“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2571: Không được để một tên sống sót!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm!Sau cơn đau đớn xé tim gan của Diệp Thành, một tiếng động rầm trời vang vọng khắp Nam Sở.Thiên Ma lại bắt đầu công phá tường thành, vả lại trận thế còn khủng khiếp hơn lần trước.AdvertisementGiết!Tu sĩ của Đại Sở điên cuồng, các lão tu sĩ cứ thế huyết tế phần thọ nguyên cuối cùng, bùng nổ sức chiến đấu đỉnh phong, cứ thế trấn thủ tường thành, các tu sĩ trẻ tuổi không màng sống chết, dùng máu tươi để bảo vệ tường thành.Thế nhưng sự phòng ngự của bọn họ trước mặt đại quân Thiên Ma rõ ràng không đáng để nhắc đến.Giao chiến chưa tới một canh giờ, tường thành của Nam Sở đã bị công phá, từng sinh mệnh sống gào thét bị nhấn chìm dưới sự thôn tính của đại quân Thiên Ma, từng cây chiến kì của Đại Sở rách nát lần lượt đổ xuống.Rầm! Rầm! Đoàng!Tiếng nổ rầm trời vang vọng, kéo dài hơn ba triệu dặm khắp tường thành.Giết! Không được để một tên sống sót!Chúng tướng Thiên Ma lần lượt vung kiếm chỉ về phía Nam, kẻ nào kẻ nấy mặt mày tôi độc, thề trong đêm nay dẹp bằng Nam Sở.Chiến!Tu sĩ của Nam Sở như những kẻ điên, mặc dù tường thành bị tàn phá nhưng vẫn cố trấn thủ ở biên giới Nam Sở, đại quân Thiên Ma mỗi lần tiến vào bên trong một phần thì đều phải trả cái giá vô cùng tàn khốc.Nhìn vào thiên địa, năm khu vực lớn của Nam Sở đều choán lấp cả đại quân Thiên Ma, hậu duệ các hoàng đế và liệt đại chư vương đều lần lượt chìm vào trong cảnh huyết chiến, vùng đất rộng lớn này đã bị từng bước chân của Thiên Ma dày xéo, sơn hà rộng lớn cũng nhuốm máu đỏ tươi của tu sĩ Đại Sở.Bại rồi!Ở đại điện của Triệu Dục, dưới Thái Cổ Tinh Thiên, phía Sở Hùng lần lượt hạ tay xuống.Nhìn đại quân Thiên Ma trên Thái Cổ Tinh Thiên gần như choán lấp cả Đại Sở, ánh mắt bọn họ chỉ còn lại nỗi bất lực.Mặc dù bày mưu tính kế, quyết chiến quyết thắng nhưng đối mặt với sự trấn áp tuyệt đối bọn họ chỉ đành lực bất tòng tâm.Mặc dù Diệp Thành ở đây nhưng như thể trông thấy chiến cục của Nam Sở, từng tu sĩ ngã xuống, từng bóng người quen thuộc bị nhấn chìm.Phá! Phá cho ta!Diệp Thành gào thét, tiếng thét từ sâu thẳm tâm hồn.Trong ý cảnh, đó lại là một luồng quang môn chọc trời trông có vẻ như ngay trước mắt nhưng lại xa vời vợi.Đột phá! Đột phá!Ở đại điện của Thiên Huyền Môn, phía Đông Hoàng Thái Tâm mắt đỏ ngầu nhìn Diệp Thành, hi vọng người thanh niên này có thể nghịch thiên tạo nên thành công giữa kiếp nạn, cứu vãn lấy vùng đất này.Rầm! Đoàng! Đoàng!Giữa thiên địa tăm tối, ngoài tiếng nổ rầm trời này còn có hàng tỷ lôi chớp đang xé toạc cả vùng đất này.Đại quân Thiên Ma vẫn vô cùng hung hãn, thôn tính từng vùng đất và sinh linh nơi đây.
Rầm!
Sau cơn đau đớn xé tim gan của Diệp Thành, một tiếng động rầm trời vang vọng khắp Nam Sở.
Thiên Ma lại bắt đầu công phá tường thành, vả lại trận thế còn khủng khiếp hơn lần trước.
Advertisement
Giết!
Tu sĩ của Đại Sở điên cuồng, các lão tu sĩ cứ thế huyết tế phần thọ nguyên cuối cùng, bùng nổ sức chiến đấu đỉnh phong, cứ thế trấn thủ tường thành, các tu sĩ trẻ tuổi không màng sống chết, dùng máu tươi để bảo vệ tường thành.
Thế nhưng sự phòng ngự của bọn họ trước mặt đại quân Thiên Ma rõ ràng không đáng để nhắc đến.
Giao chiến chưa tới một canh giờ, tường thành của Nam Sở đã bị công phá, từng sinh mệnh sống gào thét bị nhấn chìm dưới sự thôn tính của đại quân Thiên Ma, từng cây chiến kì của Đại Sở rách nát lần lượt đổ xuống.
Rầm! Rầm! Đoàng!
Tiếng nổ rầm trời vang vọng, kéo dài hơn ba triệu dặm khắp tường thành.
Giết! Không được để một tên sống sót!
Chúng tướng Thiên Ma lần lượt vung kiếm chỉ về phía Nam, kẻ nào kẻ nấy mặt mày tôi độc, thề trong đêm nay dẹp bằng Nam Sở.
Chiến!
Tu sĩ của Nam Sở như những kẻ điên, mặc dù tường thành bị tàn phá nhưng vẫn cố trấn thủ ở biên giới Nam Sở, đại quân Thiên Ma mỗi lần tiến vào bên trong một phần thì đều phải trả cái giá vô cùng tàn khốc.
Nhìn vào thiên địa, năm khu vực lớn của Nam Sở đều choán lấp cả đại quân Thiên Ma, hậu duệ các hoàng đế và liệt đại chư vương đều lần lượt chìm vào trong cảnh huyết chiến, vùng đất rộng lớn này đã bị từng bước chân của Thiên Ma dày xéo, sơn hà rộng lớn cũng nhuốm máu đỏ tươi của tu sĩ Đại Sở.
Bại rồi!
Ở đại điện của Triệu Dục, dưới Thái Cổ Tinh Thiên, phía Sở Hùng lần lượt hạ tay xuống.
Nhìn đại quân Thiên Ma trên Thái Cổ Tinh Thiên gần như choán lấp cả Đại Sở, ánh mắt bọn họ chỉ còn lại nỗi bất lực.
Mặc dù bày mưu tính kế, quyết chiến quyết thắng nhưng đối mặt với sự trấn áp tuyệt đối bọn họ chỉ đành lực bất tòng tâm.
Mặc dù Diệp Thành ở đây nhưng như thể trông thấy chiến cục của Nam Sở, từng tu sĩ ngã xuống, từng bóng người quen thuộc bị nhấn chìm.
Phá! Phá cho ta!
Diệp Thành gào thét, tiếng thét từ sâu thẳm tâm hồn.
Trong ý cảnh, đó lại là một luồng quang môn chọc trời trông có vẻ như ngay trước mắt nhưng lại xa vời vợi.
Đột phá! Đột phá!
Ở đại điện của Thiên Huyền Môn, phía Đông Hoàng Thái Tâm mắt đỏ ngầu nhìn Diệp Thành, hi vọng người thanh niên này có thể nghịch thiên tạo nên thành công giữa kiếp nạn, cứu vãn lấy vùng đất này.
Rầm! Đoàng! Đoàng!
Giữa thiên địa tăm tối, ngoài tiếng nổ rầm trời này còn có hàng tỷ lôi chớp đang xé toạc cả vùng đất này.
Đại quân Thiên Ma vẫn vô cùng hung hãn, thôn tính từng vùng đất và sinh linh nơi đây.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm!Sau cơn đau đớn xé tim gan của Diệp Thành, một tiếng động rầm trời vang vọng khắp Nam Sở.Thiên Ma lại bắt đầu công phá tường thành, vả lại trận thế còn khủng khiếp hơn lần trước.AdvertisementGiết!Tu sĩ của Đại Sở điên cuồng, các lão tu sĩ cứ thế huyết tế phần thọ nguyên cuối cùng, bùng nổ sức chiến đấu đỉnh phong, cứ thế trấn thủ tường thành, các tu sĩ trẻ tuổi không màng sống chết, dùng máu tươi để bảo vệ tường thành.Thế nhưng sự phòng ngự của bọn họ trước mặt đại quân Thiên Ma rõ ràng không đáng để nhắc đến.Giao chiến chưa tới một canh giờ, tường thành của Nam Sở đã bị công phá, từng sinh mệnh sống gào thét bị nhấn chìm dưới sự thôn tính của đại quân Thiên Ma, từng cây chiến kì của Đại Sở rách nát lần lượt đổ xuống.Rầm! Rầm! Đoàng!Tiếng nổ rầm trời vang vọng, kéo dài hơn ba triệu dặm khắp tường thành.Giết! Không được để một tên sống sót!Chúng tướng Thiên Ma lần lượt vung kiếm chỉ về phía Nam, kẻ nào kẻ nấy mặt mày tôi độc, thề trong đêm nay dẹp bằng Nam Sở.Chiến!Tu sĩ của Nam Sở như những kẻ điên, mặc dù tường thành bị tàn phá nhưng vẫn cố trấn thủ ở biên giới Nam Sở, đại quân Thiên Ma mỗi lần tiến vào bên trong một phần thì đều phải trả cái giá vô cùng tàn khốc.Nhìn vào thiên địa, năm khu vực lớn của Nam Sở đều choán lấp cả đại quân Thiên Ma, hậu duệ các hoàng đế và liệt đại chư vương đều lần lượt chìm vào trong cảnh huyết chiến, vùng đất rộng lớn này đã bị từng bước chân của Thiên Ma dày xéo, sơn hà rộng lớn cũng nhuốm máu đỏ tươi của tu sĩ Đại Sở.Bại rồi!Ở đại điện của Triệu Dục, dưới Thái Cổ Tinh Thiên, phía Sở Hùng lần lượt hạ tay xuống.Nhìn đại quân Thiên Ma trên Thái Cổ Tinh Thiên gần như choán lấp cả Đại Sở, ánh mắt bọn họ chỉ còn lại nỗi bất lực.Mặc dù bày mưu tính kế, quyết chiến quyết thắng nhưng đối mặt với sự trấn áp tuyệt đối bọn họ chỉ đành lực bất tòng tâm.Mặc dù Diệp Thành ở đây nhưng như thể trông thấy chiến cục của Nam Sở, từng tu sĩ ngã xuống, từng bóng người quen thuộc bị nhấn chìm.Phá! Phá cho ta!Diệp Thành gào thét, tiếng thét từ sâu thẳm tâm hồn.Trong ý cảnh, đó lại là một luồng quang môn chọc trời trông có vẻ như ngay trước mắt nhưng lại xa vời vợi.Đột phá! Đột phá!Ở đại điện của Thiên Huyền Môn, phía Đông Hoàng Thái Tâm mắt đỏ ngầu nhìn Diệp Thành, hi vọng người thanh niên này có thể nghịch thiên tạo nên thành công giữa kiếp nạn, cứu vãn lấy vùng đất này.Rầm! Đoàng! Đoàng!Giữa thiên địa tăm tối, ngoài tiếng nổ rầm trời này còn có hàng tỷ lôi chớp đang xé toạc cả vùng đất này.Đại quân Thiên Ma vẫn vô cùng hung hãn, thôn tính từng vùng đất và sinh linh nơi đây.