“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2633: Kim la bàn quay rồi chỉ về một hướng.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phập!Nhược Hi vung kiếm, chém vỡ chưởng ấn của Đông Hoàng Thái Tâm.Sau đó cô bay vụt lên trời như thần quang cái thế, lần này là phá vỡ hư không thật sự, trong nháy mắt không thấy đâu nữa.AdvertisementĐây là một thế giới vô cùng tối tăm và cô quạnh.Diệp Thành bước ra khỏi cánh cửa ánh sáng.Hắn đã quen với bóng tối phía trước và luôn ôm trong mình niềm kính nể và dè chừng đối với hố đen không gian, thế giới tăm tối vô tận ẩn chứa quá nhiều ẩn số và nguy hiểm.Phía Đông!Diệp Thành lẩm bẩm, gọi ra mười bảy viên linh châu tạo thành thế Cửu Cung Bát Quái cho chúng bay xung quanh người mình để chiếu sáng, mỗi viên linh châu đều dung hợp với thần thức của hắn, có thể giúp hắn nhìn thấy thứ ở xa hơn.Sau đó, hắn gọi Hỗn Độn Thần Đỉnh ra để nó lơ lửng trên đầu.Hỗn Độn Thần Đỉnh bây giờ đã vô cùng phi thường.Vì chủ nhân là hắn đã tiến cấp đến cảnh giới Thiên, Hỗn Độn Thần Đỉnh lại được thiên kiếp gột rửa, trùng sinh niết bàn, dung hợp đạo tắc cảnh giới Thiên, từ linh khí nâng lên pháp khí.Sau đó hắn lấy la bàn Thất Tinh ra.La bàn Thất Tinh này là món quà Đông Hoàng Thái Tâm tặng hắn, không chỉ là linh khí chỉ phương hướng mà còn là pháp bảo có thể tấn công và phòng thủ.Kim la bàn quay rồi chỉ về một hướng.Mở!Diệp Thành thầm hô một tiếng trong lòng, dưới chân hắn xuất hiện một dải ngân hà rồi mở rộng về hướng Đông, hắn bước lên tinh hà, mở thần thức mò mẫm đi về một hướng.Đây là cuộc hành trình cô độc của một mình hắn.Hố đen không gian vô tận, tối đen mà cô quạnh, không có sự sống, tất cả đều bị bao trùm trong bóng tối.Diệp Thành đi đến tận cùng dải ngân hà rồi lại kéo dài ngân hà ra tiếp, tập trung quan sát tứ phía, ở trong thế giới tối đen này, hắn luôn cảm giác có một cặp mắt tĩnh mịch với ánh sáng u ám đang nhìn mình chằm chằm.Liếc nhìn bốn phương rồi lại nhìn la bàn Thất Tinh, hắn xác định mình đã ra khỏi hố đen không gian phạm vi Đại Sở.Cũng có nghĩa là, bây giờ hắn thi triển Tiên Luân Thiên Đạo cũng không thể trở về Đại Sở nữa, vì khoảng cách đã vượt quá giới hạn.Rất nhiều tháng sau đó hắn vẫn ở trong hố đen không gian.Không biết đến khi nào hắn mới tới được Chư Thiên Vạn Vực, cũng không biết khi nào hắn mới tìm được Chư Thiên Vạn Vực.Do đó hắn cần tiếp tục sử dụng Tiên Luân Thiên Đạo, nếu đến gần Chư Thiên Vạn Vực hoặc đã đến hố đen không gian phạm vi Chư Thiên Vạn Vực, hắn có thể dùng Thiên Đạo để tới đó luôn.
Phập!
Nhược Hi vung kiếm, chém vỡ chưởng ấn của Đông Hoàng Thái Tâm.
Sau đó cô bay vụt lên trời như thần quang cái thế, lần này là phá vỡ hư không thật sự, trong nháy mắt không thấy đâu nữa.
Advertisement
Đây là một thế giới vô cùng tối tăm và cô quạnh.
Diệp Thành bước ra khỏi cánh cửa ánh sáng.
Hắn đã quen với bóng tối phía trước và luôn ôm trong mình niềm kính nể và dè chừng đối với hố đen không gian, thế giới tăm tối vô tận ẩn chứa quá nhiều ẩn số và nguy hiểm.
Phía Đông!
Diệp Thành lẩm bẩm, gọi ra mười bảy viên linh châu tạo thành thế Cửu Cung Bát Quái cho chúng bay xung quanh người mình để chiếu sáng, mỗi viên linh châu đều dung hợp với thần thức của hắn, có thể giúp hắn nhìn thấy thứ ở xa hơn.
Sau đó, hắn gọi Hỗn Độn Thần Đỉnh ra để nó lơ lửng trên đầu.
Hỗn Độn Thần Đỉnh bây giờ đã vô cùng phi thường.
Vì chủ nhân là hắn đã tiến cấp đến cảnh giới Thiên, Hỗn Độn Thần Đỉnh lại được thiên kiếp gột rửa, trùng sinh niết bàn, dung hợp đạo tắc cảnh giới Thiên, từ linh khí nâng lên pháp khí.
Sau đó hắn lấy la bàn Thất Tinh ra.
La bàn Thất Tinh này là món quà Đông Hoàng Thái Tâm tặng hắn, không chỉ là linh khí chỉ phương hướng mà còn là pháp bảo có thể tấn công và phòng thủ.
Kim la bàn quay rồi chỉ về một hướng.
Mở!
Diệp Thành thầm hô một tiếng trong lòng, dưới chân hắn xuất hiện một dải ngân hà rồi mở rộng về hướng Đông, hắn bước lên tinh hà, mở thần thức mò mẫm đi về một hướng.
Đây là cuộc hành trình cô độc của một mình hắn.
Hố đen không gian vô tận, tối đen mà cô quạnh, không có sự sống, tất cả đều bị bao trùm trong bóng tối.
Diệp Thành đi đến tận cùng dải ngân hà rồi lại kéo dài ngân hà ra tiếp, tập trung quan sát tứ phía, ở trong thế giới tối đen này, hắn luôn cảm giác có một cặp mắt tĩnh mịch với ánh sáng u ám đang nhìn mình chằm chằm.
Liếc nhìn bốn phương rồi lại nhìn la bàn Thất Tinh, hắn xác định mình đã ra khỏi hố đen không gian phạm vi Đại Sở.
Cũng có nghĩa là, bây giờ hắn thi triển Tiên Luân Thiên Đạo cũng không thể trở về Đại Sở nữa, vì khoảng cách đã vượt quá giới hạn.
Rất nhiều tháng sau đó hắn vẫn ở trong hố đen không gian.
Không biết đến khi nào hắn mới tới được Chư Thiên Vạn Vực, cũng không biết khi nào hắn mới tìm được Chư Thiên Vạn Vực.
Do đó hắn cần tiếp tục sử dụng Tiên Luân Thiên Đạo, nếu đến gần Chư Thiên Vạn Vực hoặc đã đến hố đen không gian phạm vi Chư Thiên Vạn Vực, hắn có thể dùng Thiên Đạo để tới đó luôn.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phập!Nhược Hi vung kiếm, chém vỡ chưởng ấn của Đông Hoàng Thái Tâm.Sau đó cô bay vụt lên trời như thần quang cái thế, lần này là phá vỡ hư không thật sự, trong nháy mắt không thấy đâu nữa.AdvertisementĐây là một thế giới vô cùng tối tăm và cô quạnh.Diệp Thành bước ra khỏi cánh cửa ánh sáng.Hắn đã quen với bóng tối phía trước và luôn ôm trong mình niềm kính nể và dè chừng đối với hố đen không gian, thế giới tăm tối vô tận ẩn chứa quá nhiều ẩn số và nguy hiểm.Phía Đông!Diệp Thành lẩm bẩm, gọi ra mười bảy viên linh châu tạo thành thế Cửu Cung Bát Quái cho chúng bay xung quanh người mình để chiếu sáng, mỗi viên linh châu đều dung hợp với thần thức của hắn, có thể giúp hắn nhìn thấy thứ ở xa hơn.Sau đó, hắn gọi Hỗn Độn Thần Đỉnh ra để nó lơ lửng trên đầu.Hỗn Độn Thần Đỉnh bây giờ đã vô cùng phi thường.Vì chủ nhân là hắn đã tiến cấp đến cảnh giới Thiên, Hỗn Độn Thần Đỉnh lại được thiên kiếp gột rửa, trùng sinh niết bàn, dung hợp đạo tắc cảnh giới Thiên, từ linh khí nâng lên pháp khí.Sau đó hắn lấy la bàn Thất Tinh ra.La bàn Thất Tinh này là món quà Đông Hoàng Thái Tâm tặng hắn, không chỉ là linh khí chỉ phương hướng mà còn là pháp bảo có thể tấn công và phòng thủ.Kim la bàn quay rồi chỉ về một hướng.Mở!Diệp Thành thầm hô một tiếng trong lòng, dưới chân hắn xuất hiện một dải ngân hà rồi mở rộng về hướng Đông, hắn bước lên tinh hà, mở thần thức mò mẫm đi về một hướng.Đây là cuộc hành trình cô độc của một mình hắn.Hố đen không gian vô tận, tối đen mà cô quạnh, không có sự sống, tất cả đều bị bao trùm trong bóng tối.Diệp Thành đi đến tận cùng dải ngân hà rồi lại kéo dài ngân hà ra tiếp, tập trung quan sát tứ phía, ở trong thế giới tối đen này, hắn luôn cảm giác có một cặp mắt tĩnh mịch với ánh sáng u ám đang nhìn mình chằm chằm.Liếc nhìn bốn phương rồi lại nhìn la bàn Thất Tinh, hắn xác định mình đã ra khỏi hố đen không gian phạm vi Đại Sở.Cũng có nghĩa là, bây giờ hắn thi triển Tiên Luân Thiên Đạo cũng không thể trở về Đại Sở nữa, vì khoảng cách đã vượt quá giới hạn.Rất nhiều tháng sau đó hắn vẫn ở trong hố đen không gian.Không biết đến khi nào hắn mới tới được Chư Thiên Vạn Vực, cũng không biết khi nào hắn mới tìm được Chư Thiên Vạn Vực.Do đó hắn cần tiếp tục sử dụng Tiên Luân Thiên Đạo, nếu đến gần Chư Thiên Vạn Vực hoặc đã đến hố đen không gian phạm vi Chư Thiên Vạn Vực, hắn có thể dùng Thiên Đạo để tới đó luôn.