“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2573: Hoang Cổ Thánh Thể!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đan Thành hôm nay nhuốm đỏ máu, khắp nơi đều vang lên tiếng ai oán thét gào.Đan Tổ à, hiển linh đi!Vẫn có những luyện đan sư cổ hủ quỳ phục dưới tượng điêu khắc sừng sững của Đan Tổ, nước mắt và máu lăn dài, vừa khóc lóc vừa thét gào hi vọng bước tượng lạnh băng kia có thể cứu thế giúp bọn họ thoát khỏi khổ ải.AdvertisementVù! Vù!Tượng Đan Tổ rung chuyển, một luồng quang hồng khai khoá thiên địa, hoá ra một bóng hình đứng sừng sững giữa đất trời, đó chính là Đan Tổ Hư Hồn được con dân Đan Thành đời đời sùng bái.Đan Tổ hiển linh rồi! Đan Tổ hiển linh rồi!Luyện đan sư bên dưới tượng điêu khắc đột nhiên quỳ xuống, người nào người nấy nước mắt lăn dài.Tiếng ai oán chấn động thiên địa, Đan Tổ Hư Hồn mở mắt nhìn thế giới tang thương đẫm máu.Trong đôi mắt già nua của ông ta hiện lên vẻ đau thương, Đan Thành huy hoàng bao nhiêu năm tháng mà cuối cùng lại lâm vào kiếp khổ ải, hậu thế của ông ta phải chịu lầm than.Một đạo tàn niệm cũng đòi đấu với ta sao?Một tên ma tướng sát phạt đến vung chiến thương quét về phía Đan Tổ Hư Hồn.Đan Tổ Hư Hồn lập tức giơ tay trấn áp hư thiên, mang theo uy lực huỷ thiên diệt địa khiến tên ma tướng vừa xông lên bị một bàn tay đánh tan thành mây khói.Thế nhưng sau khi huỷ diệt một tên ma tướng Đan hổ Hư Hồn lại trở mỏng manh hơn, sức trấn áp mạnh mẽ cũng giảm sút, chỉ còn lại một luồng hồn hư ảo không phải là Đan Tổ thực thụ.Tiêu diệt cho ta!Một tên ma tướng giơ sát kiếm lên chỉ vào Đan Tổ Hư Hồn ở phía xa.Không cần ông ta phải ra lệnh, hàng trăm hư thiên sát trận đã khôi phục thần uy.Thần mang rợp trời mang theo uy lực trảm thiên diệt địa quét vào hư thiên, trảm diệt Đan Tổ Hư Hồn, đến cả tượng Đan Tổ sừng sững kia cũng sụp đổ trong chốc lát, hoá thành tàn tro bay đi còn những luyện đan sư bên dưới tượng Đan Tổ thì lúc này cũng bị trấn áp và nhấn chìm.Giết!Đan Ma đang gào thét, tự nổ cơ thể kéo theo bốn tên ma tướng cùng xuống hoàng tuyền, máu tươi của ông ta cuối cùng cũng thẫm đẫm Đan Thành.Trải qua bể dâu năm tháng, ông ta cuối cùng cũng cống hiến sinh mệnh của mình cho vùng đất mà ông ta vừa yêu vừa hận, Đan Ma không phải là ma, kí ức của ông ta mãi mãi ghi lại nơi này.Giết!Đan Thần và phía Đan Nhất cũng tự nổ cơ thể liều mạng tới giây phút cuối cùng.Bầu trời của Đan Thành cũng nhuốm đỏ máu, phía luyện đan sư cũng ngã vào vũng máu.Trong địa cung, cơ thể Diệp Thành run rẩy, mọi thứ mà Đan Thành cống hiến hắn đều đã thấy rõ mồn một, những luyện đan sư kia bảo vệ hắn đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.Hoang Cổ Thánh Thể!Luyện đan sư của Đan Thành đều đã bỏ mạng, đại quân của Thiên Ma cứ thế xông vào địa cung nơi Diệp Thành ở, từng cặp mắt khát máu và tham lam nhìn chằm chằm nơi này.
Đan Thành hôm nay nhuốm đỏ máu, khắp nơi đều vang lên tiếng ai oán thét gào.
Đan Tổ à, hiển linh đi!
Vẫn có những luyện đan sư cổ hủ quỳ phục dưới tượng điêu khắc sừng sững của Đan Tổ, nước mắt và máu lăn dài, vừa khóc lóc vừa thét gào hi vọng bước tượng lạnh băng kia có thể cứu thế giúp bọn họ thoát khỏi khổ ải.
Advertisement
Vù! Vù!
Tượng Đan Tổ rung chuyển, một luồng quang hồng khai khoá thiên địa, hoá ra một bóng hình đứng sừng sững giữa đất trời, đó chính là Đan Tổ Hư Hồn được con dân Đan Thành đời đời sùng bái.
Đan Tổ hiển linh rồi! Đan Tổ hiển linh rồi!
Luyện đan sư bên dưới tượng điêu khắc đột nhiên quỳ xuống, người nào người nấy nước mắt lăn dài.
Tiếng ai oán chấn động thiên địa, Đan Tổ Hư Hồn mở mắt nhìn thế giới tang thương đẫm máu.
Trong đôi mắt già nua của ông ta hiện lên vẻ đau thương, Đan Thành huy hoàng bao nhiêu năm tháng mà cuối cùng lại lâm vào kiếp khổ ải, hậu thế của ông ta phải chịu lầm than.
Một đạo tàn niệm cũng đòi đấu với ta sao?
Một tên ma tướng sát phạt đến vung chiến thương quét về phía Đan Tổ Hư Hồn.
Đan Tổ Hư Hồn lập tức giơ tay trấn áp hư thiên, mang theo uy lực huỷ thiên diệt địa khiến tên ma tướng vừa xông lên bị một bàn tay đánh tan thành mây khói.
Thế nhưng sau khi huỷ diệt một tên ma tướng Đan hổ Hư Hồn lại trở mỏng manh hơn, sức trấn áp mạnh mẽ cũng giảm sút, chỉ còn lại một luồng hồn hư ảo không phải là Đan Tổ thực thụ.
Tiêu diệt cho ta!
Một tên ma tướng giơ sát kiếm lên chỉ vào Đan Tổ Hư Hồn ở phía xa.
Không cần ông ta phải ra lệnh, hàng trăm hư thiên sát trận đã khôi phục thần uy.
Thần mang rợp trời mang theo uy lực trảm thiên diệt địa quét vào hư thiên, trảm diệt Đan Tổ Hư Hồn, đến cả tượng Đan Tổ sừng sững kia cũng sụp đổ trong chốc lát, hoá thành tàn tro bay đi còn những luyện đan sư bên dưới tượng Đan Tổ thì lúc này cũng bị trấn áp và nhấn chìm.
Giết!
Đan Ma đang gào thét, tự nổ cơ thể kéo theo bốn tên ma tướng cùng xuống hoàng tuyền, máu tươi của ông ta cuối cùng cũng thẫm đẫm Đan Thành.
Trải qua bể dâu năm tháng, ông ta cuối cùng cũng cống hiến sinh mệnh của mình cho vùng đất mà ông ta vừa yêu vừa hận, Đan Ma không phải là ma, kí ức của ông ta mãi mãi ghi lại nơi này.
Giết!
Đan Thần và phía Đan Nhất cũng tự nổ cơ thể liều mạng tới giây phút cuối cùng.
Bầu trời của Đan Thành cũng nhuốm đỏ máu, phía luyện đan sư cũng ngã vào vũng máu.
Trong địa cung, cơ thể Diệp Thành run rẩy, mọi thứ mà Đan Thành cống hiến hắn đều đã thấy rõ mồn một, những luyện đan sư kia bảo vệ hắn đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.
Hoang Cổ Thánh Thể!
Luyện đan sư của Đan Thành đều đã bỏ mạng, đại quân của Thiên Ma cứ thế xông vào địa cung nơi Diệp Thành ở, từng cặp mắt khát máu và tham lam nhìn chằm chằm nơi này.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đan Thành hôm nay nhuốm đỏ máu, khắp nơi đều vang lên tiếng ai oán thét gào.Đan Tổ à, hiển linh đi!Vẫn có những luyện đan sư cổ hủ quỳ phục dưới tượng điêu khắc sừng sững của Đan Tổ, nước mắt và máu lăn dài, vừa khóc lóc vừa thét gào hi vọng bước tượng lạnh băng kia có thể cứu thế giúp bọn họ thoát khỏi khổ ải.AdvertisementVù! Vù!Tượng Đan Tổ rung chuyển, một luồng quang hồng khai khoá thiên địa, hoá ra một bóng hình đứng sừng sững giữa đất trời, đó chính là Đan Tổ Hư Hồn được con dân Đan Thành đời đời sùng bái.Đan Tổ hiển linh rồi! Đan Tổ hiển linh rồi!Luyện đan sư bên dưới tượng điêu khắc đột nhiên quỳ xuống, người nào người nấy nước mắt lăn dài.Tiếng ai oán chấn động thiên địa, Đan Tổ Hư Hồn mở mắt nhìn thế giới tang thương đẫm máu.Trong đôi mắt già nua của ông ta hiện lên vẻ đau thương, Đan Thành huy hoàng bao nhiêu năm tháng mà cuối cùng lại lâm vào kiếp khổ ải, hậu thế của ông ta phải chịu lầm than.Một đạo tàn niệm cũng đòi đấu với ta sao?Một tên ma tướng sát phạt đến vung chiến thương quét về phía Đan Tổ Hư Hồn.Đan Tổ Hư Hồn lập tức giơ tay trấn áp hư thiên, mang theo uy lực huỷ thiên diệt địa khiến tên ma tướng vừa xông lên bị một bàn tay đánh tan thành mây khói.Thế nhưng sau khi huỷ diệt một tên ma tướng Đan hổ Hư Hồn lại trở mỏng manh hơn, sức trấn áp mạnh mẽ cũng giảm sút, chỉ còn lại một luồng hồn hư ảo không phải là Đan Tổ thực thụ.Tiêu diệt cho ta!Một tên ma tướng giơ sát kiếm lên chỉ vào Đan Tổ Hư Hồn ở phía xa.Không cần ông ta phải ra lệnh, hàng trăm hư thiên sát trận đã khôi phục thần uy.Thần mang rợp trời mang theo uy lực trảm thiên diệt địa quét vào hư thiên, trảm diệt Đan Tổ Hư Hồn, đến cả tượng Đan Tổ sừng sững kia cũng sụp đổ trong chốc lát, hoá thành tàn tro bay đi còn những luyện đan sư bên dưới tượng Đan Tổ thì lúc này cũng bị trấn áp và nhấn chìm.Giết!Đan Ma đang gào thét, tự nổ cơ thể kéo theo bốn tên ma tướng cùng xuống hoàng tuyền, máu tươi của ông ta cuối cùng cũng thẫm đẫm Đan Thành.Trải qua bể dâu năm tháng, ông ta cuối cùng cũng cống hiến sinh mệnh của mình cho vùng đất mà ông ta vừa yêu vừa hận, Đan Ma không phải là ma, kí ức của ông ta mãi mãi ghi lại nơi này.Giết!Đan Thần và phía Đan Nhất cũng tự nổ cơ thể liều mạng tới giây phút cuối cùng.Bầu trời của Đan Thành cũng nhuốm đỏ máu, phía luyện đan sư cũng ngã vào vũng máu.Trong địa cung, cơ thể Diệp Thành run rẩy, mọi thứ mà Đan Thành cống hiến hắn đều đã thấy rõ mồn một, những luyện đan sư kia bảo vệ hắn đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.Hoang Cổ Thánh Thể!Luyện đan sư của Đan Thành đều đã bỏ mạng, đại quân của Thiên Ma cứ thế xông vào địa cung nơi Diệp Thành ở, từng cặp mắt khát máu và tham lam nhìn chằm chằm nơi này.