“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2624: Thật đáng sợ!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hắn đã thành công, thành công đạt được tu vi cảnh giới Thiên, cũng thành công trở thành vị Hoàng Đế thứ mười của Đại Sở, trở thành vị Hoàng đế thứ mười của Đại Sở sau Thần Hoàng, cũng là vị Hoàng đế mạnh nhất Đại Sở.Thánh chủ Thiên Đình đã tạo ra một thần thoại dành riêng cho mình, thần thoại này trước nay chưa từng có và sau này đã định là cũng không có ai đạt được.Phong!AdvertisementKhi mọi người nhìn lên thì thấy Diệp Thành giơ một tay lên trời, đầu mày cũng có thần quang lấp lánh.Bầu trời rung lên, một loại sức mạnh đang tụ lại, đó là đạo lạc ấn Hoàng đế của hắn.Lên ngôi Hoàng đế, hắn cũng như chín vị Hoàng đế trước đó của Đại Sở, đạo tắc của hắn lạc ấn giữa đất trời Đại Sở, cũng áp chế tu sĩ Đại Sở như đạo lạc ấn của chín vị Hoàng đế còn lại.Vì vậy điều hắn làm bây giờ là một hành động nghịch thiên.Hắn ngưng tụ đạo lạc ấn của mình rồi phong ấn nó.Đây quả thực là một hành động nghịch thiên, mục đích của hắn rất đơn giản, hắn không muốn đạo lạc ấn của mình áp chế tu sĩ Đại Sở.Dù sao hắn cũng sẽ rời khỏi Đại Sở, nhưng hắn đi rồi, đạo lạc ấn của hắn vẫn còn đó, hắn hy vọng sau khi mình đi, vùng đất này có thể lại có thêm Hoàng đế mới chứ không phải vì đạo lạc ấn của mình khiến cho rất nhiều nhân tài xuất chúng phải dừng lại trước tu vi đỉnh phong, để lại tiếc nuối cả đời.Là một Hoàng đế, hắn chỉ có thể làm được bấy nhiêu.Đại Sở là một sự tồn tại đặc biệt, hắn đạp bằng ý chí của trời nhưng không thể phá vỡ cấm chế sẵn có của Đại Sở.Thật đáng sợ!Với định lực của Phục Nhai cũng không khỏi một lần nữa cảm thán.Trong chín vị Hoàng đế của Đại Sở, không phải chưa có ai từng nghĩ tới việc phong ấn đạo lạc ấn của mình, chỉ là chưa ai thành công.Bây giờ Diệp Thành đã làm được chuyện mà họ chưa làm được, chỉ riêng điểm này Diệp Thành đã xứng danh là vị Hoàng đế mạnh nhất Đại Sở.Đất trời im ắng, Diệp Thành khoanh chân ngồi trên mặt đất.Sau thiên kiếp, hắn cần củng cố tu vi, cũng cần phải lĩnh hội chân lý bản nguyên của đất trời khi tĩnh toạ.Coong! Coong! Coong!Trong bóng tối dường như có tiếng chuông lớn vang lên, thực chất nguồn phát ra âm thanh là từ Diệp Thành, đó là âm thanh đại đạo đan xen phát ra từ đạo tắc của hắn, vang vọng khắp vùng đất rộng lớn này, ẩn chứa đạo uẩn vô thượng.Nhanh, nhanh, nhanh!Các tu sĩ Đại Sở ngồi xếp bằng trên mặt đất.Bây giờ Diệp Thành là Hoàng đế, hơn nữa còn là vị Hoàng đế mạnh nhất, sự hiểu biết của hắn về đạo hơn hẳn chín vị Hoàng đế khác của Đại Sở, nếu không cũng không thể thi triển đại thần thông phong ấn đạo lạc ấn của mình.Đạo của Diệp Thành không phải đạo bình thường, đạo của hắn có thiên âm đại đạo, mang theo ý cảnh huyền bí.Nhìn khắp thiên địa, tu sĩ Đại Sở không ai không nhắm mắt ngồi xếp bằng, tất cả đều ngồi thiền như tăng nhân, dưới sự lĩnh ngộ thiên âm đại đạo của Diệp Thành, họ được gột rửa, hiểu được chân lý ngộ đạo.Không lâu sau có ánh hào quang bay lên, người có thiên phú cao đã đột phá dưới sự gột rửa từ đạo của Diệp Thành, tuy nhắm mắt nhưng trên mặt lại lộ vẻ vui mừng, đây đúng là may mắn của họ.Sau đó lại liên tục có hào quang bay lên.
Hắn đã thành công, thành công đạt được tu vi cảnh giới Thiên, cũng thành công trở thành vị Hoàng Đế thứ mười của Đại Sở, trở thành vị Hoàng đế thứ mười của Đại Sở sau Thần Hoàng, cũng là vị Hoàng đế mạnh nhất Đại Sở.
Thánh chủ Thiên Đình đã tạo ra một thần thoại dành riêng cho mình, thần thoại này trước nay chưa từng có và sau này đã định là cũng không có ai đạt được.
Phong!
Advertisement
Khi mọi người nhìn lên thì thấy Diệp Thành giơ một tay lên trời, đầu mày cũng có thần quang lấp lánh.
Bầu trời rung lên, một loại sức mạnh đang tụ lại, đó là đạo lạc ấn Hoàng đế của hắn.
Lên ngôi Hoàng đế, hắn cũng như chín vị Hoàng đế trước đó của Đại Sở, đạo tắc của hắn lạc ấn giữa đất trời Đại Sở, cũng áp chế tu sĩ Đại Sở như đạo lạc ấn của chín vị Hoàng đế còn lại.
Vì vậy điều hắn làm bây giờ là một hành động nghịch thiên.
Hắn ngưng tụ đạo lạc ấn của mình rồi phong ấn nó.
Đây quả thực là một hành động nghịch thiên, mục đích của hắn rất đơn giản, hắn không muốn đạo lạc ấn của mình áp chế tu sĩ Đại Sở.
Dù sao hắn cũng sẽ rời khỏi Đại Sở, nhưng hắn đi rồi, đạo lạc ấn của hắn vẫn còn đó, hắn hy vọng sau khi mình đi, vùng đất này có thể lại có thêm Hoàng đế mới chứ không phải vì đạo lạc ấn của mình khiến cho rất nhiều nhân tài xuất chúng phải dừng lại trước tu vi đỉnh phong, để lại tiếc nuối cả đời.
Là một Hoàng đế, hắn chỉ có thể làm được bấy nhiêu.
Đại Sở là một sự tồn tại đặc biệt, hắn đạp bằng ý chí của trời nhưng không thể phá vỡ cấm chế sẵn có của Đại Sở.
Thật đáng sợ!
Với định lực của Phục Nhai cũng không khỏi một lần nữa cảm thán.
Trong chín vị Hoàng đế của Đại Sở, không phải chưa có ai từng nghĩ tới việc phong ấn đạo lạc ấn của mình, chỉ là chưa ai thành công.
Bây giờ Diệp Thành đã làm được chuyện mà họ chưa làm được, chỉ riêng điểm này Diệp Thành đã xứng danh là vị Hoàng đế mạnh nhất Đại Sở.
Đất trời im ắng, Diệp Thành khoanh chân ngồi trên mặt đất.
Sau thiên kiếp, hắn cần củng cố tu vi, cũng cần phải lĩnh hội chân lý bản nguyên của đất trời khi tĩnh toạ.
Coong! Coong! Coong!
Trong bóng tối dường như có tiếng chuông lớn vang lên, thực chất nguồn phát ra âm thanh là từ Diệp Thành, đó là âm thanh đại đạo đan xen phát ra từ đạo tắc của hắn, vang vọng khắp vùng đất rộng lớn này, ẩn chứa đạo uẩn vô thượng.
Nhanh, nhanh, nhanh!
Các tu sĩ Đại Sở ngồi xếp bằng trên mặt đất.
Bây giờ Diệp Thành là Hoàng đế, hơn nữa còn là vị Hoàng đế mạnh nhất, sự hiểu biết của hắn về đạo hơn hẳn chín vị Hoàng đế khác của Đại Sở, nếu không cũng không thể thi triển đại thần thông phong ấn đạo lạc ấn của mình.
Đạo của Diệp Thành không phải đạo bình thường, đạo của hắn có thiên âm đại đạo, mang theo ý cảnh huyền bí.
Nhìn khắp thiên địa, tu sĩ Đại Sở không ai không nhắm mắt ngồi xếp bằng, tất cả đều ngồi thiền như tăng nhân, dưới sự lĩnh ngộ thiên âm đại đạo của Diệp Thành, họ được gột rửa, hiểu được chân lý ngộ đạo.
Không lâu sau có ánh hào quang bay lên, người có thiên phú cao đã đột phá dưới sự gột rửa từ đạo của Diệp Thành, tuy nhắm mắt nhưng trên mặt lại lộ vẻ vui mừng, đây đúng là may mắn của họ.
Sau đó lại liên tục có hào quang bay lên.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hắn đã thành công, thành công đạt được tu vi cảnh giới Thiên, cũng thành công trở thành vị Hoàng Đế thứ mười của Đại Sở, trở thành vị Hoàng đế thứ mười của Đại Sở sau Thần Hoàng, cũng là vị Hoàng đế mạnh nhất Đại Sở.Thánh chủ Thiên Đình đã tạo ra một thần thoại dành riêng cho mình, thần thoại này trước nay chưa từng có và sau này đã định là cũng không có ai đạt được.Phong!AdvertisementKhi mọi người nhìn lên thì thấy Diệp Thành giơ một tay lên trời, đầu mày cũng có thần quang lấp lánh.Bầu trời rung lên, một loại sức mạnh đang tụ lại, đó là đạo lạc ấn Hoàng đế của hắn.Lên ngôi Hoàng đế, hắn cũng như chín vị Hoàng đế trước đó của Đại Sở, đạo tắc của hắn lạc ấn giữa đất trời Đại Sở, cũng áp chế tu sĩ Đại Sở như đạo lạc ấn của chín vị Hoàng đế còn lại.Vì vậy điều hắn làm bây giờ là một hành động nghịch thiên.Hắn ngưng tụ đạo lạc ấn của mình rồi phong ấn nó.Đây quả thực là một hành động nghịch thiên, mục đích của hắn rất đơn giản, hắn không muốn đạo lạc ấn của mình áp chế tu sĩ Đại Sở.Dù sao hắn cũng sẽ rời khỏi Đại Sở, nhưng hắn đi rồi, đạo lạc ấn của hắn vẫn còn đó, hắn hy vọng sau khi mình đi, vùng đất này có thể lại có thêm Hoàng đế mới chứ không phải vì đạo lạc ấn của mình khiến cho rất nhiều nhân tài xuất chúng phải dừng lại trước tu vi đỉnh phong, để lại tiếc nuối cả đời.Là một Hoàng đế, hắn chỉ có thể làm được bấy nhiêu.Đại Sở là một sự tồn tại đặc biệt, hắn đạp bằng ý chí của trời nhưng không thể phá vỡ cấm chế sẵn có của Đại Sở.Thật đáng sợ!Với định lực của Phục Nhai cũng không khỏi một lần nữa cảm thán.Trong chín vị Hoàng đế của Đại Sở, không phải chưa có ai từng nghĩ tới việc phong ấn đạo lạc ấn của mình, chỉ là chưa ai thành công.Bây giờ Diệp Thành đã làm được chuyện mà họ chưa làm được, chỉ riêng điểm này Diệp Thành đã xứng danh là vị Hoàng đế mạnh nhất Đại Sở.Đất trời im ắng, Diệp Thành khoanh chân ngồi trên mặt đất.Sau thiên kiếp, hắn cần củng cố tu vi, cũng cần phải lĩnh hội chân lý bản nguyên của đất trời khi tĩnh toạ.Coong! Coong! Coong!Trong bóng tối dường như có tiếng chuông lớn vang lên, thực chất nguồn phát ra âm thanh là từ Diệp Thành, đó là âm thanh đại đạo đan xen phát ra từ đạo tắc của hắn, vang vọng khắp vùng đất rộng lớn này, ẩn chứa đạo uẩn vô thượng.Nhanh, nhanh, nhanh!Các tu sĩ Đại Sở ngồi xếp bằng trên mặt đất.Bây giờ Diệp Thành là Hoàng đế, hơn nữa còn là vị Hoàng đế mạnh nhất, sự hiểu biết của hắn về đạo hơn hẳn chín vị Hoàng đế khác của Đại Sở, nếu không cũng không thể thi triển đại thần thông phong ấn đạo lạc ấn của mình.Đạo của Diệp Thành không phải đạo bình thường, đạo của hắn có thiên âm đại đạo, mang theo ý cảnh huyền bí.Nhìn khắp thiên địa, tu sĩ Đại Sở không ai không nhắm mắt ngồi xếp bằng, tất cả đều ngồi thiền như tăng nhân, dưới sự lĩnh ngộ thiên âm đại đạo của Diệp Thành, họ được gột rửa, hiểu được chân lý ngộ đạo.Không lâu sau có ánh hào quang bay lên, người có thiên phú cao đã đột phá dưới sự gột rửa từ đạo của Diệp Thành, tuy nhắm mắt nhưng trên mặt lại lộ vẻ vui mừng, đây đúng là may mắn của họ.Sau đó lại liên tục có hào quang bay lên.