“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2600: “Còn muốn hỏi gì nữa không?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Xuyên… không!Với khả năng đoán định của Diệp Thành mà cũng phải cau mày, bí mật này khiến hắn thật sự rất ngỡ ngàng.AdvertisementHồng Trần vẫn luôn là mối nghi ngờ rất lớn trong lòng hắn, trên đời làm gì có nhiều người giống nhau đến vậy! Dù là bí thuật thần thông hay kinh nghiệm thì đều giống hệt nhau, hắn không tin tất cả chỉ là trùng hợp.Nhưng với trí thông minh của hắn, nghĩ nát óc cũng không thể nghĩ ra thân phận của Hồng Trần, vì bất kỳ khả năng nào cũng tự có sự mâu thuẫn.Bây giờ hắn đã nhận được một câu trả lời chắc chắn, mặc dù không dám tin nhưng câu trả lời khác thường này lại giải thích tất cả những mâu thuẫn một cách hợp lý, Hồng Trần thần thoại một đời của Đại Sở mà hắn từng tôn kính lại chính là hắn của tương lai.Lúc này, mọi nghi vấn đều đã được giải đáp, tại sao Thần Vương Thần Huyền Phong lại thay hắn đỡ một kiếm, tại sao Hồng Trần lại viết bài thơ đó, tất cả đều có lý do của mình.“Họ xuyên không tới đây là hành động nghịch thiên cải đạo, phá vỡ định luật luân hồi của Đại Sở”, thấy Diệp Thành ngồi im bất động, vẻ mặt bình tĩnh, Đông Hoàng Thái Tâm lại rót cho hắn một chén trà đắng.“Vậy nên Chư Thiên Luân Hồi của Đại Sở xuất hiện lỗ hổng đã cho Thiên Ma thừa cơ lợi dụng, bọn chúng dễ dàng tìm ra Đại Sở ở đâu”, Diệp Thành nói nốt những lời Đông Hoàng Thái Tâm còn chưa nói xong.“Đúng thế”, Đông Hoàng Thái Tâm không phủ nhận.“Vậy tai hoạ của Đại Sở thực chất là do vãn bối mà ra”, Diệp Thành khàn giọng nói.“Nói chính xác hơn thì do Diệp Thành của tương lai mà ra”, Đông Hoàng Thái Tâm hít sâu một hơi: “Ngươi của sau này mạnh đến mức khiến ta kinh ngạc, chắc hẳn sau này ngươi đã có đủ cả hai bên Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, một bên thức tỉnh thời không, một bên thức tỉnh luân hồi. Ngươi chôn vùi mắt trái để xuyên không, huyết tế mắt phải ngưng tụ thành sức mạnh cửu thế luân hồi trong cơ thể ngươi, nhưng tiếc là…”“Tiếc gì cơ?”“Tiếc là cả hai người phải trả cái giá đau đớn như vậy để xuyên không, nhưng lại bị thời không xoá đi ký ức, đến nỗi mình là ai cũng không nhớ, quên cả mục đích mình đến thời đại này”, Đông Hoàng Thái Tâm nói rồi lại nhìn Diệp Thành với vẻ đầy ẩn ý sâu xa: “Ngươi có thể nói cho ta biết họ đến thời không này để làm gì không? Lý do gì khiến họ bằng mọi giá cũng phải nghịch thiên cải đạo như thế?”“Vãn bối không biết”, mắt Diệp Thành tĩnh lặng như giếng cổ không một gợn sóng, vẻ mặt cũng không có chút thay đổi nào.“Ngươi không nói, ta cũng không ép ngươi”, Đông Hoàng Thái Tâm suy ngẫm: “Còn muốn hỏi gì nữa không?”“Kiếm Tru Tiên”, Diệp Thành không nghĩ ngợi mà nói ra ngay, nắm đấm sau tay áo đã trắng bệch, chính tiên kiếm đáng hận ấy đã chôn vùi người yêu của hắn, nhuốm máu vô số người vô tội.“Từ thuở thiên địa sơ khai, nó đã tồn tại rồi”, Đông Hoàng Thái Tâm chậm rãi nói: “Đó là một thanh tiên kiếm đáng sợ, từng chém gãy cực đạo đế binh, cũng từng giết Đại Đế, được gọi là kiếm của trời xanh”.“Tiền bối tận mắt nhìn thấy nó sát hại sinh linh, vì sao không ngăn cản?”, mắt Diệp Thành lại có tơ máu, hắn nhìn chằm chằm Đông Hoàng Thái Tâm.“Người của Thiên Huyền Môn không được tham gia vào chuyện của Đại Sở”, Đông Hoàng Thái Tâm nhẹ giọng đáp, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Thành: “Thiên Huyền Môn phụ trách luân hồi của Đại Sở nên không được tham gia vào luân hồi của Đại Sở, bất cứ một sai lệch nhỏ nào cũng có thể thay đổi quỹ đạo được định sẵn, một khi ảnh hưởng đến Chư Thiên Luân Hồi thì với Đại Sở và Chư Thiên Vạn Vực đều là kiếp nạn kinh thế”.
Xuyên… không!
Với khả năng đoán định của Diệp Thành mà cũng phải cau mày, bí mật này khiến hắn thật sự rất ngỡ ngàng.
Advertisement
Hồng Trần vẫn luôn là mối nghi ngờ rất lớn trong lòng hắn, trên đời làm gì có nhiều người giống nhau đến vậy! Dù là bí thuật thần thông hay kinh nghiệm thì đều giống hệt nhau, hắn không tin tất cả chỉ là trùng hợp.
Nhưng với trí thông minh của hắn, nghĩ nát óc cũng không thể nghĩ ra thân phận của Hồng Trần, vì bất kỳ khả năng nào cũng tự có sự mâu thuẫn.
Bây giờ hắn đã nhận được một câu trả lời chắc chắn, mặc dù không dám tin nhưng câu trả lời khác thường này lại giải thích tất cả những mâu thuẫn một cách hợp lý, Hồng Trần thần thoại một đời của Đại Sở mà hắn từng tôn kính lại chính là hắn của tương lai.
Lúc này, mọi nghi vấn đều đã được giải đáp, tại sao Thần Vương Thần Huyền Phong lại thay hắn đỡ một kiếm, tại sao Hồng Trần lại viết bài thơ đó, tất cả đều có lý do của mình.
“Họ xuyên không tới đây là hành động nghịch thiên cải đạo, phá vỡ định luật luân hồi của Đại Sở”, thấy Diệp Thành ngồi im bất động, vẻ mặt bình tĩnh, Đông Hoàng Thái Tâm lại rót cho hắn một chén trà đắng.
“Vậy nên Chư Thiên Luân Hồi của Đại Sở xuất hiện lỗ hổng đã cho Thiên Ma thừa cơ lợi dụng, bọn chúng dễ dàng tìm ra Đại Sở ở đâu”, Diệp Thành nói nốt những lời Đông Hoàng Thái Tâm còn chưa nói xong.
“Đúng thế”, Đông Hoàng Thái Tâm không phủ nhận.
“Vậy tai hoạ của Đại Sở thực chất là do vãn bối mà ra”, Diệp Thành khàn giọng nói.
“Nói chính xác hơn thì do Diệp Thành của tương lai mà ra”, Đông Hoàng Thái Tâm hít sâu một hơi: “Ngươi của sau này mạnh đến mức khiến ta kinh ngạc, chắc hẳn sau này ngươi đã có đủ cả hai bên Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, một bên thức tỉnh thời không, một bên thức tỉnh luân hồi. Ngươi chôn vùi mắt trái để xuyên không, huyết tế mắt phải ngưng tụ thành sức mạnh cửu thế luân hồi trong cơ thể ngươi, nhưng tiếc là…”
“Tiếc gì cơ?”
“Tiếc là cả hai người phải trả cái giá đau đớn như vậy để xuyên không, nhưng lại bị thời không xoá đi ký ức, đến nỗi mình là ai cũng không nhớ, quên cả mục đích mình đến thời đại này”, Đông Hoàng Thái Tâm nói rồi lại nhìn Diệp Thành với vẻ đầy ẩn ý sâu xa: “Ngươi có thể nói cho ta biết họ đến thời không này để làm gì không? Lý do gì khiến họ bằng mọi giá cũng phải nghịch thiên cải đạo như thế?”
“Vãn bối không biết”, mắt Diệp Thành tĩnh lặng như giếng cổ không một gợn sóng, vẻ mặt cũng không có chút thay đổi nào.
“Ngươi không nói, ta cũng không ép ngươi”, Đông Hoàng Thái Tâm suy ngẫm: “Còn muốn hỏi gì nữa không?”
“Kiếm Tru Tiên”, Diệp Thành không nghĩ ngợi mà nói ra ngay, nắm đấm sau tay áo đã trắng bệch, chính tiên kiếm đáng hận ấy đã chôn vùi người yêu của hắn, nhuốm máu vô số người vô tội.
“Từ thuở thiên địa sơ khai, nó đã tồn tại rồi”, Đông Hoàng Thái Tâm chậm rãi nói: “Đó là một thanh tiên kiếm đáng sợ, từng chém gãy cực đạo đế binh, cũng từng giết Đại Đế, được gọi là kiếm của trời xanh”.
“Tiền bối tận mắt nhìn thấy nó sát hại sinh linh, vì sao không ngăn cản?”, mắt Diệp Thành lại có tơ máu, hắn nhìn chằm chằm Đông Hoàng Thái Tâm.
“Người của Thiên Huyền Môn không được tham gia vào chuyện của Đại Sở”, Đông Hoàng Thái Tâm nhẹ giọng đáp, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Thành: “Thiên Huyền Môn phụ trách luân hồi của Đại Sở nên không được tham gia vào luân hồi của Đại Sở, bất cứ một sai lệch nhỏ nào cũng có thể thay đổi quỹ đạo được định sẵn, một khi ảnh hưởng đến Chư Thiên Luân Hồi thì với Đại Sở và Chư Thiên Vạn Vực đều là kiếp nạn kinh thế”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Xuyên… không!Với khả năng đoán định của Diệp Thành mà cũng phải cau mày, bí mật này khiến hắn thật sự rất ngỡ ngàng.AdvertisementHồng Trần vẫn luôn là mối nghi ngờ rất lớn trong lòng hắn, trên đời làm gì có nhiều người giống nhau đến vậy! Dù là bí thuật thần thông hay kinh nghiệm thì đều giống hệt nhau, hắn không tin tất cả chỉ là trùng hợp.Nhưng với trí thông minh của hắn, nghĩ nát óc cũng không thể nghĩ ra thân phận của Hồng Trần, vì bất kỳ khả năng nào cũng tự có sự mâu thuẫn.Bây giờ hắn đã nhận được một câu trả lời chắc chắn, mặc dù không dám tin nhưng câu trả lời khác thường này lại giải thích tất cả những mâu thuẫn một cách hợp lý, Hồng Trần thần thoại một đời của Đại Sở mà hắn từng tôn kính lại chính là hắn của tương lai.Lúc này, mọi nghi vấn đều đã được giải đáp, tại sao Thần Vương Thần Huyền Phong lại thay hắn đỡ một kiếm, tại sao Hồng Trần lại viết bài thơ đó, tất cả đều có lý do của mình.“Họ xuyên không tới đây là hành động nghịch thiên cải đạo, phá vỡ định luật luân hồi của Đại Sở”, thấy Diệp Thành ngồi im bất động, vẻ mặt bình tĩnh, Đông Hoàng Thái Tâm lại rót cho hắn một chén trà đắng.“Vậy nên Chư Thiên Luân Hồi của Đại Sở xuất hiện lỗ hổng đã cho Thiên Ma thừa cơ lợi dụng, bọn chúng dễ dàng tìm ra Đại Sở ở đâu”, Diệp Thành nói nốt những lời Đông Hoàng Thái Tâm còn chưa nói xong.“Đúng thế”, Đông Hoàng Thái Tâm không phủ nhận.“Vậy tai hoạ của Đại Sở thực chất là do vãn bối mà ra”, Diệp Thành khàn giọng nói.“Nói chính xác hơn thì do Diệp Thành của tương lai mà ra”, Đông Hoàng Thái Tâm hít sâu một hơi: “Ngươi của sau này mạnh đến mức khiến ta kinh ngạc, chắc hẳn sau này ngươi đã có đủ cả hai bên Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, một bên thức tỉnh thời không, một bên thức tỉnh luân hồi. Ngươi chôn vùi mắt trái để xuyên không, huyết tế mắt phải ngưng tụ thành sức mạnh cửu thế luân hồi trong cơ thể ngươi, nhưng tiếc là…”“Tiếc gì cơ?”“Tiếc là cả hai người phải trả cái giá đau đớn như vậy để xuyên không, nhưng lại bị thời không xoá đi ký ức, đến nỗi mình là ai cũng không nhớ, quên cả mục đích mình đến thời đại này”, Đông Hoàng Thái Tâm nói rồi lại nhìn Diệp Thành với vẻ đầy ẩn ý sâu xa: “Ngươi có thể nói cho ta biết họ đến thời không này để làm gì không? Lý do gì khiến họ bằng mọi giá cũng phải nghịch thiên cải đạo như thế?”“Vãn bối không biết”, mắt Diệp Thành tĩnh lặng như giếng cổ không một gợn sóng, vẻ mặt cũng không có chút thay đổi nào.“Ngươi không nói, ta cũng không ép ngươi”, Đông Hoàng Thái Tâm suy ngẫm: “Còn muốn hỏi gì nữa không?”“Kiếm Tru Tiên”, Diệp Thành không nghĩ ngợi mà nói ra ngay, nắm đấm sau tay áo đã trắng bệch, chính tiên kiếm đáng hận ấy đã chôn vùi người yêu của hắn, nhuốm máu vô số người vô tội.“Từ thuở thiên địa sơ khai, nó đã tồn tại rồi”, Đông Hoàng Thái Tâm chậm rãi nói: “Đó là một thanh tiên kiếm đáng sợ, từng chém gãy cực đạo đế binh, cũng từng giết Đại Đế, được gọi là kiếm của trời xanh”.“Tiền bối tận mắt nhìn thấy nó sát hại sinh linh, vì sao không ngăn cản?”, mắt Diệp Thành lại có tơ máu, hắn nhìn chằm chằm Đông Hoàng Thái Tâm.“Người của Thiên Huyền Môn không được tham gia vào chuyện của Đại Sở”, Đông Hoàng Thái Tâm nhẹ giọng đáp, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Thành: “Thiên Huyền Môn phụ trách luân hồi của Đại Sở nên không được tham gia vào luân hồi của Đại Sở, bất cứ một sai lệch nhỏ nào cũng có thể thay đổi quỹ đạo được định sẵn, một khi ảnh hưởng đến Chư Thiên Luân Hồi thì với Đại Sở và Chư Thiên Vạn Vực đều là kiếp nạn kinh thế”.