Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2514: “Đáng tiếc bọn họ không thành công

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Không nhắc đến thì tốt, tốt thôi”, trong điệu cười của Đan Ma mang theo sự châm biếm: “Cái gọi là lịch sử đều do kẻ thắng viết nên, cái gọi là ân oán thì không có ai thắng ai sai, đợi tới khi xuống cửu tuyền rồi thì sư tổ của ngươi, sư huynh tôn kính của ta sẽ quỳ trước mặt ta mà nhận tội với ta, đó chính là lòng tham hư vinh của ông ấy nên mới khiến Đan Thành phải trả bằng kiếp nạn máu”.“Hôm nay ông tới đây không phải để nhắc những chuyện này chứ?”, Đan Thần liếc nhìn Đan Ma.Advertisement“Đương nhiên không phải rồi”, Đan Ma vặn cổ, “ta tận hiến với ma vương, ma vương muốn bảo vệ Đại Sở, vậy thì ta cũng theo ông ấy bảo vệ Đại sở, nhưng ta là luyện đan sư, vậy thì dùng sở trường của ta xoay chuyển càn khôn”.“Xem ra ông muốn giúp Đan Thành luyện chế Thiên Tịch Đan”, lần này, đổi lại là Đan Thần nhìn thẳng vào Đan Ma.“Không phải giúp Đan Thành mà là giúp Đan Ma”.“Là ai không quan trọng”, Đan Thần hít vào một hơi thật sâu, “chỉ cần có thể luyện ra Thiên Tịch Đan thì có thể tạo ra một vị Hoàng đế của Đại Sở, nếu như một viên Thiên Tịch Đan có thể xoay chuyển càn khôn thì ta cũng góp một phần công đức”.“Ta đi mời Diệp Thành”, Đan Thần nói rồi lập tức đứng dậy.”“Trận pháp mà Đan Huyền tạo ra không vận hành được”, Đan Thần lãnh đạm đáp lời, chỉ một câu nói khiến Đan Thần khựng lại, ông ta ngồi lại vị trí cũ, cau mày nhìn Đan Ma: “Ông chắc chứ?”“Vì người tạo ra trận pháp đó chính là ta”.“Không thể nào, trận pháp đó rõ ràng được truyền từ đan tổ, sao lại là ông?”“Tin hay không tuỳ ngươi”, Đan Ma đáp lại, “ngươi sẽ không thể ngờ ta và sư tổ của ngươi từng thử luyện chế Thiên Tịch Đan, trận pháp chúng ta dùng chính là trận pháp đó, thất bại tổng cộng chín lần, ngươi không cần chất vất ta, không ai hiểu trận pháp đó hơn ta, nó quả thực là tạo hoá đoạt thiên địa nhưng chỉ dựa vào nó thì cuối cùng cũng không thể giúp chúng ta luyện ra được Thiên Tịch Đan”.“Vậy ông có biết làm sao mới có thể luyện ra được Thiên Tịch Đan không?”, nghe Đan Ma nói vậy, Đan Thần không còn tự tin nữa, cái mà ông ta quan tâm chính là vấn đề về Thiên Tịch Đan.“Ta cần một người làm đan dẫn”.“Đan dẫn?”, Đan Thần cau mày.Người luyện đan đều biết về đan dẫn, đan dẫn có thể là một vị dược liệu, cũng có thể là một viên linh thú thú nguyên, đương nhiên cũng có thể là vật sống, nhưng những thứ làm tổn hại và đi ngược lại với sự nhân văn đã bị liệt vào điều cấm kị, huống hồ là dùng người sống để làm đan dẫn.“Ngươi sẽ không thể ngờ trước kia sư tôn và sư tổ của ngươi chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể luyện ra Thiên Tịch Đan đâu nhỉ?”, Đan Ma lại lần nữa lên tiếng, nói tới chuyện trước kia, trong mắt ông ta rõ vẻ đau thương.“Đáng tiếc bọn họ không thành công”, Đan Ma cười thê lương, ánh mắt đột nhiên hoá hàn mang, “là ta, là ta đã đập vỡ lư luyện đan của bọn họ khiến bao công sức vất vả của bọn họ đều đổ sông đổ bể”.Đan Thần lại lần nữa cau mày, sự từng trải nói cho ông ta biết chuyện năm xưa không hề đơn giản như lời đồn, trong đó nhất định có bí mật mà người ta không thể biết.“Không sai, bọn họ dùng người sống làm đan dẫn, và người đó chính là con gái ta, sư cô của ngươi”, Đan Ma nói tới đây thì nước mắt tuôn trào.“Đây”, Đan Thần nghe vậy lập tức đứng dậy, ông ta nhìn Đan Ma mới ánh mắt không sao tin nổi: “Không thể nào, sư tôn và sư tổ sao có thể”.

“Không nhắc đến thì tốt, tốt thôi”, trong điệu cười của Đan Ma mang theo sự châm biếm: “Cái gọi là lịch sử đều do kẻ thắng viết nên, cái gọi là ân oán thì không có ai thắng ai sai, đợi tới khi xuống cửu tuyền rồi thì sư tổ của ngươi, sư huynh tôn kính của ta sẽ quỳ trước mặt ta mà nhận tội với ta, đó chính là lòng tham hư vinh của ông ấy nên mới khiến Đan Thành phải trả bằng kiếp nạn máu”.

“Hôm nay ông tới đây không phải để nhắc những chuyện này chứ?”, Đan Thần liếc nhìn Đan Ma.

Advertisement

“Đương nhiên không phải rồi”, Đan Ma vặn cổ, “ta tận hiến với ma vương, ma vương muốn bảo vệ Đại Sở, vậy thì ta cũng theo ông ấy bảo vệ Đại sở, nhưng ta là luyện đan sư, vậy thì dùng sở trường của ta xoay chuyển càn khôn”.

“Xem ra ông muốn giúp Đan Thành luyện chế Thiên Tịch Đan”, lần này, đổi lại là Đan Thần nhìn thẳng vào Đan Ma.

“Không phải giúp Đan Thành mà là giúp Đan Ma”.

“Là ai không quan trọng”, Đan Thần hít vào một hơi thật sâu, “chỉ cần có thể luyện ra Thiên Tịch Đan thì có thể tạo ra một vị Hoàng đế của Đại Sở, nếu như một viên Thiên Tịch Đan có thể xoay chuyển càn khôn thì ta cũng góp một phần công đức”.

“Ta đi mời Diệp Thành”, Đan Thần nói rồi lập tức đứng dậy.”

“Trận pháp mà Đan Huyền tạo ra không vận hành được”, Đan Thần lãnh đạm đáp lời, chỉ một câu nói khiến Đan Thần khựng lại, ông ta ngồi lại vị trí cũ, cau mày nhìn Đan Ma: “Ông chắc chứ?”

“Vì người tạo ra trận pháp đó chính là ta”.

“Không thể nào, trận pháp đó rõ ràng được truyền từ đan tổ, sao lại là ông?”

“Tin hay không tuỳ ngươi”, Đan Ma đáp lại, “ngươi sẽ không thể ngờ ta và sư tổ của ngươi từng thử luyện chế Thiên Tịch Đan, trận pháp chúng ta dùng chính là trận pháp đó, thất bại tổng cộng chín lần, ngươi không cần chất vất ta, không ai hiểu trận pháp đó hơn ta, nó quả thực là tạo hoá đoạt thiên địa nhưng chỉ dựa vào nó thì cuối cùng cũng không thể giúp chúng ta luyện ra được Thiên Tịch Đan”.

“Vậy ông có biết làm sao mới có thể luyện ra được Thiên Tịch Đan không?”, nghe Đan Ma nói vậy, Đan Thần không còn tự tin nữa, cái mà ông ta quan tâm chính là vấn đề về Thiên Tịch Đan.

“Ta cần một người làm đan dẫn”.

“Đan dẫn?”, Đan Thần cau mày.

Người luyện đan đều biết về đan dẫn, đan dẫn có thể là một vị dược liệu, cũng có thể là một viên linh thú thú nguyên, đương nhiên cũng có thể là vật sống, nhưng những thứ làm tổn hại và đi ngược lại với sự nhân văn đã bị liệt vào điều cấm kị, huống hồ là dùng người sống để làm đan dẫn.

“Ngươi sẽ không thể ngờ trước kia sư tôn và sư tổ của ngươi chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể luyện ra Thiên Tịch Đan đâu nhỉ?”, Đan Ma lại lần nữa lên tiếng, nói tới chuyện trước kia, trong mắt ông ta rõ vẻ đau thương.

“Đáng tiếc bọn họ không thành công”, Đan Ma cười thê lương, ánh mắt đột nhiên hoá hàn mang, “là ta, là ta đã đập vỡ lư luyện đan của bọn họ khiến bao công sức vất vả của bọn họ đều đổ sông đổ bể”.

Đan Thần lại lần nữa cau mày, sự từng trải nói cho ông ta biết chuyện năm xưa không hề đơn giản như lời đồn, trong đó nhất định có bí mật mà người ta không thể biết.

“Không sai, bọn họ dùng người sống làm đan dẫn, và người đó chính là con gái ta, sư cô của ngươi”, Đan Ma nói tới đây thì nước mắt tuôn trào.

“Đây”, Đan Thần nghe vậy lập tức đứng dậy, ông ta nhìn Đan Ma mới ánh mắt không sao tin nổi: “Không thể nào, sư tôn và sư tổ sao có thể”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Không nhắc đến thì tốt, tốt thôi”, trong điệu cười của Đan Ma mang theo sự châm biếm: “Cái gọi là lịch sử đều do kẻ thắng viết nên, cái gọi là ân oán thì không có ai thắng ai sai, đợi tới khi xuống cửu tuyền rồi thì sư tổ của ngươi, sư huynh tôn kính của ta sẽ quỳ trước mặt ta mà nhận tội với ta, đó chính là lòng tham hư vinh của ông ấy nên mới khiến Đan Thành phải trả bằng kiếp nạn máu”.“Hôm nay ông tới đây không phải để nhắc những chuyện này chứ?”, Đan Thần liếc nhìn Đan Ma.Advertisement“Đương nhiên không phải rồi”, Đan Ma vặn cổ, “ta tận hiến với ma vương, ma vương muốn bảo vệ Đại Sở, vậy thì ta cũng theo ông ấy bảo vệ Đại sở, nhưng ta là luyện đan sư, vậy thì dùng sở trường của ta xoay chuyển càn khôn”.“Xem ra ông muốn giúp Đan Thành luyện chế Thiên Tịch Đan”, lần này, đổi lại là Đan Thần nhìn thẳng vào Đan Ma.“Không phải giúp Đan Thành mà là giúp Đan Ma”.“Là ai không quan trọng”, Đan Thần hít vào một hơi thật sâu, “chỉ cần có thể luyện ra Thiên Tịch Đan thì có thể tạo ra một vị Hoàng đế của Đại Sở, nếu như một viên Thiên Tịch Đan có thể xoay chuyển càn khôn thì ta cũng góp một phần công đức”.“Ta đi mời Diệp Thành”, Đan Thần nói rồi lập tức đứng dậy.”“Trận pháp mà Đan Huyền tạo ra không vận hành được”, Đan Thần lãnh đạm đáp lời, chỉ một câu nói khiến Đan Thần khựng lại, ông ta ngồi lại vị trí cũ, cau mày nhìn Đan Ma: “Ông chắc chứ?”“Vì người tạo ra trận pháp đó chính là ta”.“Không thể nào, trận pháp đó rõ ràng được truyền từ đan tổ, sao lại là ông?”“Tin hay không tuỳ ngươi”, Đan Ma đáp lại, “ngươi sẽ không thể ngờ ta và sư tổ của ngươi từng thử luyện chế Thiên Tịch Đan, trận pháp chúng ta dùng chính là trận pháp đó, thất bại tổng cộng chín lần, ngươi không cần chất vất ta, không ai hiểu trận pháp đó hơn ta, nó quả thực là tạo hoá đoạt thiên địa nhưng chỉ dựa vào nó thì cuối cùng cũng không thể giúp chúng ta luyện ra được Thiên Tịch Đan”.“Vậy ông có biết làm sao mới có thể luyện ra được Thiên Tịch Đan không?”, nghe Đan Ma nói vậy, Đan Thần không còn tự tin nữa, cái mà ông ta quan tâm chính là vấn đề về Thiên Tịch Đan.“Ta cần một người làm đan dẫn”.“Đan dẫn?”, Đan Thần cau mày.Người luyện đan đều biết về đan dẫn, đan dẫn có thể là một vị dược liệu, cũng có thể là một viên linh thú thú nguyên, đương nhiên cũng có thể là vật sống, nhưng những thứ làm tổn hại và đi ngược lại với sự nhân văn đã bị liệt vào điều cấm kị, huống hồ là dùng người sống để làm đan dẫn.“Ngươi sẽ không thể ngờ trước kia sư tôn và sư tổ của ngươi chỉ còn thiếu một bước nữa là có thể luyện ra Thiên Tịch Đan đâu nhỉ?”, Đan Ma lại lần nữa lên tiếng, nói tới chuyện trước kia, trong mắt ông ta rõ vẻ đau thương.“Đáng tiếc bọn họ không thành công”, Đan Ma cười thê lương, ánh mắt đột nhiên hoá hàn mang, “là ta, là ta đã đập vỡ lư luyện đan của bọn họ khiến bao công sức vất vả của bọn họ đều đổ sông đổ bể”.Đan Thần lại lần nữa cau mày, sự từng trải nói cho ông ta biết chuyện năm xưa không hề đơn giản như lời đồn, trong đó nhất định có bí mật mà người ta không thể biết.“Không sai, bọn họ dùng người sống làm đan dẫn, và người đó chính là con gái ta, sư cô của ngươi”, Đan Ma nói tới đây thì nước mắt tuôn trào.“Đây”, Đan Thần nghe vậy lập tức đứng dậy, ông ta nhìn Đan Ma mới ánh mắt không sao tin nổi: “Không thể nào, sư tôn và sư tổ sao có thể”.

Chương 2514: “Đáng tiếc bọn họ không thành công