Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2523: “Đây là một canh bạc”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm! Đoàng! Rầm!Những tiếng động ầm vang vang vọng khắp Nam Sở mặc dù đã dứt nhưng tường thành của Nam Sở lại dội lên từng tiếng động ầm vang.Giết! Giết cho ta!AdvertisementChúng tướng của Thiên Ma vẫn đang điên cuồng gào thét, chúng cầm sát kiếm chỉ về phía tường thành của Nam Sở.Bọn chúng đã lên kế hoạch tấn công vô cùng tỉ mỉ nhưng lại không biết truyền tống vực môn giáng xuống Nam Sở đã bị huỷ hoại hoàn toàn, những binh tướng Thiên Ma bước ra khỏi truyền tống vực môn đã hoàn toàn bị tiêu diệt.Rút quân!Không lâu sau đó, trên Bắc Chấn thương Nguyên vang lên giọng nói lạnh lùng mà uy nghiêm.Chúng tướng của Thiên Ma nghe vậy thì mặt mày khó hiểu, rõ ràng đang chiến đấu sục sôi, tại sao lại rút quân vào lúc này?Đương nhiên bọn chúng không dám làm trái lệnh của Ma Quân, nên lần lượt thu sát kiếm, hằn học nhìn về phía tường thành của Nam Sở một lần nữa mới rút.Sao bọn chúng có thể ngờ tới kế sách mà chúng dày công tính toán là trong ngoài kết hợp lại bị nhìn thấu, không những không thể trà trộn vào đại quân của Nam Sở mà ngược lại còn tổn hại rất nhiều truyền tống vực môn và khiến quá nhiều binh tướng của Thiên Ma phải bỏ mạng, điều này đối với chúng mà nói là một sự sỉ nhục vô cùng lớn, đối với đại quân Thiên Ma mà nói là tổn hại nghiêm trọng.Đại Sở! Đại Sở! Đại Sở!Thấy đại quân Thiên Ma rút lui, trên tường thành của Nam Sở liên tiếp vang lên những âm thanh này, bọn họ lại lần nữa đánh lùi được Thiên Ma.Diệp Thành vẫn đứng trên vân đài khổng lồ kia và dừng gióng trống, hắn gióng như một vị vương nhìn đại quân Thiên Ma rút lui.Cơ Tuyết Băng cũng tiến lên trước, khẽ mỉm cười: “Những binh tướng của Thiên Ma trà trộn vào Đại Sở đều đã bị tiêu diệt, trong trận chiến đầu tiên đối đầu với Thiên Ma chúng ta đã dành được chiến thắng”.“Nếu như giao Nam Sở cho muội thì muội có thể trấn thủ không?”, Diệp Thành nghiêng đầu sang nhìn Cơ Tuyết Băng.“Giao cho muội?”, Cơ Tuyết Băng sững sờ trong giây lát.“Nếu chỉ cố thủ thì Nam Sở bị công phá và tiêu diệt chỉ là vấn đề về thời gian”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, khuôn mặt âu lo.“Huynh muốn nói gì?”, Cơ Tuyết Băng cau mày nhìn Diệp Thành, với hiểu biết của cô về Diệp Thành thì tiếp sau đây Diệp Thành sẽ thi triển một kế hoạch kinh thiên động địa, còn kế hoạch này chính là ván cược lớn của hắn.“Muốn hoàn toàn đánh lùi đại quân Thiên Ma xâm lược thì chúng ta cần huỷ đi căn cơ của chúng”.“Ý huynh nói là Thiên Ma trụ chọc trời kia?”“Đúng”, Diệp Thành hít vào một hơi thất âu, hắn nhìn về phương Bắc, “ta muốn lập thành một nhánh quân viễn chinh quy tụ tất cả những tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên của Đại Sở, ta sẽ đưa bọn họ âm thầm trà trộn vào Bắc Chấn Thương Nguyên công phá thiên ma trụ kia”.“Toàn tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên?”, cho dù là Cơ Tuyết Băng cũng không khỏi ngỡ ngàng, đó là sức mạnh thế nào.

Rầm! Đoàng! Rầm!

Những tiếng động ầm vang vang vọng khắp Nam Sở mặc dù đã dứt nhưng tường thành của Nam Sở lại dội lên từng tiếng động ầm vang.

Giết! Giết cho ta!

Advertisement

Chúng tướng của Thiên Ma vẫn đang điên cuồng gào thét, chúng cầm sát kiếm chỉ về phía tường thành của Nam Sở.

Bọn chúng đã lên kế hoạch tấn công vô cùng tỉ mỉ nhưng lại không biết truyền tống vực môn giáng xuống Nam Sở đã bị huỷ hoại hoàn toàn, những binh tướng Thiên Ma bước ra khỏi truyền tống vực môn đã hoàn toàn bị tiêu diệt.

Rút quân!

Không lâu sau đó, trên Bắc Chấn thương Nguyên vang lên giọng nói lạnh lùng mà uy nghiêm.

Chúng tướng của Thiên Ma nghe vậy thì mặt mày khó hiểu, rõ ràng đang chiến đấu sục sôi, tại sao lại rút quân vào lúc này?

Đương nhiên bọn chúng không dám làm trái lệnh của Ma Quân, nên lần lượt thu sát kiếm, hằn học nhìn về phía tường thành của Nam Sở một lần nữa mới rút.

Sao bọn chúng có thể ngờ tới kế sách mà chúng dày công tính toán là trong ngoài kết hợp lại bị nhìn thấu, không những không thể trà trộn vào đại quân của Nam Sở mà ngược lại còn tổn hại rất nhiều truyền tống vực môn và khiến quá nhiều binh tướng của Thiên Ma phải bỏ mạng, điều này đối với chúng mà nói là một sự sỉ nhục vô cùng lớn, đối với đại quân Thiên Ma mà nói là tổn hại nghiêm trọng.

Đại Sở! Đại Sở! Đại Sở!

Thấy đại quân Thiên Ma rút lui, trên tường thành của Nam Sở liên tiếp vang lên những âm thanh này, bọn họ lại lần nữa đánh lùi được Thiên Ma.

Diệp Thành vẫn đứng trên vân đài khổng lồ kia và dừng gióng trống, hắn gióng như một vị vương nhìn đại quân Thiên Ma rút lui.

Cơ Tuyết Băng cũng tiến lên trước, khẽ mỉm cười: “Những binh tướng của Thiên Ma trà trộn vào Đại Sở đều đã bị tiêu diệt, trong trận chiến đầu tiên đối đầu với Thiên Ma chúng ta đã dành được chiến thắng”.

“Nếu như giao Nam Sở cho muội thì muội có thể trấn thủ không?”, Diệp Thành nghiêng đầu sang nhìn Cơ Tuyết Băng.

“Giao cho muội?”, Cơ Tuyết Băng sững sờ trong giây lát.

“Nếu chỉ cố thủ thì Nam Sở bị công phá và tiêu diệt chỉ là vấn đề về thời gian”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, khuôn mặt âu lo.

“Huynh muốn nói gì?”, Cơ Tuyết Băng cau mày nhìn Diệp Thành, với hiểu biết của cô về Diệp Thành thì tiếp sau đây Diệp Thành sẽ thi triển một kế hoạch kinh thiên động địa, còn kế hoạch này chính là ván cược lớn của hắn.

“Muốn hoàn toàn đánh lùi đại quân Thiên Ma xâm lược thì chúng ta cần huỷ đi căn cơ của chúng”.

“Ý huynh nói là Thiên Ma trụ chọc trời kia?”

“Đúng”, Diệp Thành hít vào một hơi thất âu, hắn nhìn về phương Bắc, “ta muốn lập thành một nhánh quân viễn chinh quy tụ tất cả những tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên của Đại Sở, ta sẽ đưa bọn họ âm thầm trà trộn vào Bắc Chấn Thương Nguyên công phá thiên ma trụ kia”.

“Toàn tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên?”, cho dù là Cơ Tuyết Băng cũng không khỏi ngỡ ngàng, đó là sức mạnh thế nào.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm! Đoàng! Rầm!Những tiếng động ầm vang vang vọng khắp Nam Sở mặc dù đã dứt nhưng tường thành của Nam Sở lại dội lên từng tiếng động ầm vang.Giết! Giết cho ta!AdvertisementChúng tướng của Thiên Ma vẫn đang điên cuồng gào thét, chúng cầm sát kiếm chỉ về phía tường thành của Nam Sở.Bọn chúng đã lên kế hoạch tấn công vô cùng tỉ mỉ nhưng lại không biết truyền tống vực môn giáng xuống Nam Sở đã bị huỷ hoại hoàn toàn, những binh tướng Thiên Ma bước ra khỏi truyền tống vực môn đã hoàn toàn bị tiêu diệt.Rút quân!Không lâu sau đó, trên Bắc Chấn thương Nguyên vang lên giọng nói lạnh lùng mà uy nghiêm.Chúng tướng của Thiên Ma nghe vậy thì mặt mày khó hiểu, rõ ràng đang chiến đấu sục sôi, tại sao lại rút quân vào lúc này?Đương nhiên bọn chúng không dám làm trái lệnh của Ma Quân, nên lần lượt thu sát kiếm, hằn học nhìn về phía tường thành của Nam Sở một lần nữa mới rút.Sao bọn chúng có thể ngờ tới kế sách mà chúng dày công tính toán là trong ngoài kết hợp lại bị nhìn thấu, không những không thể trà trộn vào đại quân của Nam Sở mà ngược lại còn tổn hại rất nhiều truyền tống vực môn và khiến quá nhiều binh tướng của Thiên Ma phải bỏ mạng, điều này đối với chúng mà nói là một sự sỉ nhục vô cùng lớn, đối với đại quân Thiên Ma mà nói là tổn hại nghiêm trọng.Đại Sở! Đại Sở! Đại Sở!Thấy đại quân Thiên Ma rút lui, trên tường thành của Nam Sở liên tiếp vang lên những âm thanh này, bọn họ lại lần nữa đánh lùi được Thiên Ma.Diệp Thành vẫn đứng trên vân đài khổng lồ kia và dừng gióng trống, hắn gióng như một vị vương nhìn đại quân Thiên Ma rút lui.Cơ Tuyết Băng cũng tiến lên trước, khẽ mỉm cười: “Những binh tướng của Thiên Ma trà trộn vào Đại Sở đều đã bị tiêu diệt, trong trận chiến đầu tiên đối đầu với Thiên Ma chúng ta đã dành được chiến thắng”.“Nếu như giao Nam Sở cho muội thì muội có thể trấn thủ không?”, Diệp Thành nghiêng đầu sang nhìn Cơ Tuyết Băng.“Giao cho muội?”, Cơ Tuyết Băng sững sờ trong giây lát.“Nếu chỉ cố thủ thì Nam Sở bị công phá và tiêu diệt chỉ là vấn đề về thời gian”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, khuôn mặt âu lo.“Huynh muốn nói gì?”, Cơ Tuyết Băng cau mày nhìn Diệp Thành, với hiểu biết của cô về Diệp Thành thì tiếp sau đây Diệp Thành sẽ thi triển một kế hoạch kinh thiên động địa, còn kế hoạch này chính là ván cược lớn của hắn.“Muốn hoàn toàn đánh lùi đại quân Thiên Ma xâm lược thì chúng ta cần huỷ đi căn cơ của chúng”.“Ý huynh nói là Thiên Ma trụ chọc trời kia?”“Đúng”, Diệp Thành hít vào một hơi thất âu, hắn nhìn về phương Bắc, “ta muốn lập thành một nhánh quân viễn chinh quy tụ tất cả những tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên của Đại Sở, ta sẽ đưa bọn họ âm thầm trà trộn vào Bắc Chấn Thương Nguyên công phá thiên ma trụ kia”.“Toàn tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên?”, cho dù là Cơ Tuyết Băng cũng không khỏi ngỡ ngàng, đó là sức mạnh thế nào.

Chương 2523: “Đây là một canh bạc”