“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2557: Đến bao nhiêu cũng vô ích!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bây giờ đại điện Thiên Đình chỉ có chín tướng quân người phàm bọn họ, trong thời gian ngắn nhất họ đã hiểu được tình hình của Đại Sở, biết cách nhìn Thái Cổ Tinh Thiên, mà lúc này trên Thái Cổ Tinh Thiên, Trung Thiên Môn của tường thành Nam Sở đã bị công phá, vô số Thiên Ma tràn vào.Tiêu Phong tiền bối, bảo vệ Nam Thiên Môn!Diệp Thành tiêu diệt hết đám Thiên Ma vừa xông lên tường thành, để lại câu này rồi bay thẳng đến Trung Thiên Môn như một tia thần mang màu vàng.AdvertisementSau khi hắn đi, Tiêu Phong điện chủ phân điện thứ nhất của Thiên Đình thay thế vị trí của hắn. Ông là cảnh giới Chuẩn Thiên chinh chiến sa trường đã lâu, nhưng số người có thể hợp tác chiến đấu cùng ông quá ít, vì sức chiến đấu đỉnh phong của Đại Sở đã bị Diệp Thành điều động đến làm quân viễn chinh, số người có thể dùng đến thật sự quá ít.Phụt! Phụt! Phụt!Diệp Thành mang theo huyết hải ác sát bay ra khỏi tường thành, trên đường đi có rất nhiều quân Thiên Ma xông lên tường thành đều bị huyết hải ác sát này nhấn chìm.Nhưng hắn không có nhiều thời gian để xử lý đám Thiên Ma trên tường thành, vì Trung Thiên Môn đang nguy hiểm hơn. Trung Thiên Môn là cửa thứ hai của tường thành Nam Sở sau Nam Thiên Môn, nếu bị phá vỡ hoàn toàn thì rất khó lấy lại.Giết!Chiến!Lúc này phía Trung Thiên Môn đã vang lên tiếng hô giết rúng động bầu trời.Đại quân Thiên Ma xông vào số đông vô kể, phủ kín mặt đất.Chiến đấu bằng mọi giá!Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân gầm lên giận dữ, dẫn theo ba trăm nghìn tu sĩ Đại Sở ra sức bao vây quân Thiên Ma đang tấn công vào.Một bầy kiến hôi!Một ma tướng cầm chiến giáo xông thẳng về phía Cổ Tam Thông, ma tướng thứ hai cầm thần đao huyết sắc lao về phía Vô Nhai Đạo Nhân.Phụt! Phụt! Phụt!Ma tướng Thiên Ma còn lại bắt đầu tàn sát, tu sĩ Đại Sở liên tục ngã trong vũng máu.Bởi vì tu sĩ Đại Sở thiếu cảnh giới Chuẩn Thiên, hiện tại cảnh giới Chuẩn Thiên vây giết chỉ có Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân, những tu sĩ còn lại tu vi cao nhất cũng chỉ ở cảnh giới Không Minh đỉnh phong, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân bị giữ chân, những ma tướng còn lại không còn đối thủ, những nơi chúng đi qua, liên tục có tu sĩ Đại Sở hoá thành huyết vụ.Không ai được phép động đến Đại Sở của ta!Tiếng rít gào vang lên, Man Sơn, Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam dẫn theo đại quân tu sĩ xông vào.Đến bao nhiêu cũng vô ích!Ba ma tướng đồng loạt xông lên, đối đầu với Man Sơn, Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam.Lão già Gia Cát Vũ và Phục Linh cũng tới, vừa đến nơi đã hợp sức giết một ma tướng.Tự tìm cái chết!Bốn ma tướng nổi giận đùng đùng, vung chiến giáo lên, hai người một đội, đối phó với Phục Linh và lão già Gia Cát Vũ.Bùm! Rầm! Uỳnh!Mặc dù đã giữ được cổng thành Trung Thiên Môn nhưng trên tường thành Trung Thiên Môn vẫn có quân Thiên Ma như sóng thuỷ triều ập đến.Trên trời bỗng có một đạo thần hồng xẹt qua, một kiếm chém cả một tốp Thiên Ma, nhìn kỹ lại thì thấy là Hồng Trần Tuyết.
Bây giờ đại điện Thiên Đình chỉ có chín tướng quân người phàm bọn họ, trong thời gian ngắn nhất họ đã hiểu được tình hình của Đại Sở, biết cách nhìn Thái Cổ Tinh Thiên, mà lúc này trên Thái Cổ Tinh Thiên, Trung Thiên Môn của tường thành Nam Sở đã bị công phá, vô số Thiên Ma tràn vào.
Tiêu Phong tiền bối, bảo vệ Nam Thiên Môn!
Diệp Thành tiêu diệt hết đám Thiên Ma vừa xông lên tường thành, để lại câu này rồi bay thẳng đến Trung Thiên Môn như một tia thần mang màu vàng.
Advertisement
Sau khi hắn đi, Tiêu Phong điện chủ phân điện thứ nhất của Thiên Đình thay thế vị trí của hắn. Ông là cảnh giới Chuẩn Thiên chinh chiến sa trường đã lâu, nhưng số người có thể hợp tác chiến đấu cùng ông quá ít, vì sức chiến đấu đỉnh phong của Đại Sở đã bị Diệp Thành điều động đến làm quân viễn chinh, số người có thể dùng đến thật sự quá ít.
Phụt! Phụt! Phụt!
Diệp Thành mang theo huyết hải ác sát bay ra khỏi tường thành, trên đường đi có rất nhiều quân Thiên Ma xông lên tường thành đều bị huyết hải ác sát này nhấn chìm.
Nhưng hắn không có nhiều thời gian để xử lý đám Thiên Ma trên tường thành, vì Trung Thiên Môn đang nguy hiểm hơn. Trung Thiên Môn là cửa thứ hai của tường thành Nam Sở sau Nam Thiên Môn, nếu bị phá vỡ hoàn toàn thì rất khó lấy lại.
Giết!
Chiến!
Lúc này phía Trung Thiên Môn đã vang lên tiếng hô giết rúng động bầu trời.
Đại quân Thiên Ma xông vào số đông vô kể, phủ kín mặt đất.
Chiến đấu bằng mọi giá!
Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân gầm lên giận dữ, dẫn theo ba trăm nghìn tu sĩ Đại Sở ra sức bao vây quân Thiên Ma đang tấn công vào.
Một bầy kiến hôi!
Một ma tướng cầm chiến giáo xông thẳng về phía Cổ Tam Thông, ma tướng thứ hai cầm thần đao huyết sắc lao về phía Vô Nhai Đạo Nhân.
Phụt! Phụt! Phụt!
Ma tướng Thiên Ma còn lại bắt đầu tàn sát, tu sĩ Đại Sở liên tục ngã trong vũng máu.
Bởi vì tu sĩ Đại Sở thiếu cảnh giới Chuẩn Thiên, hiện tại cảnh giới Chuẩn Thiên vây giết chỉ có Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân, những tu sĩ còn lại tu vi cao nhất cũng chỉ ở cảnh giới Không Minh đỉnh phong, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân bị giữ chân, những ma tướng còn lại không còn đối thủ, những nơi chúng đi qua, liên tục có tu sĩ Đại Sở hoá thành huyết vụ.
Không ai được phép động đến Đại Sở của ta!
Tiếng rít gào vang lên, Man Sơn, Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam dẫn theo đại quân tu sĩ xông vào.
Đến bao nhiêu cũng vô ích!
Ba ma tướng đồng loạt xông lên, đối đầu với Man Sơn, Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam.
Lão già Gia Cát Vũ và Phục Linh cũng tới, vừa đến nơi đã hợp sức giết một ma tướng.
Tự tìm cái chết!
Bốn ma tướng nổi giận đùng đùng, vung chiến giáo lên, hai người một đội, đối phó với Phục Linh và lão già Gia Cát Vũ.
Bùm! Rầm! Uỳnh!
Mặc dù đã giữ được cổng thành Trung Thiên Môn nhưng trên tường thành Trung Thiên Môn vẫn có quân Thiên Ma như sóng thuỷ triều ập đến.
Trên trời bỗng có một đạo thần hồng xẹt qua, một kiếm chém cả một tốp Thiên Ma, nhìn kỹ lại thì thấy là Hồng Trần Tuyết.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bây giờ đại điện Thiên Đình chỉ có chín tướng quân người phàm bọn họ, trong thời gian ngắn nhất họ đã hiểu được tình hình của Đại Sở, biết cách nhìn Thái Cổ Tinh Thiên, mà lúc này trên Thái Cổ Tinh Thiên, Trung Thiên Môn của tường thành Nam Sở đã bị công phá, vô số Thiên Ma tràn vào.Tiêu Phong tiền bối, bảo vệ Nam Thiên Môn!Diệp Thành tiêu diệt hết đám Thiên Ma vừa xông lên tường thành, để lại câu này rồi bay thẳng đến Trung Thiên Môn như một tia thần mang màu vàng.AdvertisementSau khi hắn đi, Tiêu Phong điện chủ phân điện thứ nhất của Thiên Đình thay thế vị trí của hắn. Ông là cảnh giới Chuẩn Thiên chinh chiến sa trường đã lâu, nhưng số người có thể hợp tác chiến đấu cùng ông quá ít, vì sức chiến đấu đỉnh phong của Đại Sở đã bị Diệp Thành điều động đến làm quân viễn chinh, số người có thể dùng đến thật sự quá ít.Phụt! Phụt! Phụt!Diệp Thành mang theo huyết hải ác sát bay ra khỏi tường thành, trên đường đi có rất nhiều quân Thiên Ma xông lên tường thành đều bị huyết hải ác sát này nhấn chìm.Nhưng hắn không có nhiều thời gian để xử lý đám Thiên Ma trên tường thành, vì Trung Thiên Môn đang nguy hiểm hơn. Trung Thiên Môn là cửa thứ hai của tường thành Nam Sở sau Nam Thiên Môn, nếu bị phá vỡ hoàn toàn thì rất khó lấy lại.Giết!Chiến!Lúc này phía Trung Thiên Môn đã vang lên tiếng hô giết rúng động bầu trời.Đại quân Thiên Ma xông vào số đông vô kể, phủ kín mặt đất.Chiến đấu bằng mọi giá!Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân gầm lên giận dữ, dẫn theo ba trăm nghìn tu sĩ Đại Sở ra sức bao vây quân Thiên Ma đang tấn công vào.Một bầy kiến hôi!Một ma tướng cầm chiến giáo xông thẳng về phía Cổ Tam Thông, ma tướng thứ hai cầm thần đao huyết sắc lao về phía Vô Nhai Đạo Nhân.Phụt! Phụt! Phụt!Ma tướng Thiên Ma còn lại bắt đầu tàn sát, tu sĩ Đại Sở liên tục ngã trong vũng máu.Bởi vì tu sĩ Đại Sở thiếu cảnh giới Chuẩn Thiên, hiện tại cảnh giới Chuẩn Thiên vây giết chỉ có Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân, những tu sĩ còn lại tu vi cao nhất cũng chỉ ở cảnh giới Không Minh đỉnh phong, Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân bị giữ chân, những ma tướng còn lại không còn đối thủ, những nơi chúng đi qua, liên tục có tu sĩ Đại Sở hoá thành huyết vụ.Không ai được phép động đến Đại Sở của ta!Tiếng rít gào vang lên, Man Sơn, Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam dẫn theo đại quân tu sĩ xông vào.Đến bao nhiêu cũng vô ích!Ba ma tướng đồng loạt xông lên, đối đầu với Man Sơn, Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam.Lão già Gia Cát Vũ và Phục Linh cũng tới, vừa đến nơi đã hợp sức giết một ma tướng.Tự tìm cái chết!Bốn ma tướng nổi giận đùng đùng, vung chiến giáo lên, hai người một đội, đối phó với Phục Linh và lão già Gia Cát Vũ.Bùm! Rầm! Uỳnh!Mặc dù đã giữ được cổng thành Trung Thiên Môn nhưng trên tường thành Trung Thiên Môn vẫn có quân Thiên Ma như sóng thuỷ triều ập đến.Trên trời bỗng có một đạo thần hồng xẹt qua, một kiếm chém cả một tốp Thiên Ma, nhìn kỹ lại thì thấy là Hồng Trần Tuyết.