Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2517: “Thống soái của Đại Sở thật phong độ”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành trầm ngâm, hắn không tiến lên trước, hắn đến rất khẽ mà đi cũng rất khẽ, cứ thế bước đi tới những đoạn tường thành quanh co trải dài.Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới dừng lại, hắn nhìn thấy Thượng Quan Hàn Nguyệt và Thượng Quan Ngọc Nhi, cả hai cũng đang khoác trên mình lớp chiến y giống như những nữ tướng.AdvertisementTrận chiến ở Bắc Sở cũng có mặt nhà Thượng Quan, cho dù nhận về kết cục thảm khốc, cho dù lão tổ Thượng Quan Huyền Cương tử trận và phụ thân của bọn họ vĩnh viễn phải chôn nơi đất khách quê người thì bọn họ vẫn lựa chọn chiến đấu với mối thù hận hằn sâu trong lòng.Diệp Thành cất bước đi, cuối cùng hắn cũng không tiến lên trước mà lặng lẽ bước qua.Diệp Thành không nói gì không có nghĩa là hắn vô cảm, đợi tới khi hắn đi rồi cả hai người này mới nghiêng đầu nhìn về phía cách đó không xa, đôi mắt bọn họ mơ hồ, sau trận chiến này có lẽ bọn họ rất khó có thể lại lần nữa trông thấy bóng hình hao gầy ấy.Bộ pháp của Diệp Thành không nhanh không chậm, cả chặng đường đi hắn không hề nói gì, giống như một vị khách, mỗi lần nhìn thấy một người quen hắn đều vô thức dừng lại một lát nhưng cũng không quá ba giây hắn lại cất bước đi. Hắn là thống soái nên không có quá nhiều thời gian.Trên một đoạn tường thành, Diệp Thành trông thấy Bích Du, bên cạnh cô còn có Đao Hoàng, Độc Cô Ngạo, Gia Cát Vũ và Phục Linh, tất cả đều đang khoác lên mình lớp chiến giáp.“Thống soái của Đại Sở thật phong độ”, Gia Cát Vũ tặc lưỡi.“Hiếm khi thấy có người còn có thể cười được như vậy”, Diệp Thành mỉm cười, e rằng cả tường thành này cũng chỉ có ông ta thể hiện như chẳng có gì xảy ra.“Nghe ngươi nói kìa, ta…”“Đi thôi”, Gia Cát Vũ còn chưa nói xong thì Phục Linh ở bên đã bước đi, không chỉ bọn họ mà đến cả Đao Hoàng và Độc Cô Ngạo cũng lần lượt ho hắng, bọn họ lặng lẽ rời đi và cũng bắt đầu đi tuần tra giống Diệp Thành.Mục đích của bọn họ rất đơn giản chính là sau trận đại chiến sinh tử này có trời mới biết bọn họ còn có thể giữ nổi cái mạng hay không, cho nên tất cả mới cố gắng dành thời gian quý báu cuối cùng của mình cho những người trẻ.Lần này Bích Du lại không tỏ ra ngượng ngùng như trong tưởng tượng, đã tới lúc này rồi thì cô cũng không cần phải e thẹn nữa, bước chân cô chậm rãi nhẹ nhàng, cô tiến lại gần một chút dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt Diệp Thành, lần đầu tiên cô chủ động hôn hắn.Bích Du không nói lời nào, đôi mắt ngấn nước, cô mỉm cười với Diệp Thành rồi quay người bước đi.Nhìn Bích Du đi xa dần, Diệp Thành chợt mỉm cười, hắn đứng đó vài giây rồi cũng lặng lẽ quay người.Việc tuần tra tường thành dài cả ba triệu dặm không phải đơn giản, đây chính là con đường không có điểm đầu và cuối.Trên tường thành, trên chín phần đều là bóng dáng quen thuộc, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đang bận rộn khắc hoạ trận văn, cả hai hối hả gọi Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam cũng như Viêm Sơn, Man Sơn cùng Hoàng Đạo Công hiếm khi mới trong trạng thái nghiêm túc.Thiên địa tối tăm, không còn khái niệm ngày và đêm, chỉ có màn đêm bao trùm Đại Sở, hồi lâu không thấy ánh sáng le lói.

Diệp Thành trầm ngâm, hắn không tiến lên trước, hắn đến rất khẽ mà đi cũng rất khẽ, cứ thế bước đi tới những đoạn tường thành quanh co trải dài.

Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới dừng lại, hắn nhìn thấy Thượng Quan Hàn Nguyệt và Thượng Quan Ngọc Nhi, cả hai cũng đang khoác trên mình lớp chiến y giống như những nữ tướng.

Advertisement

Trận chiến ở Bắc Sở cũng có mặt nhà Thượng Quan, cho dù nhận về kết cục thảm khốc, cho dù lão tổ Thượng Quan Huyền Cương tử trận và phụ thân của bọn họ vĩnh viễn phải chôn nơi đất khách quê người thì bọn họ vẫn lựa chọn chiến đấu với mối thù hận hằn sâu trong lòng.

Diệp Thành cất bước đi, cuối cùng hắn cũng không tiến lên trước mà lặng lẽ bước qua.

Diệp Thành không nói gì không có nghĩa là hắn vô cảm, đợi tới khi hắn đi rồi cả hai người này mới nghiêng đầu nhìn về phía cách đó không xa, đôi mắt bọn họ mơ hồ, sau trận chiến này có lẽ bọn họ rất khó có thể lại lần nữa trông thấy bóng hình hao gầy ấy.

Bộ pháp của Diệp Thành không nhanh không chậm, cả chặng đường đi hắn không hề nói gì, giống như một vị khách, mỗi lần nhìn thấy một người quen hắn đều vô thức dừng lại một lát nhưng cũng không quá ba giây hắn lại cất bước đi. Hắn là thống soái nên không có quá nhiều thời gian.

Trên một đoạn tường thành, Diệp Thành trông thấy Bích Du, bên cạnh cô còn có Đao Hoàng, Độc Cô Ngạo, Gia Cát Vũ và Phục Linh, tất cả đều đang khoác lên mình lớp chiến giáp.

“Thống soái của Đại Sở thật phong độ”, Gia Cát Vũ tặc lưỡi.

“Hiếm khi thấy có người còn có thể cười được như vậy”, Diệp Thành mỉm cười, e rằng cả tường thành này cũng chỉ có ông ta thể hiện như chẳng có gì xảy ra.

“Nghe ngươi nói kìa, ta…”

“Đi thôi”, Gia Cát Vũ còn chưa nói xong thì Phục Linh ở bên đã bước đi, không chỉ bọn họ mà đến cả Đao Hoàng và Độc Cô Ngạo cũng lần lượt ho hắng, bọn họ lặng lẽ rời đi và cũng bắt đầu đi tuần tra giống Diệp Thành.

Mục đích của bọn họ rất đơn giản chính là sau trận đại chiến sinh tử này có trời mới biết bọn họ còn có thể giữ nổi cái mạng hay không, cho nên tất cả mới cố gắng dành thời gian quý báu cuối cùng của mình cho những người trẻ.

Lần này Bích Du lại không tỏ ra ngượng ngùng như trong tưởng tượng, đã tới lúc này rồi thì cô cũng không cần phải e thẹn nữa, bước chân cô chậm rãi nhẹ nhàng, cô tiến lại gần một chút dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt Diệp Thành, lần đầu tiên cô chủ động hôn hắn.

Bích Du không nói lời nào, đôi mắt ngấn nước, cô mỉm cười với Diệp Thành rồi quay người bước đi.

Nhìn Bích Du đi xa dần, Diệp Thành chợt mỉm cười, hắn đứng đó vài giây rồi cũng lặng lẽ quay người.

Việc tuần tra tường thành dài cả ba triệu dặm không phải đơn giản, đây chính là con đường không có điểm đầu và cuối.

Trên tường thành, trên chín phần đều là bóng dáng quen thuộc, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đang bận rộn khắc hoạ trận văn, cả hai hối hả gọi Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam cũng như Viêm Sơn, Man Sơn cùng Hoàng Đạo Công hiếm khi mới trong trạng thái nghiêm túc.

Thiên địa tối tăm, không còn khái niệm ngày và đêm, chỉ có màn đêm bao trùm Đại Sở, hồi lâu không thấy ánh sáng le lói.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành trầm ngâm, hắn không tiến lên trước, hắn đến rất khẽ mà đi cũng rất khẽ, cứ thế bước đi tới những đoạn tường thành quanh co trải dài.Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới dừng lại, hắn nhìn thấy Thượng Quan Hàn Nguyệt và Thượng Quan Ngọc Nhi, cả hai cũng đang khoác trên mình lớp chiến y giống như những nữ tướng.AdvertisementTrận chiến ở Bắc Sở cũng có mặt nhà Thượng Quan, cho dù nhận về kết cục thảm khốc, cho dù lão tổ Thượng Quan Huyền Cương tử trận và phụ thân của bọn họ vĩnh viễn phải chôn nơi đất khách quê người thì bọn họ vẫn lựa chọn chiến đấu với mối thù hận hằn sâu trong lòng.Diệp Thành cất bước đi, cuối cùng hắn cũng không tiến lên trước mà lặng lẽ bước qua.Diệp Thành không nói gì không có nghĩa là hắn vô cảm, đợi tới khi hắn đi rồi cả hai người này mới nghiêng đầu nhìn về phía cách đó không xa, đôi mắt bọn họ mơ hồ, sau trận chiến này có lẽ bọn họ rất khó có thể lại lần nữa trông thấy bóng hình hao gầy ấy.Bộ pháp của Diệp Thành không nhanh không chậm, cả chặng đường đi hắn không hề nói gì, giống như một vị khách, mỗi lần nhìn thấy một người quen hắn đều vô thức dừng lại một lát nhưng cũng không quá ba giây hắn lại cất bước đi. Hắn là thống soái nên không có quá nhiều thời gian.Trên một đoạn tường thành, Diệp Thành trông thấy Bích Du, bên cạnh cô còn có Đao Hoàng, Độc Cô Ngạo, Gia Cát Vũ và Phục Linh, tất cả đều đang khoác lên mình lớp chiến giáp.“Thống soái của Đại Sở thật phong độ”, Gia Cát Vũ tặc lưỡi.“Hiếm khi thấy có người còn có thể cười được như vậy”, Diệp Thành mỉm cười, e rằng cả tường thành này cũng chỉ có ông ta thể hiện như chẳng có gì xảy ra.“Nghe ngươi nói kìa, ta…”“Đi thôi”, Gia Cát Vũ còn chưa nói xong thì Phục Linh ở bên đã bước đi, không chỉ bọn họ mà đến cả Đao Hoàng và Độc Cô Ngạo cũng lần lượt ho hắng, bọn họ lặng lẽ rời đi và cũng bắt đầu đi tuần tra giống Diệp Thành.Mục đích của bọn họ rất đơn giản chính là sau trận đại chiến sinh tử này có trời mới biết bọn họ còn có thể giữ nổi cái mạng hay không, cho nên tất cả mới cố gắng dành thời gian quý báu cuối cùng của mình cho những người trẻ.Lần này Bích Du lại không tỏ ra ngượng ngùng như trong tưởng tượng, đã tới lúc này rồi thì cô cũng không cần phải e thẹn nữa, bước chân cô chậm rãi nhẹ nhàng, cô tiến lại gần một chút dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt Diệp Thành, lần đầu tiên cô chủ động hôn hắn.Bích Du không nói lời nào, đôi mắt ngấn nước, cô mỉm cười với Diệp Thành rồi quay người bước đi.Nhìn Bích Du đi xa dần, Diệp Thành chợt mỉm cười, hắn đứng đó vài giây rồi cũng lặng lẽ quay người.Việc tuần tra tường thành dài cả ba triệu dặm không phải đơn giản, đây chính là con đường không có điểm đầu và cuối.Trên tường thành, trên chín phần đều là bóng dáng quen thuộc, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân đang bận rộn khắc hoạ trận văn, cả hai hối hả gọi Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam cũng như Viêm Sơn, Man Sơn cùng Hoàng Đạo Công hiếm khi mới trong trạng thái nghiêm túc.Thiên địa tối tăm, không còn khái niệm ngày và đêm, chỉ có màn đêm bao trùm Đại Sở, hồi lâu không thấy ánh sáng le lói.

Chương 2517: “Thống soái của Đại Sở thật phong độ”