận văn trên tường thành để đảm bảo khả năng chịu đòn của tường thành.
Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.
Đêm đen, trong đại điện trụ sở chính của Thiên Đình, người tập trung đông đúc, tất cả đều là lãnh đạo mỗi phương: Thánh chủ Thiên Đình Diệp Thành, chưởng giáo Chính Dương Tông Cơ Tuyết Băng, chưởng giáo Hằng Nhạc Tông Liễu Dật, chưởng giáo Thanh Vân Chu Ngạo, chư vương các đời, hậu duệ cửu hoàng với Thái Thượng trưởng lão của các thế gia lớn và Thiên Đình.
Lần này mới là đại liên minh theo đúng nghĩa, tất cả các thế lực của Đại Sở ngoại trừ những thế lực đã bị tiêu diệt thì hầu hết đều ở đây, có thể nói là vạn cổ thịnh thế chưa từng có trong lịch sử Đại Sở.
Đại điện lặng im như tờ.
Có lẽ vì ân oán tranh chấp lâu dài khiến họ vẫn còn khúc mắc với nhau, chẳng hạn như các chư vương và hậu duệ hoàng đế, chẳng hạn như các thế gia lớn với các chư vương, chẳng hạn như Cơ Tuyết Băng và Pháp Luân Vương.
Nhưng đại quân Thiên Ma ba trăm dặm ngoài thành khiến họ có cơ hội tập trung hết ở đây, Đại Sở nội loạn còn kém xa so với sự xâm lược của Thiên Ma.
Từ thời Sở Hoàng đến giờ, Đại Sở hỗn loạn mấy chục nghìn năm, ai có thể ngờ các thế lực thù địch hôm nay lại sát cánh bên nhau? Cảnh tượng này sao có thể không khiến người ta cảm khái? Đại Sở ngày nay khiến người khác vui vẻ yên tâm.
“Chắc hẳn các vị đã được thấy sự cường đại của Thiên Ma”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói khàn đặc phá vỡ sự im lặng trong đại điện: “Muốn thắng trận này, chúng ta cần phải đoàn kết tuyệt đối”.
“Nhưng không biết ‘tuyệt đối’ mà ngươi nói là phải ‘tuyệt đối’ đến mức nào?”, Huyết Vương liếc nhìn Diệp Thành.
“Chúng ta cần một thống soái, đại quân tu sĩ Đại Sở cần một người chỉ huy thống nhất”, Diệp Thành nhẹ giọng lên tiếng.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Mau chóng khôi phục thương thế đi!Sự im lặng kéo dài cuối cùng cũng bị giọng nói khàn khàn của Diệp Thành phá vỡ, máu và nước mắt trong mắt hắn cũng đã bốc hơi hết.Nghe vậy, mọi người hít sâu một hơi, nhìn ra ngoài thành.AdvertisementChiến tranh vẫn chưa kết thúc, sẽ còn nhiều người phải chết hơn nữa, họ không có thời gian để đau lòng, họ cần thời gian để giữ trạng thái đỉnh phong để chuẩn bị cho trận huyết chiến không ngừng nghỉ tiếp theo, bảo vệ ngôi nhà của mình.Các tu sĩ Đại Sở rút lui từ Bắc Sở về đều khoanh chân ngồi trên đất, có Đan Thành cung cấp Thánh dược trị thương.Còn những tu sĩ trấn giữ Nam Sở lúc trước chưa tham gia đại chiến Bắc Sở hầu hết đều ở trạng thái đỉnh phong, lúc này tất cả đều đã lên tường thành, vẻ mặt ai cũng giận giữ, sẵn sàng ứng phó với sự tấn công của đại quân Thiên Ma bất cứ lúc nào.Nhanh, nhanh, nhanh!Khi mọi người đang trị thương thì phía Man Sơn và Viêm Long đã chạy khắp tường thành, thúc giục tu sĩ Đại Sở sắp xếp cường nỏ.Cường nỏ dày hơn chiến mâu một chút, nó không phải cường nỏ bình thường mà bên trên được lạc ấn bí pháp đáng sợ, có lẽ không có tác dụng với cao thủ cấp bậc ma tướng nhưng với ma binh thì rất có hiệu quả.Trên tường thành ba triệu dặm đều được gắn cường nỏ, nếu đại quân Thiên Ma dám tiến lên chắc chắn sẽ bị cường nỏ này bắn trúng.Nhanh nhanh nhanh!Đạo Huyền Chân Nhân và Phong Vô Ngấn cũng thúc giục, trên tường thành ba triệu dặm có một hàng cung tiễn thủ đứng ngay ngắn, những cung tiễn này là do Chú Kiếm Thành cung cấp, tất cả đều được lạc ấn bí thuật kinh khủng, không có tác dụng với ma tướng nhưng rất hữu dụng với ma binh.Nhanh nhanh nhanh!Vô Nhai Đạo Nhân và Cổ Tam Thông cũng đang bận rộn, họ tập hợp tất cả những người thông hiểu trận pháp kết giới trong Đại Sở, không ngừng tăng cường trận văn trên tường thành để đảm bảo khả năng chịu đòn của tường thành.Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.Đêm đen, trong đại điện trụ sở chính của Thiên Đình, người tập trung đông đúc, tất cả đều là lãnh đạo mỗi phương: Thánh chủ Thiên Đình Diệp Thành, chưởng giáo Chính Dương Tông Cơ Tuyết Băng, chưởng giáo Hằng Nhạc Tông Liễu Dật, chưởng giáo Thanh Vân Chu Ngạo, chư vương các đời, hậu duệ cửu hoàng với Thái Thượng trưởng lão của các thế gia lớn và Thiên Đình.Lần này mới là đại liên minh theo đúng nghĩa, tất cả các thế lực của Đại Sở ngoại trừ những thế lực đã bị tiêu diệt thì hầu hết đều ở đây, có thể nói là vạn cổ thịnh thế chưa từng có trong lịch sử Đại Sở.Đại điện lặng im như tờ.Có lẽ vì ân oán tranh chấp lâu dài khiến họ vẫn còn khúc mắc với nhau, chẳng hạn như các chư vương và hậu duệ hoàng đế, chẳng hạn như các thế gia lớn với các chư vương, chẳng hạn như Cơ Tuyết Băng và Pháp Luân Vương.Nhưng đại quân Thiên Ma ba trăm dặm ngoài thành khiến họ có cơ hội tập trung hết ở đây, Đại Sở nội loạn còn kém xa so với sự xâm lược của Thiên Ma.Từ thời Sở Hoàng đến giờ, Đại Sở hỗn loạn mấy chục nghìn năm, ai có thể ngờ các thế lực thù địch hôm nay lại sát cánh bên nhau? Cảnh tượng này sao có thể không khiến người ta cảm khái? Đại Sở ngày nay khiến người khác vui vẻ yên tâm.“Chắc hẳn các vị đã được thấy sự cường đại của Thiên Ma”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói khàn đặc phá vỡ sự im lặng trong đại điện: “Muốn thắng trận này, chúng ta cần phải đoàn kết tuyệt đối”.“Nhưng không biết ‘tuyệt đối’ mà ngươi nói là phải ‘tuyệt đối’ đến mức nào?”, Huyết Vương liếc nhìn Diệp Thành.“Chúng ta cần một thống soái, đại quân tu sĩ Đại Sở cần một người chỉ huy thống nhất”, Diệp Thành nhẹ giọng lên tiếng.