“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2569: Đạo thương?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nơi đó, Diệp Thành hôn mê ngả người trên tường thành, hắn đã không còn hình người, máu me nhơ nhuốc, toàn thân sát tiễn găm đầy mình, hắn chỉ còn lại một cánh tay, trong tay cầm một cánh tay lôi lại từ cơ thể một tên ma tướng, miệng còn cắn một cái tai của tên ma tướng nào đó.Hồi lâu, tu sĩ của Đại Sở chỉ biết thẫn thờ đứng đó, cơ thể chốc chốc lại run lên.Đó là Diệp Thành, đường đường là Thánh Chủ Thiên Đình, Hoang Cổ Thánh Thể uy danh thiên hạ, thống soái Đại Sở khí thôn bát hoang nhưng lúc này lại vô cùng thê thảm, quả là dùng máu để bảo vệ tường thành của Nam Sở.AdvertisementTránh ra!Cuối cùng một giọng nói lạnh lùng vang lên phá tan bầu không khí im ắng.Một đạo u quang màu đen rẽ ngang trời bay xuống tường thành, nếu nhìn kĩ thì đó chính là Đan Ma.Đan Ma đáp xuống không nói thêm lời nào mà kéo Diệp Thành bay vào hư thiên biến mất không thấy bóng dáng.Trong màn đêm đen, Diệp Thành bị Đan Ma đưa tới Đan Thành.Đây…!Nhìn thấy Diệp Thành gần như tàn phế, phía Đan Thần kinh ngạc, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Diệp Thành bị thương nặng như vậy.Đan Ma không nói gì thêm, cứ thế sải bước vào trong Đan Thành.Ở đó có một bể linh trì với đủ màu sắc, được người ta gọi với cái tên Hoa Thiên Trì, năm xưa nó được Đan Tổ dẫn cửu tiêu thần lộ, hỗn hợp với nhiều loại thần dược ngưng tụ thành, quanh năm nhận được thiên nguyên của trời, tinh hoa của đất nên đây chính là thánh địa trị thương.Đợi đi!Sau khi đặt Diệp Thành vào trong Hoa Thiên Trì, Đan Ma mới hít vào một hơi thật sâu.Mọi người chỉ biết thẫn thờ đứng bên Hoa Thiên Trì quan sát, trong tay Đan Ma còn cầm một viên linh châu, bên trong viên linh châu này phong ấn một viên đan dược màu tím, đó chính là Thiên Tịch Đan sáu vân.Không sai, Đan Thành luyện ra được Thiên Tịch Đan nhưng phải trả cái giá thê thảm, phải đánh đổi bằng đan linh bên trong cơ thể Huyền Nữ và Lạc Hi và hàng trăm lão tu sĩ cùng luyện đan mới có thể luyện ra thành công.Chỉ thấy bên trong Thiên Hoa Trì nước liên tục sục sôi xối lên cơ thể Diệp Thành.Đột nhiên xung quanh Diệp Thành hình thành nên một vòng xoáy hữu hình, đó chính là thôn thiên ma công tự vận hành, hút trọn tinh hoa của Thiên Hoa Trì khiến tinh nguyên dồi dào cứ thế thấm vào cơ thể hắn thông qua các lỗ chân lông, bù đắp cho tứ chi bách hài, khôi phục lại cơ thể bị tàn phá của hắn.Rắc! Rắc!Không lâu sau đó, bên trong cơ thể Diệp Thành vang lên từng âm thanh rắc rắc của tiếng xương cốt va chạm vào nhau, bí thuật Man Hoang Luyện Thể tự vận hành.Sức hồi phục kinh người của hắn khiến phía Đan Ma kinh ngạc, thương thế trên cơ thể nhanh chóng liền lại bằng tốc độ mà mắt thường có thể trông thấy được, phần cánh tay bị trảm lìa kia cũng nhanh chóng mọc ra.Không mất bao lâu thánh quang trên cơ thể Diệp Thành lại lần nữa chói lọi, cả cơ thể hắn có lớp hoàng kim rực rỡ bao quanh, mỗi một lớp da, mỗi một phần xương cốt đều giống như có thêm lớp hoàng kim trút vào.Trong chốc lát, khoé miệng Diệp Thành có máu tươi màu vàng trào ra khiến Đan Ma mà phía Đan Thần lần lượt nheo mắt.Đạo thương?
Nơi đó, Diệp Thành hôn mê ngả người trên tường thành, hắn đã không còn hình người, máu me nhơ nhuốc, toàn thân sát tiễn găm đầy mình, hắn chỉ còn lại một cánh tay, trong tay cầm một cánh tay lôi lại từ cơ thể một tên ma tướng, miệng còn cắn một cái tai của tên ma tướng nào đó.
Hồi lâu, tu sĩ của Đại Sở chỉ biết thẫn thờ đứng đó, cơ thể chốc chốc lại run lên.
Đó là Diệp Thành, đường đường là Thánh Chủ Thiên Đình, Hoang Cổ Thánh Thể uy danh thiên hạ, thống soái Đại Sở khí thôn bát hoang nhưng lúc này lại vô cùng thê thảm, quả là dùng máu để bảo vệ tường thành của Nam Sở.
Advertisement
Tránh ra!
Cuối cùng một giọng nói lạnh lùng vang lên phá tan bầu không khí im ắng.
Một đạo u quang màu đen rẽ ngang trời bay xuống tường thành, nếu nhìn kĩ thì đó chính là Đan Ma.
Đan Ma đáp xuống không nói thêm lời nào mà kéo Diệp Thành bay vào hư thiên biến mất không thấy bóng dáng.
Trong màn đêm đen, Diệp Thành bị Đan Ma đưa tới Đan Thành.
Đây…!
Nhìn thấy Diệp Thành gần như tàn phế, phía Đan Thần kinh ngạc, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Diệp Thành bị thương nặng như vậy.
Đan Ma không nói gì thêm, cứ thế sải bước vào trong Đan Thành.
Ở đó có một bể linh trì với đủ màu sắc, được người ta gọi với cái tên Hoa Thiên Trì, năm xưa nó được Đan Tổ dẫn cửu tiêu thần lộ, hỗn hợp với nhiều loại thần dược ngưng tụ thành, quanh năm nhận được thiên nguyên của trời, tinh hoa của đất nên đây chính là thánh địa trị thương.
Đợi đi!
Sau khi đặt Diệp Thành vào trong Hoa Thiên Trì, Đan Ma mới hít vào một hơi thật sâu.
Mọi người chỉ biết thẫn thờ đứng bên Hoa Thiên Trì quan sát, trong tay Đan Ma còn cầm một viên linh châu, bên trong viên linh châu này phong ấn một viên đan dược màu tím, đó chính là Thiên Tịch Đan sáu vân.
Không sai, Đan Thành luyện ra được Thiên Tịch Đan nhưng phải trả cái giá thê thảm, phải đánh đổi bằng đan linh bên trong cơ thể Huyền Nữ và Lạc Hi và hàng trăm lão tu sĩ cùng luyện đan mới có thể luyện ra thành công.
Chỉ thấy bên trong Thiên Hoa Trì nước liên tục sục sôi xối lên cơ thể Diệp Thành.
Đột nhiên xung quanh Diệp Thành hình thành nên một vòng xoáy hữu hình, đó chính là thôn thiên ma công tự vận hành, hút trọn tinh hoa của Thiên Hoa Trì khiến tinh nguyên dồi dào cứ thế thấm vào cơ thể hắn thông qua các lỗ chân lông, bù đắp cho tứ chi bách hài, khôi phục lại cơ thể bị tàn phá của hắn.
Rắc! Rắc!
Không lâu sau đó, bên trong cơ thể Diệp Thành vang lên từng âm thanh rắc rắc của tiếng xương cốt va chạm vào nhau, bí thuật Man Hoang Luyện Thể tự vận hành.
Sức hồi phục kinh người của hắn khiến phía Đan Ma kinh ngạc, thương thế trên cơ thể nhanh chóng liền lại bằng tốc độ mà mắt thường có thể trông thấy được, phần cánh tay bị trảm lìa kia cũng nhanh chóng mọc ra.
Không mất bao lâu thánh quang trên cơ thể Diệp Thành lại lần nữa chói lọi, cả cơ thể hắn có lớp hoàng kim rực rỡ bao quanh, mỗi một lớp da, mỗi một phần xương cốt đều giống như có thêm lớp hoàng kim trút vào.
Trong chốc lát, khoé miệng Diệp Thành có máu tươi màu vàng trào ra khiến Đan Ma mà phía Đan Thần lần lượt nheo mắt.
Đạo thương?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nơi đó, Diệp Thành hôn mê ngả người trên tường thành, hắn đã không còn hình người, máu me nhơ nhuốc, toàn thân sát tiễn găm đầy mình, hắn chỉ còn lại một cánh tay, trong tay cầm một cánh tay lôi lại từ cơ thể một tên ma tướng, miệng còn cắn một cái tai của tên ma tướng nào đó.Hồi lâu, tu sĩ của Đại Sở chỉ biết thẫn thờ đứng đó, cơ thể chốc chốc lại run lên.Đó là Diệp Thành, đường đường là Thánh Chủ Thiên Đình, Hoang Cổ Thánh Thể uy danh thiên hạ, thống soái Đại Sở khí thôn bát hoang nhưng lúc này lại vô cùng thê thảm, quả là dùng máu để bảo vệ tường thành của Nam Sở.AdvertisementTránh ra!Cuối cùng một giọng nói lạnh lùng vang lên phá tan bầu không khí im ắng.Một đạo u quang màu đen rẽ ngang trời bay xuống tường thành, nếu nhìn kĩ thì đó chính là Đan Ma.Đan Ma đáp xuống không nói thêm lời nào mà kéo Diệp Thành bay vào hư thiên biến mất không thấy bóng dáng.Trong màn đêm đen, Diệp Thành bị Đan Ma đưa tới Đan Thành.Đây…!Nhìn thấy Diệp Thành gần như tàn phế, phía Đan Thần kinh ngạc, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Diệp Thành bị thương nặng như vậy.Đan Ma không nói gì thêm, cứ thế sải bước vào trong Đan Thành.Ở đó có một bể linh trì với đủ màu sắc, được người ta gọi với cái tên Hoa Thiên Trì, năm xưa nó được Đan Tổ dẫn cửu tiêu thần lộ, hỗn hợp với nhiều loại thần dược ngưng tụ thành, quanh năm nhận được thiên nguyên của trời, tinh hoa của đất nên đây chính là thánh địa trị thương.Đợi đi!Sau khi đặt Diệp Thành vào trong Hoa Thiên Trì, Đan Ma mới hít vào một hơi thật sâu.Mọi người chỉ biết thẫn thờ đứng bên Hoa Thiên Trì quan sát, trong tay Đan Ma còn cầm một viên linh châu, bên trong viên linh châu này phong ấn một viên đan dược màu tím, đó chính là Thiên Tịch Đan sáu vân.Không sai, Đan Thành luyện ra được Thiên Tịch Đan nhưng phải trả cái giá thê thảm, phải đánh đổi bằng đan linh bên trong cơ thể Huyền Nữ và Lạc Hi và hàng trăm lão tu sĩ cùng luyện đan mới có thể luyện ra thành công.Chỉ thấy bên trong Thiên Hoa Trì nước liên tục sục sôi xối lên cơ thể Diệp Thành.Đột nhiên xung quanh Diệp Thành hình thành nên một vòng xoáy hữu hình, đó chính là thôn thiên ma công tự vận hành, hút trọn tinh hoa của Thiên Hoa Trì khiến tinh nguyên dồi dào cứ thế thấm vào cơ thể hắn thông qua các lỗ chân lông, bù đắp cho tứ chi bách hài, khôi phục lại cơ thể bị tàn phá của hắn.Rắc! Rắc!Không lâu sau đó, bên trong cơ thể Diệp Thành vang lên từng âm thanh rắc rắc của tiếng xương cốt va chạm vào nhau, bí thuật Man Hoang Luyện Thể tự vận hành.Sức hồi phục kinh người của hắn khiến phía Đan Ma kinh ngạc, thương thế trên cơ thể nhanh chóng liền lại bằng tốc độ mà mắt thường có thể trông thấy được, phần cánh tay bị trảm lìa kia cũng nhanh chóng mọc ra.Không mất bao lâu thánh quang trên cơ thể Diệp Thành lại lần nữa chói lọi, cả cơ thể hắn có lớp hoàng kim rực rỡ bao quanh, mỗi một lớp da, mỗi một phần xương cốt đều giống như có thêm lớp hoàng kim trút vào.Trong chốc lát, khoé miệng Diệp Thành có máu tươi màu vàng trào ra khiến Đan Ma mà phía Đan Thần lần lượt nheo mắt.Đạo thương?