“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2597: “Chư Thiên Môn?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Màn đêm đen hiện lên vô cùng bi thương.Diệp Thành khắc tới cái tên cuối cùng thì cũng lấy vò rượu ra rắc xuống mộ phần vạn trượng.AdvertisementPhía sau hắn, Đường Như Huyên và rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi cũng lần lượt làm vậy.Dưới ánh trăng, chín mươi ba bóng người run rẩy cô độc, chín mươi triệu tu sĩ của Đại Sở mà chỉ còn lại chín mươi ba người.Diệp Thành đi rồi, hắn quay về Nam Sở bước vào Thiên Huyền Môn.Thiên Huyền Môn hiện giờ người ít đến đáng thương, bọn họ đã bị chiến tranh tàn sát đến mức thương tích đầy mình.Trong trận đại chiến với Thiên Ma, Thiên Huyền Môn cũng phải trả cái giá thảm khốc, huyết tế ra vô số sinh mệnh, đại quân Thiên Ma bị áp chế tu vi, đó là công lao của những vong linh kia.Ở nơi tận cùng của rừng trúc, Diệp Thành trông thấy Đông Hoàng Thái Tâm bạc trắng mái đầu, sắc mặt tái nhợt, tu vi không ổn định, nguyên thần bản mệnh gần như trong suốt, khoé miệng còn trào máu.Ngồi đi!Đông Hoàng Thái Tâm khẽ lên tiếng rồi vội pha trà.Nhìn người thanh niên trước mặt, cảm xúc của bà ta đa phần là kinh ngạc, hắn là người đầu tiên tàn sát Đại Đế của Chư Thiên Vạn Vực, mặc dù hắn không phải là hoàng đế nhưng đã vượt qua cả cửu hoàng.Bất động như sơn nhạc, khó thấu như âm dương.Câu nói này chính là lời đánh giá công tâm của bà ta với Diệp Thành, mặc dù tu vi của bà ta cao hơn hắn nhưng vẫn không thể nào nhìn thấu hắn.Diệp Thành ngồi xuống, hắn khẽ nâng chén trà nhấp một ngụm mà còn thấy đắng hơn cả kiếp nhân sinh.“Hôm nay ngươi muốn biết tất cả bí mật thì Đông Hoàng Thái Tâm không có lý do gì không nói”, Đông Hoàng Thái Tâm lại lần nữa khẽ giọng lên tiếng.“Đại Sở rốt cục là nơi thế nào?”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói khản đặc mang theo nỗi mỏi mệt mà tang thương khó nói thành lời: “Đối với Chư Thiên Vạn Vực mà nói thì lại là sự tồn tại thế nào?”“Đại Sở chính là Chư Thiên Môn trong truyền thuyết, nó là cửa ngõ của Chư Thiên Vạn Vực, muốn vào Chư Thiên Vạn Vực phải đi qua Đại Sở”.“Chư Thiên Môn?”, Diệp Thành cau mày, câu trả lời của Đông Hoàng Thái Tâm khiến hắn kinh ngạc, hắn đã từng nghĩ tới rất nhiều khả năng liên quan về lai lịch của Đại Sở nhưng không hề nghĩ tới điểm này.Chư Thiên Môn, hắn từng nghe Đông Hoàng Thái Tâm nói tới, Hoang Cổ Đại Đế trong một trăm ba mươi vị của Huyền Hoàng tử trận ngay trước Chư Thiên Môn, chính là vị Đại Đế duy nhất tử trận trong một trăm ba mươi vị đế.Hiện giờ xem ra Huyền Cổ Đại Đế được chôn ở vùng đất này, đây là một bí mật vạn cổ.Không biết vì sao vào giây phút này hắn lại thấy yêu mến vùng đất này như vậy, không một ai có thể ngờ tới vùng đất rộng lớn này lại từng chôn vùi một vị Đại Đế thống ngự Vạn Vực.Không biết vì sao Diệp Thành dần dần thu lại suy nghĩ, hắn lại lần nữa lên tiếng hỏi: “Vì sao mỗi một thời đại của Đại Sở lại chỉ có một người có thể có tu vi chí cao, trong vô số chúng sinh lại chỉ có một người có thể trở thành Hoàng Đế?”
Màn đêm đen hiện lên vô cùng bi thương.
Diệp Thành khắc tới cái tên cuối cùng thì cũng lấy vò rượu ra rắc xuống mộ phần vạn trượng.
Advertisement
Phía sau hắn, Đường Như Huyên và rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi cũng lần lượt làm vậy.
Dưới ánh trăng, chín mươi ba bóng người run rẩy cô độc, chín mươi triệu tu sĩ của Đại Sở mà chỉ còn lại chín mươi ba người.
Diệp Thành đi rồi, hắn quay về Nam Sở bước vào Thiên Huyền Môn.
Thiên Huyền Môn hiện giờ người ít đến đáng thương, bọn họ đã bị chiến tranh tàn sát đến mức thương tích đầy mình.
Trong trận đại chiến với Thiên Ma, Thiên Huyền Môn cũng phải trả cái giá thảm khốc, huyết tế ra vô số sinh mệnh, đại quân Thiên Ma bị áp chế tu vi, đó là công lao của những vong linh kia.
Ở nơi tận cùng của rừng trúc, Diệp Thành trông thấy Đông Hoàng Thái Tâm bạc trắng mái đầu, sắc mặt tái nhợt, tu vi không ổn định, nguyên thần bản mệnh gần như trong suốt, khoé miệng còn trào máu.
Ngồi đi!
Đông Hoàng Thái Tâm khẽ lên tiếng rồi vội pha trà.
Nhìn người thanh niên trước mặt, cảm xúc của bà ta đa phần là kinh ngạc, hắn là người đầu tiên tàn sát Đại Đế của Chư Thiên Vạn Vực, mặc dù hắn không phải là hoàng đế nhưng đã vượt qua cả cửu hoàng.
Bất động như sơn nhạc, khó thấu như âm dương.
Câu nói này chính là lời đánh giá công tâm của bà ta với Diệp Thành, mặc dù tu vi của bà ta cao hơn hắn nhưng vẫn không thể nào nhìn thấu hắn.
Diệp Thành ngồi xuống, hắn khẽ nâng chén trà nhấp một ngụm mà còn thấy đắng hơn cả kiếp nhân sinh.
“Hôm nay ngươi muốn biết tất cả bí mật thì Đông Hoàng Thái Tâm không có lý do gì không nói”, Đông Hoàng Thái Tâm lại lần nữa khẽ giọng lên tiếng.
“Đại Sở rốt cục là nơi thế nào?”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói khản đặc mang theo nỗi mỏi mệt mà tang thương khó nói thành lời: “Đối với Chư Thiên Vạn Vực mà nói thì lại là sự tồn tại thế nào?”
“Đại Sở chính là Chư Thiên Môn trong truyền thuyết, nó là cửa ngõ của Chư Thiên Vạn Vực, muốn vào Chư Thiên Vạn Vực phải đi qua Đại Sở”.
“Chư Thiên Môn?”, Diệp Thành cau mày, câu trả lời của Đông Hoàng Thái Tâm khiến hắn kinh ngạc, hắn đã từng nghĩ tới rất nhiều khả năng liên quan về lai lịch của Đại Sở nhưng không hề nghĩ tới điểm này.
Chư Thiên Môn, hắn từng nghe Đông Hoàng Thái Tâm nói tới, Hoang Cổ Đại Đế trong một trăm ba mươi vị của Huyền Hoàng tử trận ngay trước Chư Thiên Môn, chính là vị Đại Đế duy nhất tử trận trong một trăm ba mươi vị đế.
Hiện giờ xem ra Huyền Cổ Đại Đế được chôn ở vùng đất này, đây là một bí mật vạn cổ.
Không biết vì sao vào giây phút này hắn lại thấy yêu mến vùng đất này như vậy, không một ai có thể ngờ tới vùng đất rộng lớn này lại từng chôn vùi một vị Đại Đế thống ngự Vạn Vực.
Không biết vì sao Diệp Thành dần dần thu lại suy nghĩ, hắn lại lần nữa lên tiếng hỏi: “Vì sao mỗi một thời đại của Đại Sở lại chỉ có một người có thể có tu vi chí cao, trong vô số chúng sinh lại chỉ có một người có thể trở thành Hoàng Đế?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Màn đêm đen hiện lên vô cùng bi thương.Diệp Thành khắc tới cái tên cuối cùng thì cũng lấy vò rượu ra rắc xuống mộ phần vạn trượng.AdvertisementPhía sau hắn, Đường Như Huyên và rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi cũng lần lượt làm vậy.Dưới ánh trăng, chín mươi ba bóng người run rẩy cô độc, chín mươi triệu tu sĩ của Đại Sở mà chỉ còn lại chín mươi ba người.Diệp Thành đi rồi, hắn quay về Nam Sở bước vào Thiên Huyền Môn.Thiên Huyền Môn hiện giờ người ít đến đáng thương, bọn họ đã bị chiến tranh tàn sát đến mức thương tích đầy mình.Trong trận đại chiến với Thiên Ma, Thiên Huyền Môn cũng phải trả cái giá thảm khốc, huyết tế ra vô số sinh mệnh, đại quân Thiên Ma bị áp chế tu vi, đó là công lao của những vong linh kia.Ở nơi tận cùng của rừng trúc, Diệp Thành trông thấy Đông Hoàng Thái Tâm bạc trắng mái đầu, sắc mặt tái nhợt, tu vi không ổn định, nguyên thần bản mệnh gần như trong suốt, khoé miệng còn trào máu.Ngồi đi!Đông Hoàng Thái Tâm khẽ lên tiếng rồi vội pha trà.Nhìn người thanh niên trước mặt, cảm xúc của bà ta đa phần là kinh ngạc, hắn là người đầu tiên tàn sát Đại Đế của Chư Thiên Vạn Vực, mặc dù hắn không phải là hoàng đế nhưng đã vượt qua cả cửu hoàng.Bất động như sơn nhạc, khó thấu như âm dương.Câu nói này chính là lời đánh giá công tâm của bà ta với Diệp Thành, mặc dù tu vi của bà ta cao hơn hắn nhưng vẫn không thể nào nhìn thấu hắn.Diệp Thành ngồi xuống, hắn khẽ nâng chén trà nhấp một ngụm mà còn thấy đắng hơn cả kiếp nhân sinh.“Hôm nay ngươi muốn biết tất cả bí mật thì Đông Hoàng Thái Tâm không có lý do gì không nói”, Đông Hoàng Thái Tâm lại lần nữa khẽ giọng lên tiếng.“Đại Sở rốt cục là nơi thế nào?”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói khản đặc mang theo nỗi mỏi mệt mà tang thương khó nói thành lời: “Đối với Chư Thiên Vạn Vực mà nói thì lại là sự tồn tại thế nào?”“Đại Sở chính là Chư Thiên Môn trong truyền thuyết, nó là cửa ngõ của Chư Thiên Vạn Vực, muốn vào Chư Thiên Vạn Vực phải đi qua Đại Sở”.“Chư Thiên Môn?”, Diệp Thành cau mày, câu trả lời của Đông Hoàng Thái Tâm khiến hắn kinh ngạc, hắn đã từng nghĩ tới rất nhiều khả năng liên quan về lai lịch của Đại Sở nhưng không hề nghĩ tới điểm này.Chư Thiên Môn, hắn từng nghe Đông Hoàng Thái Tâm nói tới, Hoang Cổ Đại Đế trong một trăm ba mươi vị của Huyền Hoàng tử trận ngay trước Chư Thiên Môn, chính là vị Đại Đế duy nhất tử trận trong một trăm ba mươi vị đế.Hiện giờ xem ra Huyền Cổ Đại Đế được chôn ở vùng đất này, đây là một bí mật vạn cổ.Không biết vì sao vào giây phút này hắn lại thấy yêu mến vùng đất này như vậy, không một ai có thể ngờ tới vùng đất rộng lớn này lại từng chôn vùi một vị Đại Đế thống ngự Vạn Vực.Không biết vì sao Diệp Thành dần dần thu lại suy nghĩ, hắn lại lần nữa lên tiếng hỏi: “Vì sao mỗi một thời đại của Đại Sở lại chỉ có một người có thể có tu vi chí cao, trong vô số chúng sinh lại chỉ có một người có thể trở thành Hoàng Đế?”