Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2566: Đối đầu với trời, thiên sát cô tinh!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thái Hư Long Cấm!Diệp Thành dùng một tay kết ấn bao lấy xung quanh mình, hắn lại lần nữa ngự động Hỗn Độn Thần Đỉnh, Cửu Châu Thần Đồ và huyết linh thần đao quét ra thần mang cái thế, một tên ma tướng vừa xông lên lập tức phải bỏ mạng.Thấy vậy, tên ma tướng thứ ba xông lên được nửa đường thì quay phắt người bỏ trốn.Sức mạnh của Diệp Thành khiến hắn kinh ngạc, mặc dù trọng thương nhưng vẫn không phải là kẻ mà chúng có thể ngang sức chiến đấu.AdvertisementVạn Kiếm Quy Nhất!Diệp Thành vung sát kiếm chỉ về phía ma tướng đang bỏ trốn kia, vạn kiếm huyễn hoá hợp lại thành một, một đạo kiếm mang mạnh mẽ mang theo sức đâm xuyên khủng khiếp khiến tên ma tướng kia bị trảm diệt giữa hư thiên.Phụt!Sau khi trảm diệt tên ma tướng này Diệp Thành cũng phun ra cả miệng máu, hắn nửa quỳ dưới đất.Trong trận chiến này hắn bị thương quá nặng, một tay bị trảm lìa, cơ thể không biết bao nhiêu vết thương, lại thêm vô số đạo thương và thiên khiển của trời cao đang không ngừng tàn phá cơ thể hắn, cơ thể Diệp Thành không ngừng nứt lìa, nỗi đau đớn từ thẳm sâu tâm hồn khiến tầm nhìn hắn trở nên mơ hồ.Vạn Hoa Thiên Táng!Diệp Thành với khí huyết sục sôi chợt khẽ giọng nói với Bích Du ở phía cách đó không xa.Nhưng xung quanh Bích Du lại hình thành nên một vòng xoáy hoa tươi, mỗi một bông hoa đều đan xen với đạo tắc, mỗi một bông hoa đều nhuốm máu của cô, đó chính là một trận pháp, là một loại thần thông khiến ba tên ma tướng đang đối đầu với cô lập tức bị cuốn vào trong.Đừng mà!Đôi mắt Diệp Thành đỏ ngầu, hắn đứng dậy bước ra hai bước rồi ba bước nhưng lại bị một đạo lôi chớp đột nhiên bay đến giáng vào người khiến hắn quỳ dưới đất.Vĩnh biệt rồi!Bích Du mỉm cười, nụ cười mang theo những giọt nước mắt, vòng xoáy hoa tươi không ngừng thôn tính, hoá thành từng cánh hoa bay rợp trời.A….!Ba tên ma tướng gào thét muốn xông ra ngoài nhưng lại bị lôi vào vòng xoáy vạn hoa, cho dù là cơ thể hay linh hồn đều bị vạn hoa nhấn chìm.Khuôn mặt Diệp Thành nhơ nhuốc máu và nước mắt, hắn lảo đảo xông tới nhưng lại chẳng nắm bắt được gì trong tay, nữ tử duyên dáng yêu kiều cũng bị nhấn chìm trong vạn hoa rồi tiêu tán, chỉ để lại lời nói động lòng người.Đối đầu với trời, thiên sát cô tinh!Diệp Thành bật cười, tiếng cười thê lương, hắn nắm lấy sát kiếm lảo đảo bước đi giống như kẻ điên.Phụt! Phụt! Phụt!Tường thành lúc này nhuốm đỏ máu, có máu của hắn, có máu của Thiên Ma nhưng chỉ cần là Thiên Ma xông lên thì đều bị hắn chém cho không còn hình dạng con người, phía sau hắn trải đầy máu và xương.Giết!Thiên Ma binh xông tới giống như nước thuỷ triều lên.Giết!Diệp Thành thầm gào thét trong lòng, hắn chẳng khác kẻ điên hết lần này tới lần khác bị nhấn chìm, hết lần này tới lần khác sát phạt ra, hết lần này tới lần khác bị đánh gục rồi lại liên tục đứng dậy quật cường giết chóc khiến Thiên Ma run rẩy.Sự điên cuồng của Diệp Thành khiến Thiên Ma phải sợ hãi, bàn tay cầm chiến thương của hắn run lên.Theo như Thiên Ma chúng tướng thấy thì một tên tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên mà trước đó chúng vốn cho rằng chỉ là con sâu cái kiến lúc này lại chiến đấu hết đỗi phi phàm, lần lượt trảm diệt hai tên Ma Quân, ma tướng phải bỏ mạng trong tay hắn không phải là ít, lúc này nếu như bảo phải xông lên thì thực sự chúng cũng không dám lên.

Thái Hư Long Cấm!

Diệp Thành dùng một tay kết ấn bao lấy xung quanh mình, hắn lại lần nữa ngự động Hỗn Độn Thần Đỉnh, Cửu Châu Thần Đồ và huyết linh thần đao quét ra thần mang cái thế, một tên ma tướng vừa xông lên lập tức phải bỏ mạng.

Thấy vậy, tên ma tướng thứ ba xông lên được nửa đường thì quay phắt người bỏ trốn.

Sức mạnh của Diệp Thành khiến hắn kinh ngạc, mặc dù trọng thương nhưng vẫn không phải là kẻ mà chúng có thể ngang sức chiến đấu.

Advertisement

Vạn Kiếm Quy Nhất!

Diệp Thành vung sát kiếm chỉ về phía ma tướng đang bỏ trốn kia, vạn kiếm huyễn hoá hợp lại thành một, một đạo kiếm mang mạnh mẽ mang theo sức đâm xuyên khủng khiếp khiến tên ma tướng kia bị trảm diệt giữa hư thiên.

Phụt!

Sau khi trảm diệt tên ma tướng này Diệp Thành cũng phun ra cả miệng máu, hắn nửa quỳ dưới đất.

Trong trận chiến này hắn bị thương quá nặng, một tay bị trảm lìa, cơ thể không biết bao nhiêu vết thương, lại thêm vô số đạo thương và thiên khiển của trời cao đang không ngừng tàn phá cơ thể hắn, cơ thể Diệp Thành không ngừng nứt lìa, nỗi đau đớn từ thẳm sâu tâm hồn khiến tầm nhìn hắn trở nên mơ hồ.

Vạn Hoa Thiên Táng!

Diệp Thành với khí huyết sục sôi chợt khẽ giọng nói với Bích Du ở phía cách đó không xa.

Nhưng xung quanh Bích Du lại hình thành nên một vòng xoáy hoa tươi, mỗi một bông hoa đều đan xen với đạo tắc, mỗi một bông hoa đều nhuốm máu của cô, đó chính là một trận pháp, là một loại thần thông khiến ba tên ma tướng đang đối đầu với cô lập tức bị cuốn vào trong.

Đừng mà!

Đôi mắt Diệp Thành đỏ ngầu, hắn đứng dậy bước ra hai bước rồi ba bước nhưng lại bị một đạo lôi chớp đột nhiên bay đến giáng vào người khiến hắn quỳ dưới đất.

Vĩnh biệt rồi!

Bích Du mỉm cười, nụ cười mang theo những giọt nước mắt, vòng xoáy hoa tươi không ngừng thôn tính, hoá thành từng cánh hoa bay rợp trời.

A….!

Ba tên ma tướng gào thét muốn xông ra ngoài nhưng lại bị lôi vào vòng xoáy vạn hoa, cho dù là cơ thể hay linh hồn đều bị vạn hoa nhấn chìm.

Khuôn mặt Diệp Thành nhơ nhuốc máu và nước mắt, hắn lảo đảo xông tới nhưng lại chẳng nắm bắt được gì trong tay, nữ tử duyên dáng yêu kiều cũng bị nhấn chìm trong vạn hoa rồi tiêu tán, chỉ để lại lời nói động lòng người.

Đối đầu với trời, thiên sát cô tinh!

Diệp Thành bật cười, tiếng cười thê lương, hắn nắm lấy sát kiếm lảo đảo bước đi giống như kẻ điên.

Phụt! Phụt! Phụt!

Tường thành lúc này nhuốm đỏ máu, có máu của hắn, có máu của Thiên Ma nhưng chỉ cần là Thiên Ma xông lên thì đều bị hắn chém cho không còn hình dạng con người, phía sau hắn trải đầy máu và xương.

Giết!

Thiên Ma binh xông tới giống như nước thuỷ triều lên.

Giết!

Diệp Thành thầm gào thét trong lòng, hắn chẳng khác kẻ điên hết lần này tới lần khác bị nhấn chìm, hết lần này tới lần khác sát phạt ra, hết lần này tới lần khác bị đánh gục rồi lại liên tục đứng dậy quật cường giết chóc khiến Thiên Ma run rẩy.

Sự điên cuồng của Diệp Thành khiến Thiên Ma phải sợ hãi, bàn tay cầm chiến thương của hắn run lên.

Theo như Thiên Ma chúng tướng thấy thì một tên tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên mà trước đó chúng vốn cho rằng chỉ là con sâu cái kiến lúc này lại chiến đấu hết đỗi phi phàm, lần lượt trảm diệt hai tên Ma Quân, ma tướng phải bỏ mạng trong tay hắn không phải là ít, lúc này nếu như bảo phải xông lên thì thực sự chúng cũng không dám lên.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thái Hư Long Cấm!Diệp Thành dùng một tay kết ấn bao lấy xung quanh mình, hắn lại lần nữa ngự động Hỗn Độn Thần Đỉnh, Cửu Châu Thần Đồ và huyết linh thần đao quét ra thần mang cái thế, một tên ma tướng vừa xông lên lập tức phải bỏ mạng.Thấy vậy, tên ma tướng thứ ba xông lên được nửa đường thì quay phắt người bỏ trốn.Sức mạnh của Diệp Thành khiến hắn kinh ngạc, mặc dù trọng thương nhưng vẫn không phải là kẻ mà chúng có thể ngang sức chiến đấu.AdvertisementVạn Kiếm Quy Nhất!Diệp Thành vung sát kiếm chỉ về phía ma tướng đang bỏ trốn kia, vạn kiếm huyễn hoá hợp lại thành một, một đạo kiếm mang mạnh mẽ mang theo sức đâm xuyên khủng khiếp khiến tên ma tướng kia bị trảm diệt giữa hư thiên.Phụt!Sau khi trảm diệt tên ma tướng này Diệp Thành cũng phun ra cả miệng máu, hắn nửa quỳ dưới đất.Trong trận chiến này hắn bị thương quá nặng, một tay bị trảm lìa, cơ thể không biết bao nhiêu vết thương, lại thêm vô số đạo thương và thiên khiển của trời cao đang không ngừng tàn phá cơ thể hắn, cơ thể Diệp Thành không ngừng nứt lìa, nỗi đau đớn từ thẳm sâu tâm hồn khiến tầm nhìn hắn trở nên mơ hồ.Vạn Hoa Thiên Táng!Diệp Thành với khí huyết sục sôi chợt khẽ giọng nói với Bích Du ở phía cách đó không xa.Nhưng xung quanh Bích Du lại hình thành nên một vòng xoáy hoa tươi, mỗi một bông hoa đều đan xen với đạo tắc, mỗi một bông hoa đều nhuốm máu của cô, đó chính là một trận pháp, là một loại thần thông khiến ba tên ma tướng đang đối đầu với cô lập tức bị cuốn vào trong.Đừng mà!Đôi mắt Diệp Thành đỏ ngầu, hắn đứng dậy bước ra hai bước rồi ba bước nhưng lại bị một đạo lôi chớp đột nhiên bay đến giáng vào người khiến hắn quỳ dưới đất.Vĩnh biệt rồi!Bích Du mỉm cười, nụ cười mang theo những giọt nước mắt, vòng xoáy hoa tươi không ngừng thôn tính, hoá thành từng cánh hoa bay rợp trời.A….!Ba tên ma tướng gào thét muốn xông ra ngoài nhưng lại bị lôi vào vòng xoáy vạn hoa, cho dù là cơ thể hay linh hồn đều bị vạn hoa nhấn chìm.Khuôn mặt Diệp Thành nhơ nhuốc máu và nước mắt, hắn lảo đảo xông tới nhưng lại chẳng nắm bắt được gì trong tay, nữ tử duyên dáng yêu kiều cũng bị nhấn chìm trong vạn hoa rồi tiêu tán, chỉ để lại lời nói động lòng người.Đối đầu với trời, thiên sát cô tinh!Diệp Thành bật cười, tiếng cười thê lương, hắn nắm lấy sát kiếm lảo đảo bước đi giống như kẻ điên.Phụt! Phụt! Phụt!Tường thành lúc này nhuốm đỏ máu, có máu của hắn, có máu của Thiên Ma nhưng chỉ cần là Thiên Ma xông lên thì đều bị hắn chém cho không còn hình dạng con người, phía sau hắn trải đầy máu và xương.Giết!Thiên Ma binh xông tới giống như nước thuỷ triều lên.Giết!Diệp Thành thầm gào thét trong lòng, hắn chẳng khác kẻ điên hết lần này tới lần khác bị nhấn chìm, hết lần này tới lần khác sát phạt ra, hết lần này tới lần khác bị đánh gục rồi lại liên tục đứng dậy quật cường giết chóc khiến Thiên Ma run rẩy.Sự điên cuồng của Diệp Thành khiến Thiên Ma phải sợ hãi, bàn tay cầm chiến thương của hắn run lên.Theo như Thiên Ma chúng tướng thấy thì một tên tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên mà trước đó chúng vốn cho rằng chỉ là con sâu cái kiến lúc này lại chiến đấu hết đỗi phi phàm, lần lượt trảm diệt hai tên Ma Quân, ma tướng phải bỏ mạng trong tay hắn không phải là ít, lúc này nếu như bảo phải xông lên thì thực sự chúng cũng không dám lên.

Chương 2566: Đối đầu với trời, thiên sát cô tinh!