Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2603: Diệp Thành không ngốc, ngược lại còn rất thông minh.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Gió nhẹ thổi qua, Diệp Thành đứng dậy lặng lẽ đi ra ngoài, bóng lưng cô đơn, trong sự áy náy còn có sự thất vọng.Không biết nếu Hạo Thiên Huyền Chấn còn sống, nghe thấy câu này của Đông Hoàng Thái Tâm sẽ có phản ứng thế nào?AdvertisementKhông biết Hạo Thiên Thi Nguyệt thầm thương sát thần Tần Vũ nghe thấy lời này của Đông Hoàng Thái Tâm, liệu có khóc vì vui mừng hay không?Trong màn đêm tĩnh lặng, Diệp Thành dừng lại bên ngoài Hằng Nhạc Tông.Từ xa, hắn đã nhìn thấy Đường Như Huyên ngồi trên đỉnh núi, mái tóc trắng của cô tung bay, trông cô như một bức tượng, dù cách rất xa nhưng hắn vẫn có thể thấy khuôn mặt tiều tuỵ của cô.Hằng Nhạc Tông đổ nát nhưng vẫn toả sáng quang hoa, chỉ là trống trải vô cùng, đầy rẫy tang thương.Diệp Thành bay l*n đ*nh núi, không biết Đường Như Huyên đang nghĩ gì mà vẫn không phát hiện phía sau có người đi tới.Diệp Thành ngồi xuống, lấy bầu rượu từ trong ngực ra, nhưng không nói lời nào.Hằng Nhạc của ngày hôm nay, tính cả Nhược Hi trong lòng Đường Như Huyên thì cũng chỉ có ba người họ, tâm cảnh này khiến người ta cảm thấy bàng hoàng và cô đơn chưa từng có, nhìn khắp bốn phía cũng không còn thấy bóng dáng người xưa nữa.Diệp Thành không nhắc đến chuyện liệu Hùng Nhị có thể luân hồi hay không, vì hắn không chắc chắn, càng không chắc liệu Hùng Nhị có luân hồi đến Đại Sở hay không. Không phải hắn không muốn cho Đường Như Huyên hy vọng, mà hắn sợ hy vọng này đến cuối cùng còn tuyệt vọng hơn cả thất vọng.“Diệp sư huynh, ta muốn đến thế giới phàm trần”, thật lâu sau hắn mới nghe thấy Đường Như Huyên lên tiếng, giọng cô khàn đặc, mệt mỏi.“Được”, Diệp Thành khẽ đáp, cả ngày ở trong Hằng Nhạc Tông trống trải không một bóng người, nhìn vật nhớ người sẽ càng đau lòng hơn, tìm một nơi có người mới có một chút cảm giác được tồn tại.Một câu đối thoại đơn giản rồi hai người không nói thêm câu nào nữa, chỉ ngồi trên đỉnh núi đổ nát bất động như pho tượng, hai mắt mờ đi, hồi tưởng quá khứ trong những năm tháng đã qua.Không biết đến lúc nào Đường Như Huyên mới đứng dậy, bóng lưng cô đơn bước đi trên vùng đất rộng lớn vô biên.Diệp Thành lặng lẽ nhìn theo, hắn không ngăn cản nhưng trong lòng lại hy vọng có thể tìm được Hùng Nhị đầu thai chuyển thế, đưa hắn ta còn nguyên vẹn không chút hao tổn tới trước mặt Đường Như Huyên để họ nối lại tiền duyên.Nhược Hi đang ngủ say ở lại với Diệp Thành, đây là do hắn yêu cầu, hắn bảo Đường Như Huyên để cô bé ở lại với hắn.Dưới đêm trăng, Diệp Thành ngưng tụ vân đoàn rồi đặt Nhược Hi lên trên, sau đó mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn.Hắn quan sát Nhược Hi thật kỹ, hắn cũng không biết mình đã dùng Tiên Luân Nhãn để nhìn cô bé này bao nhiêu lần trong đêm khuya tĩnh lặng như thế này rồi, chỉ trách cô bé có một cái tên khác hẳn với mọi người: Nhược Hi.Diệp Thành không ngốc, ngược lại còn rất thông minh.Khi Thần Huyền Phong và Hồng Trần chết đều nói một câu chưa hoàn chỉnh, vẻ mặt và lời nói trước khi chết của hai người giống hệt nhau, câu nói chưa hết lúc đó của họ đều có tên một người.

Gió nhẹ thổi qua, Diệp Thành đứng dậy lặng lẽ đi ra ngoài, bóng lưng cô đơn, trong sự áy náy còn có sự thất vọng.

Không biết nếu Hạo Thiên Huyền Chấn còn sống, nghe thấy câu này của Đông Hoàng Thái Tâm sẽ có phản ứng thế nào?

Advertisement

Không biết Hạo Thiên Thi Nguyệt thầm thương sát thần Tần Vũ nghe thấy lời này của Đông Hoàng Thái Tâm, liệu có khóc vì vui mừng hay không?

Trong màn đêm tĩnh lặng, Diệp Thành dừng lại bên ngoài Hằng Nhạc Tông.

Từ xa, hắn đã nhìn thấy Đường Như Huyên ngồi trên đỉnh núi, mái tóc trắng của cô tung bay, trông cô như một bức tượng, dù cách rất xa nhưng hắn vẫn có thể thấy khuôn mặt tiều tuỵ của cô.

Hằng Nhạc Tông đổ nát nhưng vẫn toả sáng quang hoa, chỉ là trống trải vô cùng, đầy rẫy tang thương.

Diệp Thành bay l*n đ*nh núi, không biết Đường Như Huyên đang nghĩ gì mà vẫn không phát hiện phía sau có người đi tới.

Diệp Thành ngồi xuống, lấy bầu rượu từ trong ngực ra, nhưng không nói lời nào.

Hằng Nhạc của ngày hôm nay, tính cả Nhược Hi trong lòng Đường Như Huyên thì cũng chỉ có ba người họ, tâm cảnh này khiến người ta cảm thấy bàng hoàng và cô đơn chưa từng có, nhìn khắp bốn phía cũng không còn thấy bóng dáng người xưa nữa.

Diệp Thành không nhắc đến chuyện liệu Hùng Nhị có thể luân hồi hay không, vì hắn không chắc chắn, càng không chắc liệu Hùng Nhị có luân hồi đến Đại Sở hay không. Không phải hắn không muốn cho Đường Như Huyên hy vọng, mà hắn sợ hy vọng này đến cuối cùng còn tuyệt vọng hơn cả thất vọng.

“Diệp sư huynh, ta muốn đến thế giới phàm trần”, thật lâu sau hắn mới nghe thấy Đường Như Huyên lên tiếng, giọng cô khàn đặc, mệt mỏi.

“Được”, Diệp Thành khẽ đáp, cả ngày ở trong Hằng Nhạc Tông trống trải không một bóng người, nhìn vật nhớ người sẽ càng đau lòng hơn, tìm một nơi có người mới có một chút cảm giác được tồn tại.

Một câu đối thoại đơn giản rồi hai người không nói thêm câu nào nữa, chỉ ngồi trên đỉnh núi đổ nát bất động như pho tượng, hai mắt mờ đi, hồi tưởng quá khứ trong những năm tháng đã qua.

Không biết đến lúc nào Đường Như Huyên mới đứng dậy, bóng lưng cô đơn bước đi trên vùng đất rộng lớn vô biên.

Diệp Thành lặng lẽ nhìn theo, hắn không ngăn cản nhưng trong lòng lại hy vọng có thể tìm được Hùng Nhị đầu thai chuyển thế, đưa hắn ta còn nguyên vẹn không chút hao tổn tới trước mặt Đường Như Huyên để họ nối lại tiền duyên.

Nhược Hi đang ngủ say ở lại với Diệp Thành, đây là do hắn yêu cầu, hắn bảo Đường Như Huyên để cô bé ở lại với hắn.

Dưới đêm trăng, Diệp Thành ngưng tụ vân đoàn rồi đặt Nhược Hi lên trên, sau đó mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn.

Hắn quan sát Nhược Hi thật kỹ, hắn cũng không biết mình đã dùng Tiên Luân Nhãn để nhìn cô bé này bao nhiêu lần trong đêm khuya tĩnh lặng như thế này rồi, chỉ trách cô bé có một cái tên khác hẳn với mọi người: Nhược Hi.

Diệp Thành không ngốc, ngược lại còn rất thông minh.

Khi Thần Huyền Phong và Hồng Trần chết đều nói một câu chưa hoàn chỉnh, vẻ mặt và lời nói trước khi chết của hai người giống hệt nhau, câu nói chưa hết lúc đó của họ đều có tên một người.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Gió nhẹ thổi qua, Diệp Thành đứng dậy lặng lẽ đi ra ngoài, bóng lưng cô đơn, trong sự áy náy còn có sự thất vọng.Không biết nếu Hạo Thiên Huyền Chấn còn sống, nghe thấy câu này của Đông Hoàng Thái Tâm sẽ có phản ứng thế nào?AdvertisementKhông biết Hạo Thiên Thi Nguyệt thầm thương sát thần Tần Vũ nghe thấy lời này của Đông Hoàng Thái Tâm, liệu có khóc vì vui mừng hay không?Trong màn đêm tĩnh lặng, Diệp Thành dừng lại bên ngoài Hằng Nhạc Tông.Từ xa, hắn đã nhìn thấy Đường Như Huyên ngồi trên đỉnh núi, mái tóc trắng của cô tung bay, trông cô như một bức tượng, dù cách rất xa nhưng hắn vẫn có thể thấy khuôn mặt tiều tuỵ của cô.Hằng Nhạc Tông đổ nát nhưng vẫn toả sáng quang hoa, chỉ là trống trải vô cùng, đầy rẫy tang thương.Diệp Thành bay l*n đ*nh núi, không biết Đường Như Huyên đang nghĩ gì mà vẫn không phát hiện phía sau có người đi tới.Diệp Thành ngồi xuống, lấy bầu rượu từ trong ngực ra, nhưng không nói lời nào.Hằng Nhạc của ngày hôm nay, tính cả Nhược Hi trong lòng Đường Như Huyên thì cũng chỉ có ba người họ, tâm cảnh này khiến người ta cảm thấy bàng hoàng và cô đơn chưa từng có, nhìn khắp bốn phía cũng không còn thấy bóng dáng người xưa nữa.Diệp Thành không nhắc đến chuyện liệu Hùng Nhị có thể luân hồi hay không, vì hắn không chắc chắn, càng không chắc liệu Hùng Nhị có luân hồi đến Đại Sở hay không. Không phải hắn không muốn cho Đường Như Huyên hy vọng, mà hắn sợ hy vọng này đến cuối cùng còn tuyệt vọng hơn cả thất vọng.“Diệp sư huynh, ta muốn đến thế giới phàm trần”, thật lâu sau hắn mới nghe thấy Đường Như Huyên lên tiếng, giọng cô khàn đặc, mệt mỏi.“Được”, Diệp Thành khẽ đáp, cả ngày ở trong Hằng Nhạc Tông trống trải không một bóng người, nhìn vật nhớ người sẽ càng đau lòng hơn, tìm một nơi có người mới có một chút cảm giác được tồn tại.Một câu đối thoại đơn giản rồi hai người không nói thêm câu nào nữa, chỉ ngồi trên đỉnh núi đổ nát bất động như pho tượng, hai mắt mờ đi, hồi tưởng quá khứ trong những năm tháng đã qua.Không biết đến lúc nào Đường Như Huyên mới đứng dậy, bóng lưng cô đơn bước đi trên vùng đất rộng lớn vô biên.Diệp Thành lặng lẽ nhìn theo, hắn không ngăn cản nhưng trong lòng lại hy vọng có thể tìm được Hùng Nhị đầu thai chuyển thế, đưa hắn ta còn nguyên vẹn không chút hao tổn tới trước mặt Đường Như Huyên để họ nối lại tiền duyên.Nhược Hi đang ngủ say ở lại với Diệp Thành, đây là do hắn yêu cầu, hắn bảo Đường Như Huyên để cô bé ở lại với hắn.Dưới đêm trăng, Diệp Thành ngưng tụ vân đoàn rồi đặt Nhược Hi lên trên, sau đó mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn.Hắn quan sát Nhược Hi thật kỹ, hắn cũng không biết mình đã dùng Tiên Luân Nhãn để nhìn cô bé này bao nhiêu lần trong đêm khuya tĩnh lặng như thế này rồi, chỉ trách cô bé có một cái tên khác hẳn với mọi người: Nhược Hi.Diệp Thành không ngốc, ngược lại còn rất thông minh.Khi Thần Huyền Phong và Hồng Trần chết đều nói một câu chưa hoàn chỉnh, vẻ mặt và lời nói trước khi chết của hai người giống hệt nhau, câu nói chưa hết lúc đó của họ đều có tên một người.

Chương 2603: Diệp Thành không ngốc, ngược lại còn rất thông minh.