Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2559: Thứ còn lại trong tay hắn chỉ là tuyết tan.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành hét lên, tay không chống lại một kích lăng thiên ấy.Ầm!Tiếng nổ như sấm vang lên, ma tướng tóc đỏ bị đẩy lùi về sau, còn chưa đứng vững đã hộc ra cả miệng máu.AdvertisementDiệp Thành không đuổi theo mà vươn tay về phía Hồng Trần Tuyết đang rơi xuống khỏi hư thiên.Sư… Sư tôn!Đôi mắt đẹp của Hồng Trần Tuyết ậng nước, bà khó nhọc giơ bàn tay nhuốm máu về phía bầu trời nhưng không phải vươn về phía Diệp Thành mà là Hồng Trần – sư tôn của bà.Cơ thể bà đang tan biến, hoá thành từng làn sương mù, trước khi chết bà nở nụ cười dịu dàng ấm áp, nhắm đôi mắt đẹp mờ tối lại.Giữa đất trời chợt có tuyết rơi, nhưng không phải tuyết màu trắng mà là màu máu, đây có lẽ là tuyết trong hồng trần, nhuốm máu của hồng trần, chôn vùi tình yêu và bi thương, đến từ đất trời rồi lại trở về với đất trời.Hồng Trần Tuyết tiêu tán, chỉ để lại tuyết trong hồng trần, Diệp Thành bắt hụt, thứ còn lại trong tay hắn chỉ là tuyết tan.Chết đi!Ma tướng tóc đỏ giận dữ xông lên từ phía sau, một kích để lại vết thương thật sâu trên lưng Diệp Thành.Ya…!Diệp Thành gào lên như sư tử điên, hắn đột ngột quay người, một quyền đấm bay nửa người ma tướng tóc đỏ.Ma tướng tóc đỏ biến sắc, loạng choạng lùi lại phía sau, ông ta tự nhận mình không thua kém ma quân, có sức chiến đấu sánh ngang với ma quân thì sẽ có sức chiến đấu sánh ngang với Diệp Thành, nhưng bây giờ xem ra ông ta đã đánh giá mình quá cao, cũng đánh giá Diệp Thành quá thấp.Ngay lập tức, ông ta quay người lại thi triển bí thuật, dưới chân hiện ra một dòng sông dài màu đen, ông ta đang tìm cách chạy trốn.Diệp Thành bay đến trong tích tắc, một chưởng đập tan dòng sông ấy, kéo ma tướng tóc đỏ từ trên dòng sông về.Giết!Ma tướng tóc đỏ thét lên, thần mang b*n r* từ đầu mày, bay thẳng đến linh hồn bản mệnh của Diệp Thành.Grừ!Chỉ nghe có tiếng rồng gầm trong thần hải của Diệp Thành, Đan Tổ Long Hồn bay ra hút trọn tia thần mang đó, mà Diệp Thành cũng đã vung sát kiếm lên, một kiếm chém bay đầu ma tướng tóc đỏ.A…!Ma tướng gào thét kinh hãi, dù đã bị chặt đầu nhưng vẫn chưa chết, ông ta điên cuồng chạy về một hướng trên hư thiên, người ở cấp bậc như ông ta, chỉ cần linh hồn chưa bị tiêu diệt thì ông ta sẽ không chết.Nhưng Diệp Thành không cho ông ta con đường sống, hắn giương cung gắn tên, b*n r* một tia thần mang sấm sét.Phập!Đầu ma tướng tóc đỏ bị mũi tên bắn xuyên ngay tức thì, đóng đinh chết trên hư thiên.Giết! Giết cho ta!Bên ngoài thành, có ma tướng giơ sát kiếm lên, chỉ về hướng này.Tới đây!

Diệp Thành hét lên, tay không chống lại một kích lăng thiên ấy.

Ầm!

Tiếng nổ như sấm vang lên, ma tướng tóc đỏ bị đẩy lùi về sau, còn chưa đứng vững đã hộc ra cả miệng máu.

Advertisement

Diệp Thành không đuổi theo mà vươn tay về phía Hồng Trần Tuyết đang rơi xuống khỏi hư thiên.

Sư… Sư tôn!

Đôi mắt đẹp của Hồng Trần Tuyết ậng nước, bà khó nhọc giơ bàn tay nhuốm máu về phía bầu trời nhưng không phải vươn về phía Diệp Thành mà là Hồng Trần – sư tôn của bà.

Cơ thể bà đang tan biến, hoá thành từng làn sương mù, trước khi chết bà nở nụ cười dịu dàng ấm áp, nhắm đôi mắt đẹp mờ tối lại.

Giữa đất trời chợt có tuyết rơi, nhưng không phải tuyết màu trắng mà là màu máu, đây có lẽ là tuyết trong hồng trần, nhuốm máu của hồng trần, chôn vùi tình yêu và bi thương, đến từ đất trời rồi lại trở về với đất trời.

Hồng Trần Tuyết tiêu tán, chỉ để lại tuyết trong hồng trần, Diệp Thành bắt hụt, thứ còn lại trong tay hắn chỉ là tuyết tan.

Chết đi!

Ma tướng tóc đỏ giận dữ xông lên từ phía sau, một kích để lại vết thương thật sâu trên lưng Diệp Thành.

Ya…!

Diệp Thành gào lên như sư tử điên, hắn đột ngột quay người, một quyền đấm bay nửa người ma tướng tóc đỏ.

Ma tướng tóc đỏ biến sắc, loạng choạng lùi lại phía sau, ông ta tự nhận mình không thua kém ma quân, có sức chiến đấu sánh ngang với ma quân thì sẽ có sức chiến đấu sánh ngang với Diệp Thành, nhưng bây giờ xem ra ông ta đã đánh giá mình quá cao, cũng đánh giá Diệp Thành quá thấp.

Ngay lập tức, ông ta quay người lại thi triển bí thuật, dưới chân hiện ra một dòng sông dài màu đen, ông ta đang tìm cách chạy trốn.

Diệp Thành bay đến trong tích tắc, một chưởng đập tan dòng sông ấy, kéo ma tướng tóc đỏ từ trên dòng sông về.

Giết!

Ma tướng tóc đỏ thét lên, thần mang b*n r* từ đầu mày, bay thẳng đến linh hồn bản mệnh của Diệp Thành.

Grừ!

Chỉ nghe có tiếng rồng gầm trong thần hải của Diệp Thành, Đan Tổ Long Hồn bay ra hút trọn tia thần mang đó, mà Diệp Thành cũng đã vung sát kiếm lên, một kiếm chém bay đầu ma tướng tóc đỏ.

A…!

Ma tướng gào thét kinh hãi, dù đã bị chặt đầu nhưng vẫn chưa chết, ông ta điên cuồng chạy về một hướng trên hư thiên, người ở cấp bậc như ông ta, chỉ cần linh hồn chưa bị tiêu diệt thì ông ta sẽ không chết.

Nhưng Diệp Thành không cho ông ta con đường sống, hắn giương cung gắn tên, b*n r* một tia thần mang sấm sét.

Phập!

Đầu ma tướng tóc đỏ bị mũi tên bắn xuyên ngay tức thì, đóng đinh chết trên hư thiên.

Giết! Giết cho ta!

Bên ngoài thành, có ma tướng giơ sát kiếm lên, chỉ về hướng này.

Tới đây!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành hét lên, tay không chống lại một kích lăng thiên ấy.Ầm!Tiếng nổ như sấm vang lên, ma tướng tóc đỏ bị đẩy lùi về sau, còn chưa đứng vững đã hộc ra cả miệng máu.AdvertisementDiệp Thành không đuổi theo mà vươn tay về phía Hồng Trần Tuyết đang rơi xuống khỏi hư thiên.Sư… Sư tôn!Đôi mắt đẹp của Hồng Trần Tuyết ậng nước, bà khó nhọc giơ bàn tay nhuốm máu về phía bầu trời nhưng không phải vươn về phía Diệp Thành mà là Hồng Trần – sư tôn của bà.Cơ thể bà đang tan biến, hoá thành từng làn sương mù, trước khi chết bà nở nụ cười dịu dàng ấm áp, nhắm đôi mắt đẹp mờ tối lại.Giữa đất trời chợt có tuyết rơi, nhưng không phải tuyết màu trắng mà là màu máu, đây có lẽ là tuyết trong hồng trần, nhuốm máu của hồng trần, chôn vùi tình yêu và bi thương, đến từ đất trời rồi lại trở về với đất trời.Hồng Trần Tuyết tiêu tán, chỉ để lại tuyết trong hồng trần, Diệp Thành bắt hụt, thứ còn lại trong tay hắn chỉ là tuyết tan.Chết đi!Ma tướng tóc đỏ giận dữ xông lên từ phía sau, một kích để lại vết thương thật sâu trên lưng Diệp Thành.Ya…!Diệp Thành gào lên như sư tử điên, hắn đột ngột quay người, một quyền đấm bay nửa người ma tướng tóc đỏ.Ma tướng tóc đỏ biến sắc, loạng choạng lùi lại phía sau, ông ta tự nhận mình không thua kém ma quân, có sức chiến đấu sánh ngang với ma quân thì sẽ có sức chiến đấu sánh ngang với Diệp Thành, nhưng bây giờ xem ra ông ta đã đánh giá mình quá cao, cũng đánh giá Diệp Thành quá thấp.Ngay lập tức, ông ta quay người lại thi triển bí thuật, dưới chân hiện ra một dòng sông dài màu đen, ông ta đang tìm cách chạy trốn.Diệp Thành bay đến trong tích tắc, một chưởng đập tan dòng sông ấy, kéo ma tướng tóc đỏ từ trên dòng sông về.Giết!Ma tướng tóc đỏ thét lên, thần mang b*n r* từ đầu mày, bay thẳng đến linh hồn bản mệnh của Diệp Thành.Grừ!Chỉ nghe có tiếng rồng gầm trong thần hải của Diệp Thành, Đan Tổ Long Hồn bay ra hút trọn tia thần mang đó, mà Diệp Thành cũng đã vung sát kiếm lên, một kiếm chém bay đầu ma tướng tóc đỏ.A…!Ma tướng gào thét kinh hãi, dù đã bị chặt đầu nhưng vẫn chưa chết, ông ta điên cuồng chạy về một hướng trên hư thiên, người ở cấp bậc như ông ta, chỉ cần linh hồn chưa bị tiêu diệt thì ông ta sẽ không chết.Nhưng Diệp Thành không cho ông ta con đường sống, hắn giương cung gắn tên, b*n r* một tia thần mang sấm sét.Phập!Đầu ma tướng tóc đỏ bị mũi tên bắn xuyên ngay tức thì, đóng đinh chết trên hư thiên.Giết! Giết cho ta!Bên ngoài thành, có ma tướng giơ sát kiếm lên, chỉ về hướng này.Tới đây!

Chương 2559: Thứ còn lại trong tay hắn chỉ là tuyết tan.