Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2590: Vì sao ngươi còn chưa chết?  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phụt!Trên hư thiên, Thiên Ma Đại Đế trảm ra nhát kiếm huỷ thiên diệt địa chém vào thánh thể của Diệp Thành.Trả ngươi một kiếm!AdvertisementDiệp Thành gằn lên phẫn nộ, hắn không màng thương thế, vẫn cố gắng liều mình, vẫn muốn trảm một nhát kiếm kia, đây là cách đánh thương địch thương mình, tổn hại nghiêm trọng, hắn cũng biết tình hình hiện giờ của Đại Sở thế nào, hắn thực sự không có thời gian mà lãng phí.Ngươi thật sự đáng chết!Thiên Ma Đại Đế mặt mày tôi độc như ác ma, ông ta cầm kiếm, một kiếm trả lìa cánh tay Diệp Thành.Sắc mặt Thiên Ma Đại Đế tôi độc như ác quỷ, hắn ta cầm kiếm đi tới, một kiếm trảm lìa cánh tay Diệp Thành.Diệp Thành không né tránh cũng không phòng ngự, Thiên Ma Đại Đế trảm một bên cánh tay của hắn, hắn cũng trảm một bên cánh tay của Thiên Ma Đại Đế, hai cánh tay đẫm máu bay giữa hư thiên, rồi hoá thành long hình và vẫn đang tranh đấu.Trận đại chiến thảm hại đến cực điểm.Không ai có thể ngờ tới một Đại Đế và một Thánh Thể Đại Thành lại chiến tới mức tanh máu như vậy, chỉ với đế binh mà trảm được cơ thể của Đại Đế không hề biết mỏi mệt, không hề biết đau đớn, cứ thế khiến đối phương bị trảm diệt mới thôi.Phụt! Phụt!Sau khi dòng máu bắn vọt lên lại có thêm một đòn công kích kịch liệt trảm tới, nhát kiếm của Diệp Thành trảm vào vai của Thiên Ma Đại Đế, nhát kiếm của Thiên Ma Đại Đế trảm rách ngực Diệp Thành, có thể thấy đế huyết và thánh cốt bay rợp hư thiên.Thiên Ma Đại Đế điên cuồng gào thét, một kiếm lại một kiếm trảm da, mỗi lần đều khiến thành thể của Diệp Thành bị trảm rụng rời.Có điều ông ta hết lần này tới lần khác trảm vào thánh thể nhưng Diệp Thành lại cũng không vừa, hắn xông ra ngoài liên tục giống như một kẻ giết mãi không bao giờ chết khiến Đại Đế như ông ta nhìn mà cũng không khỏi bất lực mà phát điên.Vì sao ngươi còn chưa chết?Sau tiếng gằn phẫn nộ vang vọng khắp hư thiên, ông ta lại trảm một kiếm xuyên vào thánh thế của Diệp Thành.Diệp Thành giơ tay lên, một tay cầm chặt đế kiếm đang đâm xuyên vào cơ thể mình sau đó giơ hiên viên kiếm lên, cứ thế đâm xuyên vào ngực Thiên Ma Đại Đế.Cảnh tượng này như dừng lại trong giây lát.Nhìn vào hư thiên, một kiếm của Thiên Ma Đại Đế đâm xuyên cơ thể Diệp Thành còn nhát kiếm của Diệp Thành đâm xuyên vào ngực Thiên Ma Đại Đế, cả hai hồi lâu không di chuyển giống như pho tượng bất động.Thiên địa chìm vào im ắng.Thiên địa tăm tối trở nên hoang tàn.Bầu không khí im lặng bao trùm khắp nơi nơi.Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn hư thiên, nhìn hai bóng hình như pho tượng được điêu khắc.A…!Sau tiếng gằn phẫn nộ của Thiên Ma Đại Đế, bầu không khí im ắng ấy mới bị phá vỡ.Trong lúcn ày, đế đạo pháp tắc của ông ta rung lên đẩy Diệp Thành dịch đi.Phụt! Phụt!

Phụt!

Trên hư thiên, Thiên Ma Đại Đế trảm ra nhát kiếm huỷ thiên diệt địa chém vào thánh thể của Diệp Thành.

Trả ngươi một kiếm!

Advertisement

Diệp Thành gằn lên phẫn nộ, hắn không màng thương thế, vẫn cố gắng liều mình, vẫn muốn trảm một nhát kiếm kia, đây là cách đánh thương địch thương mình, tổn hại nghiêm trọng, hắn cũng biết tình hình hiện giờ của Đại Sở thế nào, hắn thực sự không có thời gian mà lãng phí.

Ngươi thật sự đáng chết!

Thiên Ma Đại Đế mặt mày tôi độc như ác ma, ông ta cầm kiếm, một kiếm trả lìa cánh tay Diệp Thành.

Sắc mặt Thiên Ma Đại Đế tôi độc như ác quỷ, hắn ta cầm kiếm đi tới, một kiếm trảm lìa cánh tay Diệp Thành.

Diệp Thành không né tránh cũng không phòng ngự, Thiên Ma Đại Đế trảm một bên cánh tay của hắn, hắn cũng trảm một bên cánh tay của Thiên Ma Đại Đế, hai cánh tay đẫm máu bay giữa hư thiên, rồi hoá thành long hình và vẫn đang tranh đấu.

Trận đại chiến thảm hại đến cực điểm.

Không ai có thể ngờ tới một Đại Đế và một Thánh Thể Đại Thành lại chiến tới mức tanh máu như vậy, chỉ với đế binh mà trảm được cơ thể của Đại Đế không hề biết mỏi mệt, không hề biết đau đớn, cứ thế khiến đối phương bị trảm diệt mới thôi.

Phụt! Phụt!

Sau khi dòng máu bắn vọt lên lại có thêm một đòn công kích kịch liệt trảm tới, nhát kiếm của Diệp Thành trảm vào vai của Thiên Ma Đại Đế, nhát kiếm của Thiên Ma Đại Đế trảm rách ngực Diệp Thành, có thể thấy đế huyết và thánh cốt bay rợp hư thiên.

Thiên Ma Đại Đế điên cuồng gào thét, một kiếm lại một kiếm trảm da, mỗi lần đều khiến thành thể của Diệp Thành bị trảm rụng rời.

Có điều ông ta hết lần này tới lần khác trảm vào thánh thể nhưng Diệp Thành lại cũng không vừa, hắn xông ra ngoài liên tục giống như một kẻ giết mãi không bao giờ chết khiến Đại Đế như ông ta nhìn mà cũng không khỏi bất lực mà phát điên.

Vì sao ngươi còn chưa chết?

Sau tiếng gằn phẫn nộ vang vọng khắp hư thiên, ông ta lại trảm một kiếm xuyên vào thánh thế của Diệp Thành.

Diệp Thành giơ tay lên, một tay cầm chặt đế kiếm đang đâm xuyên vào cơ thể mình sau đó giơ hiên viên kiếm lên, cứ thế đâm xuyên vào ngực Thiên Ma Đại Đế.

Cảnh tượng này như dừng lại trong giây lát.

Nhìn vào hư thiên, một kiếm của Thiên Ma Đại Đế đâm xuyên cơ thể Diệp Thành còn nhát kiếm của Diệp Thành đâm xuyên vào ngực Thiên Ma Đại Đế, cả hai hồi lâu không di chuyển giống như pho tượng bất động.

Thiên địa chìm vào im ắng.

Thiên địa tăm tối trở nên hoang tàn.

Bầu không khí im lặng bao trùm khắp nơi nơi.

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn hư thiên, nhìn hai bóng hình như pho tượng được điêu khắc.

A…!

Sau tiếng gằn phẫn nộ của Thiên Ma Đại Đế, bầu không khí im ắng ấy mới bị phá vỡ.

Trong lúcn ày, đế đạo pháp tắc của ông ta rung lên đẩy Diệp Thành dịch đi.

Phụt! Phụt!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phụt!Trên hư thiên, Thiên Ma Đại Đế trảm ra nhát kiếm huỷ thiên diệt địa chém vào thánh thể của Diệp Thành.Trả ngươi một kiếm!AdvertisementDiệp Thành gằn lên phẫn nộ, hắn không màng thương thế, vẫn cố gắng liều mình, vẫn muốn trảm một nhát kiếm kia, đây là cách đánh thương địch thương mình, tổn hại nghiêm trọng, hắn cũng biết tình hình hiện giờ của Đại Sở thế nào, hắn thực sự không có thời gian mà lãng phí.Ngươi thật sự đáng chết!Thiên Ma Đại Đế mặt mày tôi độc như ác ma, ông ta cầm kiếm, một kiếm trả lìa cánh tay Diệp Thành.Sắc mặt Thiên Ma Đại Đế tôi độc như ác quỷ, hắn ta cầm kiếm đi tới, một kiếm trảm lìa cánh tay Diệp Thành.Diệp Thành không né tránh cũng không phòng ngự, Thiên Ma Đại Đế trảm một bên cánh tay của hắn, hắn cũng trảm một bên cánh tay của Thiên Ma Đại Đế, hai cánh tay đẫm máu bay giữa hư thiên, rồi hoá thành long hình và vẫn đang tranh đấu.Trận đại chiến thảm hại đến cực điểm.Không ai có thể ngờ tới một Đại Đế và một Thánh Thể Đại Thành lại chiến tới mức tanh máu như vậy, chỉ với đế binh mà trảm được cơ thể của Đại Đế không hề biết mỏi mệt, không hề biết đau đớn, cứ thế khiến đối phương bị trảm diệt mới thôi.Phụt! Phụt!Sau khi dòng máu bắn vọt lên lại có thêm một đòn công kích kịch liệt trảm tới, nhát kiếm của Diệp Thành trảm vào vai của Thiên Ma Đại Đế, nhát kiếm của Thiên Ma Đại Đế trảm rách ngực Diệp Thành, có thể thấy đế huyết và thánh cốt bay rợp hư thiên.Thiên Ma Đại Đế điên cuồng gào thét, một kiếm lại một kiếm trảm da, mỗi lần đều khiến thành thể của Diệp Thành bị trảm rụng rời.Có điều ông ta hết lần này tới lần khác trảm vào thánh thể nhưng Diệp Thành lại cũng không vừa, hắn xông ra ngoài liên tục giống như một kẻ giết mãi không bao giờ chết khiến Đại Đế như ông ta nhìn mà cũng không khỏi bất lực mà phát điên.Vì sao ngươi còn chưa chết?Sau tiếng gằn phẫn nộ vang vọng khắp hư thiên, ông ta lại trảm một kiếm xuyên vào thánh thế của Diệp Thành.Diệp Thành giơ tay lên, một tay cầm chặt đế kiếm đang đâm xuyên vào cơ thể mình sau đó giơ hiên viên kiếm lên, cứ thế đâm xuyên vào ngực Thiên Ma Đại Đế.Cảnh tượng này như dừng lại trong giây lát.Nhìn vào hư thiên, một kiếm của Thiên Ma Đại Đế đâm xuyên cơ thể Diệp Thành còn nhát kiếm của Diệp Thành đâm xuyên vào ngực Thiên Ma Đại Đế, cả hai hồi lâu không di chuyển giống như pho tượng bất động.Thiên địa chìm vào im ắng.Thiên địa tăm tối trở nên hoang tàn.Bầu không khí im lặng bao trùm khắp nơi nơi.Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn hư thiên, nhìn hai bóng hình như pho tượng được điêu khắc.A…!Sau tiếng gằn phẫn nộ của Thiên Ma Đại Đế, bầu không khí im ắng ấy mới bị phá vỡ.Trong lúcn ày, đế đạo pháp tắc của ông ta rung lên đẩy Diệp Thành dịch đi.Phụt! Phụt!

Chương 2590: Vì sao ngươi còn chưa chết?