Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2535: Kẻ nào cản ta đều phải chết!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành bước ra đi trên con đường máu, hai hàng nước mắt chảy dài, hắn lao về phía ma trụ chọc trời.Kẻ nào cản ta đều phải chết!Tiếng hét của Diệp Thành vừa cuồng loạn vừa đau đớn.AdvertisementChín mươi nghìn quân viễn chinh của Đại Sở chỉ còn lại bảy người, là hắn đã dẫn họ đi trên con đường không thể quay lại này.Suốt chặng đường, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng những người phía sau lần lượt ngã xuống.Nhưng với tư cách là thống soái của Đại Sở, hắn không có thời gian để đau thương, càng không có thời gian quay đầu nhìn chiến hữu của mình, từng mạng sống ấy đã trở thành con đường đẫm máu dưới chân hắn.Giết!Các ma tướng của Thiên Ma điên cuồng kéo đến, hợp lực tế ra một chiếc ma gương, b*n r* ma quang huỷ diệt đất trời.Ù!Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra hợp lực với Cửu Châu Thần Đồ, thần uy của cảnh giới Thiên đan xen, ngăn lại ma gương. Diệp Thành vung đao, một đao chém vỡ ma gương ấy, đến đám ma tướng cũng bị hất văng.Tuy nhiên đại quân Thiên Ma quá đông, sau khi đẩy lùi những ma tướng kia lại có đại quân Thiên Ma khác ùn ùn kéo đến như sóng biển cuộn trào, muốn nhấn chìm phía Diệp Thành trong đó.Phụt! Phụt! Phụt!Máu tươi nhuốm đỏ bầu trời, lúc này tóc Diệp Thành đã bạc trắng, hắn liều mạng cố gắng và cũng không có đường lui, con đường đẫm máu dưới chân không cho phép hắn lùi bước.Thái Hư Cổ Long, Tử Huyên và Sở Linh theo sát phía sau, họ đã cách ma trụ chỉ còn chưa đầy mười nghìn trượng.Cuối cùng, Thiên Nữ Ma Quân cũng cất bước, tay trái cầm càn khôn, tay phải cầm âm dương, càn khôn hợp nhất, âm dương cộng tề, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, bàn tay ấy trong suốt nhưng lại mang theo uy lực huỷ thiên diệt địa.Xông lên!Thái Hư Cổ Long hừ lạnh một tiếng rồi cùng Tử Huyên lao thẳng về phía Thiên Nữ Ma Quân.Mà Diệp Thành đã cùng Sở Linh bay đến chỗ ma trụ.Keng!Thái Hư Cổ Long vung Thái Hư Long Kiếm chém ra một tia kiếm mang không gì sánh bằng.Nhưng một kiếm đỉnh phong của Thái Hư Cổ Long chưa thể phá vỡ bàn tay khổng lồ của Thiên Nữ Ma Quân, uy lực của nhát kiếm ấy thoáng chốc mất sạch.Tử Huyên xông tới, đôi mắt đẹp loé lên thần quang, dường như đã nhìn ra manh mối, cô bôi máu lên thần kiếm, hoá thành từng lá phù văn, uy lực của thần kiếm trỗi dậy, một kiếm chém ra cả dải tinh hà.Phụt!Bàn tay khổng lồ của Thiên Nữ Ma Quân lập tức vỡ tan, một đòn của Tử Huyên rất bá đạo, tạo thành một vết cứa trong lòng bàn tay Thiên Nữ Ma Quân khiến cô ta khẽ nhíu mày.Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên xông lên từ hai phía, đồng thời thi triển bí thuật thông thiên.Vẻ mặt Thiên Nữ Ma Quân lãnh đạm, một mình cô ta chống lại hai người cũng không hề rơi vào thế yếu, vẻ mặt Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên kinh hãi, Thiên Nữ Ma Quân trước mặt mạnh hơn họ nghĩ rất nhiều.Giết!

Diệp Thành bước ra đi trên con đường máu, hai hàng nước mắt chảy dài, hắn lao về phía ma trụ chọc trời.

Kẻ nào cản ta đều phải chết!

Tiếng hét của Diệp Thành vừa cuồng loạn vừa đau đớn.

Advertisement

Chín mươi nghìn quân viễn chinh của Đại Sở chỉ còn lại bảy người, là hắn đã dẫn họ đi trên con đường không thể quay lại này.

Suốt chặng đường, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng những người phía sau lần lượt ngã xuống.

Nhưng với tư cách là thống soái của Đại Sở, hắn không có thời gian để đau thương, càng không có thời gian quay đầu nhìn chiến hữu của mình, từng mạng sống ấy đã trở thành con đường đẫm máu dưới chân hắn.

Giết!

Các ma tướng của Thiên Ma điên cuồng kéo đến, hợp lực tế ra một chiếc ma gương, b*n r* ma quang huỷ diệt đất trời.

Ù!

Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra hợp lực với Cửu Châu Thần Đồ, thần uy của cảnh giới Thiên đan xen, ngăn lại ma gương. Diệp Thành vung đao, một đao chém vỡ ma gương ấy, đến đám ma tướng cũng bị hất văng.

Tuy nhiên đại quân Thiên Ma quá đông, sau khi đẩy lùi những ma tướng kia lại có đại quân Thiên Ma khác ùn ùn kéo đến như sóng biển cuộn trào, muốn nhấn chìm phía Diệp Thành trong đó.

Phụt! Phụt! Phụt!

Máu tươi nhuốm đỏ bầu trời, lúc này tóc Diệp Thành đã bạc trắng, hắn liều mạng cố gắng và cũng không có đường lui, con đường đẫm máu dưới chân không cho phép hắn lùi bước.

Thái Hư Cổ Long, Tử Huyên và Sở Linh theo sát phía sau, họ đã cách ma trụ chỉ còn chưa đầy mười nghìn trượng.

Cuối cùng, Thiên Nữ Ma Quân cũng cất bước, tay trái cầm càn khôn, tay phải cầm âm dương, càn khôn hợp nhất, âm dương cộng tề, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, bàn tay ấy trong suốt nhưng lại mang theo uy lực huỷ thiên diệt địa.

Xông lên!

Thái Hư Cổ Long hừ lạnh một tiếng rồi cùng Tử Huyên lao thẳng về phía Thiên Nữ Ma Quân.

Mà Diệp Thành đã cùng Sở Linh bay đến chỗ ma trụ.

Keng!

Thái Hư Cổ Long vung Thái Hư Long Kiếm chém ra một tia kiếm mang không gì sánh bằng.

Nhưng một kiếm đỉnh phong của Thái Hư Cổ Long chưa thể phá vỡ bàn tay khổng lồ của Thiên Nữ Ma Quân, uy lực của nhát kiếm ấy thoáng chốc mất sạch.

Tử Huyên xông tới, đôi mắt đẹp loé lên thần quang, dường như đã nhìn ra manh mối, cô bôi máu lên thần kiếm, hoá thành từng lá phù văn, uy lực của thần kiếm trỗi dậy, một kiếm chém ra cả dải tinh hà.

Phụt!

Bàn tay khổng lồ của Thiên Nữ Ma Quân lập tức vỡ tan, một đòn của Tử Huyên rất bá đạo, tạo thành một vết cứa trong lòng bàn tay Thiên Nữ Ma Quân khiến cô ta khẽ nhíu mày.

Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên xông lên từ hai phía, đồng thời thi triển bí thuật thông thiên.

Vẻ mặt Thiên Nữ Ma Quân lãnh đạm, một mình cô ta chống lại hai người cũng không hề rơi vào thế yếu, vẻ mặt Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên kinh hãi, Thiên Nữ Ma Quân trước mặt mạnh hơn họ nghĩ rất nhiều.

Giết!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành bước ra đi trên con đường máu, hai hàng nước mắt chảy dài, hắn lao về phía ma trụ chọc trời.Kẻ nào cản ta đều phải chết!Tiếng hét của Diệp Thành vừa cuồng loạn vừa đau đớn.AdvertisementChín mươi nghìn quân viễn chinh của Đại Sở chỉ còn lại bảy người, là hắn đã dẫn họ đi trên con đường không thể quay lại này.Suốt chặng đường, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng những người phía sau lần lượt ngã xuống.Nhưng với tư cách là thống soái của Đại Sở, hắn không có thời gian để đau thương, càng không có thời gian quay đầu nhìn chiến hữu của mình, từng mạng sống ấy đã trở thành con đường đẫm máu dưới chân hắn.Giết!Các ma tướng của Thiên Ma điên cuồng kéo đến, hợp lực tế ra một chiếc ma gương, b*n r* ma quang huỷ diệt đất trời.Ù!Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra hợp lực với Cửu Châu Thần Đồ, thần uy của cảnh giới Thiên đan xen, ngăn lại ma gương. Diệp Thành vung đao, một đao chém vỡ ma gương ấy, đến đám ma tướng cũng bị hất văng.Tuy nhiên đại quân Thiên Ma quá đông, sau khi đẩy lùi những ma tướng kia lại có đại quân Thiên Ma khác ùn ùn kéo đến như sóng biển cuộn trào, muốn nhấn chìm phía Diệp Thành trong đó.Phụt! Phụt! Phụt!Máu tươi nhuốm đỏ bầu trời, lúc này tóc Diệp Thành đã bạc trắng, hắn liều mạng cố gắng và cũng không có đường lui, con đường đẫm máu dưới chân không cho phép hắn lùi bước.Thái Hư Cổ Long, Tử Huyên và Sở Linh theo sát phía sau, họ đã cách ma trụ chỉ còn chưa đầy mười nghìn trượng.Cuối cùng, Thiên Nữ Ma Quân cũng cất bước, tay trái cầm càn khôn, tay phải cầm âm dương, càn khôn hợp nhất, âm dương cộng tề, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, bàn tay ấy trong suốt nhưng lại mang theo uy lực huỷ thiên diệt địa.Xông lên!Thái Hư Cổ Long hừ lạnh một tiếng rồi cùng Tử Huyên lao thẳng về phía Thiên Nữ Ma Quân.Mà Diệp Thành đã cùng Sở Linh bay đến chỗ ma trụ.Keng!Thái Hư Cổ Long vung Thái Hư Long Kiếm chém ra một tia kiếm mang không gì sánh bằng.Nhưng một kiếm đỉnh phong của Thái Hư Cổ Long chưa thể phá vỡ bàn tay khổng lồ của Thiên Nữ Ma Quân, uy lực của nhát kiếm ấy thoáng chốc mất sạch.Tử Huyên xông tới, đôi mắt đẹp loé lên thần quang, dường như đã nhìn ra manh mối, cô bôi máu lên thần kiếm, hoá thành từng lá phù văn, uy lực của thần kiếm trỗi dậy, một kiếm chém ra cả dải tinh hà.Phụt!Bàn tay khổng lồ của Thiên Nữ Ma Quân lập tức vỡ tan, một đòn của Tử Huyên rất bá đạo, tạo thành một vết cứa trong lòng bàn tay Thiên Nữ Ma Quân khiến cô ta khẽ nhíu mày.Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên xông lên từ hai phía, đồng thời thi triển bí thuật thông thiên.Vẻ mặt Thiên Nữ Ma Quân lãnh đạm, một mình cô ta chống lại hai người cũng không hề rơi vào thế yếu, vẻ mặt Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên kinh hãi, Thiên Nữ Ma Quân trước mặt mạnh hơn họ nghĩ rất nhiều.Giết!

Chương 2535: Kẻ nào cản ta đều phải chết!