“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2511: Nhưng trùng hợp là người ta đã uống mất rồi.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tất cả luyện đan sư của Đại Sở đến hết Đan Thành”, Diệp Thành từ tốn nói, sau đó nhìn người mặc áo bào đen phía sau Ma Vương, người đó là Đan Ma, bối phận cao đến đáng sợ, là sư thúc tổ của phía Đan Thần.“Đã hiểu”, Đan Ma không nhiệt tình, nhưng cũng không phản đối.Advertisement“Đây sẽ là một trận chiến kéo dài”, Diệp Thành dời mắt: “Bắc Sở đã thất thủ, tài nguyên tu luyện của Nam Sở dùng một phần thì bớt một phần, chúng ta cần Đan Thành cung cấp đan dược ổn định, không bị gián đoạn”.Nói đến đan dược, Diệp Thành lại nhìn mọi người có mặt: “Cho vãn bối mạo muội hỏi một câu, nửa viên Thiên Tịch Đan đang ở trong tay ai? Xin phép cho vãn bối mượn dùng”.“Thiên Tịch Đan?”, các vương đều nhướng mày rồi đồng loạt nhìn sang Phệ Hồn Vương.“Ta dùng rồi”, Phệ Hồn Vương ho khan một tiếng. Năm xưa Thị Huyết Diêm La đã dùng cái giá đắt nhất là nửa viên Thiên Tịch Đan xin nhân tài của Phệ Hồn tộc rời núi, nhưng kết cục cuối cùng vẫn không thay đổi.Nhưng câu nói này của Phệ Hồn Vương lại khiến ánh mắt mọi người nhìn ông ta đều đồng thời trở nên kỳ lạ.Dùng rồi? Ông khách sáo thật đấy, dùng nửa Thiên Tịch Đan cũng không thấy tu vi tăng lên bao nhiêu, sao không no chết ông luôn đi!Diệp Thành hơi tiếc nuối, hắn cứ tưởng có thể thu thập đủ cả viên Thiên Tịch Đan để nghiên cứu học hỏi, hoặc là chọn tu sĩ cảnh giới Chuẩn Thiên đỉnh phong cho người đó uống, chưa biết chừng có thể đột phá lên cảnh giới Thiên, nếu lúc này Đại Sở có thêm một tu sĩ cảnh giới Thiên thì tình hình sẽ rất khác.Nhưng trùng hợp là người ta đã uống mất rồi.Sao chư vương các đời lại không hiểu tâm tư của Diệp Thành, Đại Sở ngày nay rất cần tu sĩ cảnh giới Thiên, nếu hoàng đế Đại Sở còn tại thế thì Thiên Ma sao dám càn rỡ thế này?!“Với thuật luyện đan của ngươi, trong tay lại có nửa viên Thiên Tịch Đan mà vẫn lo không chế tạo được Thiên Tịch Đan?”, khi mọi người đang tiếc nuối thì Đan Ma lại lên tiếng một cách quái gở.Lời này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người lại dời khỏi Phệ Hồn Vương, đồng loạt chuyển sang Diệp Thành. Những người ở đây không có ai là kẻ ngốc, nghe ý của Đan Ma thì nửa viên Thiên Tịch Đan còn lại ở trong tay Diệp Thành?Đột nhiên, ánh mắt mọi người lại trở nên khác lạ.Năm xưa Thiên Huyền Môn đấu giá Thiên Tịch Đan, chư vương các đời, hậu duệ hoàng đế và các lão bối tu sĩ của Đại Sở đều tham gia tranh giành, nhưng cảnh giới Chuẩn Thiên đều giữ chân lẫn nhau, cũng chỉ có nhóm cảnh giới Linh Hư và cảnh giới Không Minh đến tranh.Cuối cùng cao thủ của Thị Huyết Điện lấy được Thiên Tịch Đan nhưng chỉ lấy được một nửa, nửa còn lại thì biến mất một cách thần kỳ.Những ngày tháng đó, Thị Huyết Điện điên cuồng tìm kiếm, các thế lực lớn ở Bắc Sở đều bị Thị Huyết Điện lục soát hết, nhưng không thấy có tin gì.Lúc này được biết nửa viên Thiên Tịch Đan đang nằm trong tay Diệp Thành, vẻ mặt họ không khác lạ mới là lạ. Khi đó Diệp Thành mới chỉ ở cảnh giới Nhân Nguyên thôi, không, chắc mới chỉ ở cảnh giới Ngưng Khí. Đúng là quá may mắn!
“Tất cả luyện đan sư của Đại Sở đến hết Đan Thành”, Diệp Thành từ tốn nói, sau đó nhìn người mặc áo bào đen phía sau Ma Vương, người đó là Đan Ma, bối phận cao đến đáng sợ, là sư thúc tổ của phía Đan Thần.
“Đã hiểu”, Đan Ma không nhiệt tình, nhưng cũng không phản đối.
Advertisement
“Đây sẽ là một trận chiến kéo dài”, Diệp Thành dời mắt: “Bắc Sở đã thất thủ, tài nguyên tu luyện của Nam Sở dùng một phần thì bớt một phần, chúng ta cần Đan Thành cung cấp đan dược ổn định, không bị gián đoạn”.
Nói đến đan dược, Diệp Thành lại nhìn mọi người có mặt: “Cho vãn bối mạo muội hỏi một câu, nửa viên Thiên Tịch Đan đang ở trong tay ai? Xin phép cho vãn bối mượn dùng”.
“Thiên Tịch Đan?”, các vương đều nhướng mày rồi đồng loạt nhìn sang Phệ Hồn Vương.
“Ta dùng rồi”, Phệ Hồn Vương ho khan một tiếng. Năm xưa Thị Huyết Diêm La đã dùng cái giá đắt nhất là nửa viên Thiên Tịch Đan xin nhân tài của Phệ Hồn tộc rời núi, nhưng kết cục cuối cùng vẫn không thay đổi.
Nhưng câu nói này của Phệ Hồn Vương lại khiến ánh mắt mọi người nhìn ông ta đều đồng thời trở nên kỳ lạ.
Dùng rồi? Ông khách sáo thật đấy, dùng nửa Thiên Tịch Đan cũng không thấy tu vi tăng lên bao nhiêu, sao không no chết ông luôn đi!
Diệp Thành hơi tiếc nuối, hắn cứ tưởng có thể thu thập đủ cả viên Thiên Tịch Đan để nghiên cứu học hỏi, hoặc là chọn tu sĩ cảnh giới Chuẩn Thiên đỉnh phong cho người đó uống, chưa biết chừng có thể đột phá lên cảnh giới Thiên, nếu lúc này Đại Sở có thêm một tu sĩ cảnh giới Thiên thì tình hình sẽ rất khác.
Nhưng trùng hợp là người ta đã uống mất rồi.
Sao chư vương các đời lại không hiểu tâm tư của Diệp Thành, Đại Sở ngày nay rất cần tu sĩ cảnh giới Thiên, nếu hoàng đế Đại Sở còn tại thế thì Thiên Ma sao dám càn rỡ thế này?!
“Với thuật luyện đan của ngươi, trong tay lại có nửa viên Thiên Tịch Đan mà vẫn lo không chế tạo được Thiên Tịch Đan?”, khi mọi người đang tiếc nuối thì Đan Ma lại lên tiếng một cách quái gở.
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người lại dời khỏi Phệ Hồn Vương, đồng loạt chuyển sang Diệp Thành. Những người ở đây không có ai là kẻ ngốc, nghe ý của Đan Ma thì nửa viên Thiên Tịch Đan còn lại ở trong tay Diệp Thành?
Đột nhiên, ánh mắt mọi người lại trở nên khác lạ.
Năm xưa Thiên Huyền Môn đấu giá Thiên Tịch Đan, chư vương các đời, hậu duệ hoàng đế và các lão bối tu sĩ của Đại Sở đều tham gia tranh giành, nhưng cảnh giới Chuẩn Thiên đều giữ chân lẫn nhau, cũng chỉ có nhóm cảnh giới Linh Hư và cảnh giới Không Minh đến tranh.
Cuối cùng cao thủ của Thị Huyết Điện lấy được Thiên Tịch Đan nhưng chỉ lấy được một nửa, nửa còn lại thì biến mất một cách thần kỳ.
Những ngày tháng đó, Thị Huyết Điện điên cuồng tìm kiếm, các thế lực lớn ở Bắc Sở đều bị Thị Huyết Điện lục soát hết, nhưng không thấy có tin gì.
Lúc này được biết nửa viên Thiên Tịch Đan đang nằm trong tay Diệp Thành, vẻ mặt họ không khác lạ mới là lạ. Khi đó Diệp Thành mới chỉ ở cảnh giới Nhân Nguyên thôi, không, chắc mới chỉ ở cảnh giới Ngưng Khí. Đúng là quá may mắn!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tất cả luyện đan sư của Đại Sở đến hết Đan Thành”, Diệp Thành từ tốn nói, sau đó nhìn người mặc áo bào đen phía sau Ma Vương, người đó là Đan Ma, bối phận cao đến đáng sợ, là sư thúc tổ của phía Đan Thần.“Đã hiểu”, Đan Ma không nhiệt tình, nhưng cũng không phản đối.Advertisement“Đây sẽ là một trận chiến kéo dài”, Diệp Thành dời mắt: “Bắc Sở đã thất thủ, tài nguyên tu luyện của Nam Sở dùng một phần thì bớt một phần, chúng ta cần Đan Thành cung cấp đan dược ổn định, không bị gián đoạn”.Nói đến đan dược, Diệp Thành lại nhìn mọi người có mặt: “Cho vãn bối mạo muội hỏi một câu, nửa viên Thiên Tịch Đan đang ở trong tay ai? Xin phép cho vãn bối mượn dùng”.“Thiên Tịch Đan?”, các vương đều nhướng mày rồi đồng loạt nhìn sang Phệ Hồn Vương.“Ta dùng rồi”, Phệ Hồn Vương ho khan một tiếng. Năm xưa Thị Huyết Diêm La đã dùng cái giá đắt nhất là nửa viên Thiên Tịch Đan xin nhân tài của Phệ Hồn tộc rời núi, nhưng kết cục cuối cùng vẫn không thay đổi.Nhưng câu nói này của Phệ Hồn Vương lại khiến ánh mắt mọi người nhìn ông ta đều đồng thời trở nên kỳ lạ.Dùng rồi? Ông khách sáo thật đấy, dùng nửa Thiên Tịch Đan cũng không thấy tu vi tăng lên bao nhiêu, sao không no chết ông luôn đi!Diệp Thành hơi tiếc nuối, hắn cứ tưởng có thể thu thập đủ cả viên Thiên Tịch Đan để nghiên cứu học hỏi, hoặc là chọn tu sĩ cảnh giới Chuẩn Thiên đỉnh phong cho người đó uống, chưa biết chừng có thể đột phá lên cảnh giới Thiên, nếu lúc này Đại Sở có thêm một tu sĩ cảnh giới Thiên thì tình hình sẽ rất khác.Nhưng trùng hợp là người ta đã uống mất rồi.Sao chư vương các đời lại không hiểu tâm tư của Diệp Thành, Đại Sở ngày nay rất cần tu sĩ cảnh giới Thiên, nếu hoàng đế Đại Sở còn tại thế thì Thiên Ma sao dám càn rỡ thế này?!“Với thuật luyện đan của ngươi, trong tay lại có nửa viên Thiên Tịch Đan mà vẫn lo không chế tạo được Thiên Tịch Đan?”, khi mọi người đang tiếc nuối thì Đan Ma lại lên tiếng một cách quái gở.Lời này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người lại dời khỏi Phệ Hồn Vương, đồng loạt chuyển sang Diệp Thành. Những người ở đây không có ai là kẻ ngốc, nghe ý của Đan Ma thì nửa viên Thiên Tịch Đan còn lại ở trong tay Diệp Thành?Đột nhiên, ánh mắt mọi người lại trở nên khác lạ.Năm xưa Thiên Huyền Môn đấu giá Thiên Tịch Đan, chư vương các đời, hậu duệ hoàng đế và các lão bối tu sĩ của Đại Sở đều tham gia tranh giành, nhưng cảnh giới Chuẩn Thiên đều giữ chân lẫn nhau, cũng chỉ có nhóm cảnh giới Linh Hư và cảnh giới Không Minh đến tranh.Cuối cùng cao thủ của Thị Huyết Điện lấy được Thiên Tịch Đan nhưng chỉ lấy được một nửa, nửa còn lại thì biến mất một cách thần kỳ.Những ngày tháng đó, Thị Huyết Điện điên cuồng tìm kiếm, các thế lực lớn ở Bắc Sở đều bị Thị Huyết Điện lục soát hết, nhưng không thấy có tin gì.Lúc này được biết nửa viên Thiên Tịch Đan đang nằm trong tay Diệp Thành, vẻ mặt họ không khác lạ mới là lạ. Khi đó Diệp Thành mới chỉ ở cảnh giới Nhân Nguyên thôi, không, chắc mới chỉ ở cảnh giới Ngưng Khí. Đúng là quá may mắn!