“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2509: Điều này mà cũng nhìn ra được?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tế Đồ!Diệp Thành lên tiếng, không lãng phí nhiều thời gian cho chuyện này, bởi vì đại quân Thiên Ma có thể tấn công bất cứ lúc nào.AdvertisementHồng Trần Tuyết hiểu ý, lập tức tạo ấn quyết.Sau đó cả đại điện Thiên Đình đều rung lên.Một tấm bản đồ sao bao lao hiện ra, những ngôi sao như những hạt cát bụi, không thể đếm được là bao nhiêu, những ngôi sao toả ra những màu sắc khác nhau, rực rỡ chói mắt giống như bầu trời sao thật.Đây là…Hậu duệ hoàng đế và chư vương các đời đều đứng lên, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, với nhãn giới của họ đương nhiên có thể nhìn ra sự phi phàm của bầu trời sao này, nó được tạo thành từ rất nhiều bí thuật và thần thông, bí ẩn trong này rất khó có thể phá vỡ.“Đây là Thái Cổ Tinh Thiên Đồ”, Thái Hư Cổ Long – người tạo ra Thái Cổ Tinh Thiên đứng lên giải thích: “Thứ các vị đang thấy không phải bầu trời sao thật mà là trời sao được mô phỏng bởi bí thuật thông thiên, nó có thể tự nắm bắt thời cơ của thiên địa, tác dụng lớn nhất của nó là theo dõi và nhìn lén”.“Theo dõi và nhìn lén?”“Nào, nhìn bên này”, Thái Hư Cổ Long giơ tay chỉ vào một góc trên bầu trời sao: “Đó là cổ thành Thiên Thu của Nam Sở, mỗi ngôi sao ở khu vực đó tượng trưng cho một người, màu vàng là cảnh giới Chân Dương, màu tím là cảnh giới Linh Hư, màu đỏ là cảnh giới Không Minh, màu vàng kim là cảnh giới Chuẩn Thiên”.“Điều… Điều này mà cũng nhìn ra được?”, mọi người đều sửng sốt trong giây lát.“Kia là Đông Nhạc, kia là Tây Thục, kia là Nam Cương, kia là Bắc Xuyên”, Thái Hư Cổ Long vẫn liên tục chỉ tay lên bầu trời sao: “Những ngôi sao có màu sắc khác nhau tượng trưng cho tu sĩ có tu vi khác nhau, chúng di chuyển có nghĩa là những người ấy đang di chuyển, họ định đi đâu, ở đây đều có thể thấy rõ ràng”.“Thật bá đạo!”, với định lực của Ma Vương Quỳ Vũ Cương mà cũng không khỏi ngạc nhiên thốt lên.“Có bản đồ sao này chẳng trách Thị Huyết Điện lại thua thê thảm như thế”, Phệ Hồn Vương hít một hơi thật sâu, giọng điệu cũng tràn đầy kinh ngạc.“Người sáng tạo ra thuật này chắc chắn là ngươi cực kỳ thông thiên”, Yêu Vương hít một hơi thật sâu, đôi mắt màu vàng lộ ra vẻ kính nể.“Thiên Đình Đại Sở nhân tài xuất hiện lớp lớp, chẳng trách chúng ta lại thua thảm như vậy”, phía Vu Chú Vương cũng cười tự giễu.“Có bản đồ sao này chúng ta có thể nói là như hổ thêm cánh”.“Ta sẽ nói một chút về chiến lược”, giữa những tiếng hô cảm thán, Diệp Thành lại lần nữa lên tiếng, hắn vừa nói xong, đại điện lập tức im lặng.“Nam Sở tuy không rộng bằng Bắc Sở nhưng lãnh thổ cũng phì nhiều, màu mỡ”, Diệp Thành nói rồi chỉ lên Thái Cổ Tinh Thiên: “Tiếp theo đây sẽ phân Nam Sở thành năm lãnh thổ lớn: Đông Nhạc, Nam Cương, Tây Thục, Bắc Xuyên, Trung Châu. Năm lãnh thổ lớn này sẽ phái một nửa binh lực của tu sĩ Đại Sở đi đóng giữ, và tương ứng thì năm vùng lãnh thổ lớn cũng sẽ xây dựng Thái Cổ Tinh Thiên Đồ riêng cho khu vực của mình”.“Cho phép ta ngắt lời một chút”, Mặc Uyên thần tướng thứ nhất của Thánh điện suy tư: “Tường thành Nam Sở nối liền hai cực Đông Tây, Thiên Ma muốn tấn công Nam Sở thì phải công phá tường thành, tiểu hữu chẳng những không tập trung toàn bộ lực lượng tu sĩ của Đại Sở về tường thành, ngược lại còn phân một nửa quân số đi đóng giữ năm lãnh thổ lớn của Nam Sở, chẳng lẽ bọn chúng còn có thể tấn công từ phía sau Nam Sở để vào sao?”
Tế Đồ!
Diệp Thành lên tiếng, không lãng phí nhiều thời gian cho chuyện này, bởi vì đại quân Thiên Ma có thể tấn công bất cứ lúc nào.
Advertisement
Hồng Trần Tuyết hiểu ý, lập tức tạo ấn quyết.
Sau đó cả đại điện Thiên Đình đều rung lên.
Một tấm bản đồ sao bao lao hiện ra, những ngôi sao như những hạt cát bụi, không thể đếm được là bao nhiêu, những ngôi sao toả ra những màu sắc khác nhau, rực rỡ chói mắt giống như bầu trời sao thật.
Đây là…
Hậu duệ hoàng đế và chư vương các đời đều đứng lên, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, với nhãn giới của họ đương nhiên có thể nhìn ra sự phi phàm của bầu trời sao này, nó được tạo thành từ rất nhiều bí thuật và thần thông, bí ẩn trong này rất khó có thể phá vỡ.
“Đây là Thái Cổ Tinh Thiên Đồ”, Thái Hư Cổ Long – người tạo ra Thái Cổ Tinh Thiên đứng lên giải thích: “Thứ các vị đang thấy không phải bầu trời sao thật mà là trời sao được mô phỏng bởi bí thuật thông thiên, nó có thể tự nắm bắt thời cơ của thiên địa, tác dụng lớn nhất của nó là theo dõi và nhìn lén”.
“Theo dõi và nhìn lén?”
“Nào, nhìn bên này”, Thái Hư Cổ Long giơ tay chỉ vào một góc trên bầu trời sao: “Đó là cổ thành Thiên Thu của Nam Sở, mỗi ngôi sao ở khu vực đó tượng trưng cho một người, màu vàng là cảnh giới Chân Dương, màu tím là cảnh giới Linh Hư, màu đỏ là cảnh giới Không Minh, màu vàng kim là cảnh giới Chuẩn Thiên”.
“Điều… Điều này mà cũng nhìn ra được?”, mọi người đều sửng sốt trong giây lát.
“Kia là Đông Nhạc, kia là Tây Thục, kia là Nam Cương, kia là Bắc Xuyên”, Thái Hư Cổ Long vẫn liên tục chỉ tay lên bầu trời sao: “Những ngôi sao có màu sắc khác nhau tượng trưng cho tu sĩ có tu vi khác nhau, chúng di chuyển có nghĩa là những người ấy đang di chuyển, họ định đi đâu, ở đây đều có thể thấy rõ ràng”.
“Thật bá đạo!”, với định lực của Ma Vương Quỳ Vũ Cương mà cũng không khỏi ngạc nhiên thốt lên.
“Có bản đồ sao này chẳng trách Thị Huyết Điện lại thua thê thảm như thế”, Phệ Hồn Vương hít một hơi thật sâu, giọng điệu cũng tràn đầy kinh ngạc.
“Người sáng tạo ra thuật này chắc chắn là ngươi cực kỳ thông thiên”, Yêu Vương hít một hơi thật sâu, đôi mắt màu vàng lộ ra vẻ kính nể.
“Thiên Đình Đại Sở nhân tài xuất hiện lớp lớp, chẳng trách chúng ta lại thua thảm như vậy”, phía Vu Chú Vương cũng cười tự giễu.
“Có bản đồ sao này chúng ta có thể nói là như hổ thêm cánh”.
“Ta sẽ nói một chút về chiến lược”, giữa những tiếng hô cảm thán, Diệp Thành lại lần nữa lên tiếng, hắn vừa nói xong, đại điện lập tức im lặng.
“Nam Sở tuy không rộng bằng Bắc Sở nhưng lãnh thổ cũng phì nhiều, màu mỡ”, Diệp Thành nói rồi chỉ lên Thái Cổ Tinh Thiên: “Tiếp theo đây sẽ phân Nam Sở thành năm lãnh thổ lớn: Đông Nhạc, Nam Cương, Tây Thục, Bắc Xuyên, Trung Châu. Năm lãnh thổ lớn này sẽ phái một nửa binh lực của tu sĩ Đại Sở đi đóng giữ, và tương ứng thì năm vùng lãnh thổ lớn cũng sẽ xây dựng Thái Cổ Tinh Thiên Đồ riêng cho khu vực của mình”.
“Cho phép ta ngắt lời một chút”, Mặc Uyên thần tướng thứ nhất của Thánh điện suy tư: “Tường thành Nam Sở nối liền hai cực Đông Tây, Thiên Ma muốn tấn công Nam Sở thì phải công phá tường thành, tiểu hữu chẳng những không tập trung toàn bộ lực lượng tu sĩ của Đại Sở về tường thành, ngược lại còn phân một nửa quân số đi đóng giữ năm lãnh thổ lớn của Nam Sở, chẳng lẽ bọn chúng còn có thể tấn công từ phía sau Nam Sở để vào sao?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tế Đồ!Diệp Thành lên tiếng, không lãng phí nhiều thời gian cho chuyện này, bởi vì đại quân Thiên Ma có thể tấn công bất cứ lúc nào.AdvertisementHồng Trần Tuyết hiểu ý, lập tức tạo ấn quyết.Sau đó cả đại điện Thiên Đình đều rung lên.Một tấm bản đồ sao bao lao hiện ra, những ngôi sao như những hạt cát bụi, không thể đếm được là bao nhiêu, những ngôi sao toả ra những màu sắc khác nhau, rực rỡ chói mắt giống như bầu trời sao thật.Đây là…Hậu duệ hoàng đế và chư vương các đời đều đứng lên, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, với nhãn giới của họ đương nhiên có thể nhìn ra sự phi phàm của bầu trời sao này, nó được tạo thành từ rất nhiều bí thuật và thần thông, bí ẩn trong này rất khó có thể phá vỡ.“Đây là Thái Cổ Tinh Thiên Đồ”, Thái Hư Cổ Long – người tạo ra Thái Cổ Tinh Thiên đứng lên giải thích: “Thứ các vị đang thấy không phải bầu trời sao thật mà là trời sao được mô phỏng bởi bí thuật thông thiên, nó có thể tự nắm bắt thời cơ của thiên địa, tác dụng lớn nhất của nó là theo dõi và nhìn lén”.“Theo dõi và nhìn lén?”“Nào, nhìn bên này”, Thái Hư Cổ Long giơ tay chỉ vào một góc trên bầu trời sao: “Đó là cổ thành Thiên Thu của Nam Sở, mỗi ngôi sao ở khu vực đó tượng trưng cho một người, màu vàng là cảnh giới Chân Dương, màu tím là cảnh giới Linh Hư, màu đỏ là cảnh giới Không Minh, màu vàng kim là cảnh giới Chuẩn Thiên”.“Điều… Điều này mà cũng nhìn ra được?”, mọi người đều sửng sốt trong giây lát.“Kia là Đông Nhạc, kia là Tây Thục, kia là Nam Cương, kia là Bắc Xuyên”, Thái Hư Cổ Long vẫn liên tục chỉ tay lên bầu trời sao: “Những ngôi sao có màu sắc khác nhau tượng trưng cho tu sĩ có tu vi khác nhau, chúng di chuyển có nghĩa là những người ấy đang di chuyển, họ định đi đâu, ở đây đều có thể thấy rõ ràng”.“Thật bá đạo!”, với định lực của Ma Vương Quỳ Vũ Cương mà cũng không khỏi ngạc nhiên thốt lên.“Có bản đồ sao này chẳng trách Thị Huyết Điện lại thua thê thảm như thế”, Phệ Hồn Vương hít một hơi thật sâu, giọng điệu cũng tràn đầy kinh ngạc.“Người sáng tạo ra thuật này chắc chắn là ngươi cực kỳ thông thiên”, Yêu Vương hít một hơi thật sâu, đôi mắt màu vàng lộ ra vẻ kính nể.“Thiên Đình Đại Sở nhân tài xuất hiện lớp lớp, chẳng trách chúng ta lại thua thảm như vậy”, phía Vu Chú Vương cũng cười tự giễu.“Có bản đồ sao này chúng ta có thể nói là như hổ thêm cánh”.“Ta sẽ nói một chút về chiến lược”, giữa những tiếng hô cảm thán, Diệp Thành lại lần nữa lên tiếng, hắn vừa nói xong, đại điện lập tức im lặng.“Nam Sở tuy không rộng bằng Bắc Sở nhưng lãnh thổ cũng phì nhiều, màu mỡ”, Diệp Thành nói rồi chỉ lên Thái Cổ Tinh Thiên: “Tiếp theo đây sẽ phân Nam Sở thành năm lãnh thổ lớn: Đông Nhạc, Nam Cương, Tây Thục, Bắc Xuyên, Trung Châu. Năm lãnh thổ lớn này sẽ phái một nửa binh lực của tu sĩ Đại Sở đi đóng giữ, và tương ứng thì năm vùng lãnh thổ lớn cũng sẽ xây dựng Thái Cổ Tinh Thiên Đồ riêng cho khu vực của mình”.“Cho phép ta ngắt lời một chút”, Mặc Uyên thần tướng thứ nhất của Thánh điện suy tư: “Tường thành Nam Sở nối liền hai cực Đông Tây, Thiên Ma muốn tấn công Nam Sở thì phải công phá tường thành, tiểu hữu chẳng những không tập trung toàn bộ lực lượng tu sĩ của Đại Sở về tường thành, ngược lại còn phân một nửa quân số đi đóng giữ năm lãnh thổ lớn của Nam Sở, chẳng lẽ bọn chúng còn có thể tấn công từ phía sau Nam Sở để vào sao?”