Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2651: “Chắc bà lão ở Chu Tước biết đấy”,

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Khi Diệp Thành nhìn lão ta thì thấy lão ta vẫn đang đi loanh quanh dưới tường thành, rao bán những món bảo bối của mình khắp nơi, nhưng có vẻ lão ta buôn bán không tốt lắm, mãi chẳng thấy bán được món đồ nào.Thấy vậy, Diệp Thành gãi mũi, đánh liều đi tới.Dưới thành U Đô có bao nhiêu tu sĩ mà chẳng ai chịu để ý đến hắn, cũng chỉ có lão già thô bỉ này dễ gần, ít nhất lão cũng chịu nói chuyện với hắn, hơn nữa trông lão ta cũng không giống cao thủ.Advertisement“Lão tiền bối, ta mời ông một ly!”, Diệp Thành tới gần, lấy Quỳnh Tương Ngọc Lộ trong túi đựng đồ ra.“Lại là tiểu tử nghèo kiết xác nhà ngươi”, lão già liếc Diệp Thành, nhưng thấy vò rượu trong tay hắn thì ho khan một tiếng, nhận lấy rồi một hơi uống cạn.“Tiền bối, ta muốn hỏi ông chuyện này”, Diệp Thành nói rồi lại đưa một vò Quỳnh Tương Ngọc Lộ khác ra.“Đã nhận đồ của ngươi rồi thì giúp thôi, hỏi đi”, ông lão thô lỗ vẫn không khách sáo cầm lấy vò rượu ngon Diệp Thành đưa.“Ông có biết Côn Luân Hư ở đâu không?”, Diệp Thành thử hỏi.“Không biết”, ông lão lau giọt rượu bên miệng.“Thế Đại La Chư Thiên thì sao?”“Chưa nghe bao giờ”.“Đại Hạ Hoàng Triều?”“Chưa nghe”.“Thần Điện và Cửu Hoang Thiên thì sao?”“Chưa từng nghe”.“Không thể nào, ông thử nghĩ kĩ lại xem”, Diệp Thành đảo đôi mắt tròn xoe nhìn ông lão.“Tiểu tử, Chư Thiên Vạn Vực này rất lớn, chỉ riêng tinh vực thôi đã có hơn mười nghìn, mỗi tinh vực lại có vô số cổ tinh, mà mỗi cổ tinh cũng có rất nhiều thế lực. Chẳng hạn như Chu Tước Tinh, nó nằm ở Thiên Nguyên Tinh Vực, Thiên Nguyên Tinh Vực chỉ là một tinh vực nhỏ mà đã có hơn vài chục nghìn cổ tinh. Ta cũng chỉ biết vài cổ tinh xung quanh thôi, những cổ tinh khác thì ta thật sự không biết, nhưng một điều có thể khẳng định là điện với triều mà ngươi vừa nói không ở mấy cổ tinh xung quanh đây, chắc sẽ ở những cổ tinh khác của Thiên Nguyên Tinh Vực hoặc ở những tinh vực xa xôi khác”.“Đúng là nhiều thật đấy”, Diệp Thành day mạnh đầu mày, hắn biết Chư Thiên Vạn Vực rất lớn nhưng cũng không cần lớn đến thế này chứ! Bao nhiêu tinh vực, vô số cổ tinh, hắn biết đi đâu mà tìm?!“Chắc bà lão ở Chu Tước biết đấy”, khi Diệp Thành đang đau đầu thì ông lão xoa cằm rồi nói.“Chu Tước? Bà lão?”, Diệp Thành hơi thảng thốt.“Nhìn thấy U Đô Cổ Thành này chưa? Nó là của gia tộc Chu Tước bọn họ, nghe nói tiền bối của gia tộc Chu Tước từng được Hiên Viên Đại Đế làm phép để lại truyền thừa bất phàm, nhưng năm tháng trôi qua, gia tộc Chu Tước sa sút nên mới ẩn cư ở Thiên Nguyên Tinh Vực, mở ra Chu Tước Cổ Tinh. Mà Chu Tước là do lão tổ gia tộc Chu Tước mở ra, tuy hơi lớn tuổi nhưng vẫn rất đẹp”, lão già giảo hoạt nói xong hai mắt già nua không đứng đắn còn loé lên cái nhìn không đàng hoàng.“Hiên Viên Đại Đế, người được công nhận là Đại Đế mạnh nhất trong một trăm ba mươi vị đế của Huyền Hoang”, Diệp Thành lẩm bẩm, nhớ lại trận chiến với Thiên Ma Đại Đế hôm đó, chính Đế Kiếm Hiên Viên đã giúp hắn giết được Đại Đế, từ một khía cạnh nào đó, hắn và mạch Hiên Viên cũng coi như từng cùng kề vai tác chiến.“Không biết nói mối quan hệ này ra, liệu gia tộc Chu Tước có đón mình vào không?”, Diệp Thành sờ cằm.Nhưng nghĩ một hồi, hắn lại từ bỏ suy nghĩ này.

Khi Diệp Thành nhìn lão ta thì thấy lão ta vẫn đang đi loanh quanh dưới tường thành, rao bán những món bảo bối của mình khắp nơi, nhưng có vẻ lão ta buôn bán không tốt lắm, mãi chẳng thấy bán được món đồ nào.

Thấy vậy, Diệp Thành gãi mũi, đánh liều đi tới.

Dưới thành U Đô có bao nhiêu tu sĩ mà chẳng ai chịu để ý đến hắn, cũng chỉ có lão già thô bỉ này dễ gần, ít nhất lão cũng chịu nói chuyện với hắn, hơn nữa trông lão ta cũng không giống cao thủ.

Advertisement

“Lão tiền bối, ta mời ông một ly!”, Diệp Thành tới gần, lấy Quỳnh Tương Ngọc Lộ trong túi đựng đồ ra.

“Lại là tiểu tử nghèo kiết xác nhà ngươi”, lão già liếc Diệp Thành, nhưng thấy vò rượu trong tay hắn thì ho khan một tiếng, nhận lấy rồi một hơi uống cạn.

“Tiền bối, ta muốn hỏi ông chuyện này”, Diệp Thành nói rồi lại đưa một vò Quỳnh Tương Ngọc Lộ khác ra.

“Đã nhận đồ của ngươi rồi thì giúp thôi, hỏi đi”, ông lão thô lỗ vẫn không khách sáo cầm lấy vò rượu ngon Diệp Thành đưa.

“Ông có biết Côn Luân Hư ở đâu không?”, Diệp Thành thử hỏi.

“Không biết”, ông lão lau giọt rượu bên miệng.

“Thế Đại La Chư Thiên thì sao?”

“Chưa nghe bao giờ”.

“Đại Hạ Hoàng Triều?”

“Chưa nghe”.

“Thần Điện và Cửu Hoang Thiên thì sao?”

“Chưa từng nghe”.

“Không thể nào, ông thử nghĩ kĩ lại xem”, Diệp Thành đảo đôi mắt tròn xoe nhìn ông lão.

“Tiểu tử, Chư Thiên Vạn Vực này rất lớn, chỉ riêng tinh vực thôi đã có hơn mười nghìn, mỗi tinh vực lại có vô số cổ tinh, mà mỗi cổ tinh cũng có rất nhiều thế lực. Chẳng hạn như Chu Tước Tinh, nó nằm ở Thiên Nguyên Tinh Vực, Thiên Nguyên Tinh Vực chỉ là một tinh vực nhỏ mà đã có hơn vài chục nghìn cổ tinh. Ta cũng chỉ biết vài cổ tinh xung quanh thôi, những cổ tinh khác thì ta thật sự không biết, nhưng một điều có thể khẳng định là điện với triều mà ngươi vừa nói không ở mấy cổ tinh xung quanh đây, chắc sẽ ở những cổ tinh khác của Thiên Nguyên Tinh Vực hoặc ở những tinh vực xa xôi khác”.

“Đúng là nhiều thật đấy”, Diệp Thành day mạnh đầu mày, hắn biết Chư Thiên Vạn Vực rất lớn nhưng cũng không cần lớn đến thế này chứ! Bao nhiêu tinh vực, vô số cổ tinh, hắn biết đi đâu mà tìm?!

“Chắc bà lão ở Chu Tước biết đấy”, khi Diệp Thành đang đau đầu thì ông lão xoa cằm rồi nói.

“Chu Tước? Bà lão?”, Diệp Thành hơi thảng thốt.

“Nhìn thấy U Đô Cổ Thành này chưa? Nó là của gia tộc Chu Tước bọn họ, nghe nói tiền bối của gia tộc Chu Tước từng được Hiên Viên Đại Đế làm phép để lại truyền thừa bất phàm, nhưng năm tháng trôi qua, gia tộc Chu Tước sa sút nên mới ẩn cư ở Thiên Nguyên Tinh Vực, mở ra Chu Tước Cổ Tinh. Mà Chu Tước là do lão tổ gia tộc Chu Tước mở ra, tuy hơi lớn tuổi nhưng vẫn rất đẹp”, lão già giảo hoạt nói xong hai mắt già nua không đứng đắn còn loé lên cái nhìn không đàng hoàng.

“Hiên Viên Đại Đế, người được công nhận là Đại Đế mạnh nhất trong một trăm ba mươi vị đế của Huyền Hoang”, Diệp Thành lẩm bẩm, nhớ lại trận chiến với Thiên Ma Đại Đế hôm đó, chính Đế Kiếm Hiên Viên đã giúp hắn giết được Đại Đế, từ một khía cạnh nào đó, hắn và mạch Hiên Viên cũng coi như từng cùng kề vai tác chiến.

“Không biết nói mối quan hệ này ra, liệu gia tộc Chu Tước có đón mình vào không?”, Diệp Thành sờ cằm.

Nhưng nghĩ một hồi, hắn lại từ bỏ suy nghĩ này.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Khi Diệp Thành nhìn lão ta thì thấy lão ta vẫn đang đi loanh quanh dưới tường thành, rao bán những món bảo bối của mình khắp nơi, nhưng có vẻ lão ta buôn bán không tốt lắm, mãi chẳng thấy bán được món đồ nào.Thấy vậy, Diệp Thành gãi mũi, đánh liều đi tới.Dưới thành U Đô có bao nhiêu tu sĩ mà chẳng ai chịu để ý đến hắn, cũng chỉ có lão già thô bỉ này dễ gần, ít nhất lão cũng chịu nói chuyện với hắn, hơn nữa trông lão ta cũng không giống cao thủ.Advertisement“Lão tiền bối, ta mời ông một ly!”, Diệp Thành tới gần, lấy Quỳnh Tương Ngọc Lộ trong túi đựng đồ ra.“Lại là tiểu tử nghèo kiết xác nhà ngươi”, lão già liếc Diệp Thành, nhưng thấy vò rượu trong tay hắn thì ho khan một tiếng, nhận lấy rồi một hơi uống cạn.“Tiền bối, ta muốn hỏi ông chuyện này”, Diệp Thành nói rồi lại đưa một vò Quỳnh Tương Ngọc Lộ khác ra.“Đã nhận đồ của ngươi rồi thì giúp thôi, hỏi đi”, ông lão thô lỗ vẫn không khách sáo cầm lấy vò rượu ngon Diệp Thành đưa.“Ông có biết Côn Luân Hư ở đâu không?”, Diệp Thành thử hỏi.“Không biết”, ông lão lau giọt rượu bên miệng.“Thế Đại La Chư Thiên thì sao?”“Chưa nghe bao giờ”.“Đại Hạ Hoàng Triều?”“Chưa nghe”.“Thần Điện và Cửu Hoang Thiên thì sao?”“Chưa từng nghe”.“Không thể nào, ông thử nghĩ kĩ lại xem”, Diệp Thành đảo đôi mắt tròn xoe nhìn ông lão.“Tiểu tử, Chư Thiên Vạn Vực này rất lớn, chỉ riêng tinh vực thôi đã có hơn mười nghìn, mỗi tinh vực lại có vô số cổ tinh, mà mỗi cổ tinh cũng có rất nhiều thế lực. Chẳng hạn như Chu Tước Tinh, nó nằm ở Thiên Nguyên Tinh Vực, Thiên Nguyên Tinh Vực chỉ là một tinh vực nhỏ mà đã có hơn vài chục nghìn cổ tinh. Ta cũng chỉ biết vài cổ tinh xung quanh thôi, những cổ tinh khác thì ta thật sự không biết, nhưng một điều có thể khẳng định là điện với triều mà ngươi vừa nói không ở mấy cổ tinh xung quanh đây, chắc sẽ ở những cổ tinh khác của Thiên Nguyên Tinh Vực hoặc ở những tinh vực xa xôi khác”.“Đúng là nhiều thật đấy”, Diệp Thành day mạnh đầu mày, hắn biết Chư Thiên Vạn Vực rất lớn nhưng cũng không cần lớn đến thế này chứ! Bao nhiêu tinh vực, vô số cổ tinh, hắn biết đi đâu mà tìm?!“Chắc bà lão ở Chu Tước biết đấy”, khi Diệp Thành đang đau đầu thì ông lão xoa cằm rồi nói.“Chu Tước? Bà lão?”, Diệp Thành hơi thảng thốt.“Nhìn thấy U Đô Cổ Thành này chưa? Nó là của gia tộc Chu Tước bọn họ, nghe nói tiền bối của gia tộc Chu Tước từng được Hiên Viên Đại Đế làm phép để lại truyền thừa bất phàm, nhưng năm tháng trôi qua, gia tộc Chu Tước sa sút nên mới ẩn cư ở Thiên Nguyên Tinh Vực, mở ra Chu Tước Cổ Tinh. Mà Chu Tước là do lão tổ gia tộc Chu Tước mở ra, tuy hơi lớn tuổi nhưng vẫn rất đẹp”, lão già giảo hoạt nói xong hai mắt già nua không đứng đắn còn loé lên cái nhìn không đàng hoàng.“Hiên Viên Đại Đế, người được công nhận là Đại Đế mạnh nhất trong một trăm ba mươi vị đế của Huyền Hoang”, Diệp Thành lẩm bẩm, nhớ lại trận chiến với Thiên Ma Đại Đế hôm đó, chính Đế Kiếm Hiên Viên đã giúp hắn giết được Đại Đế, từ một khía cạnh nào đó, hắn và mạch Hiên Viên cũng coi như từng cùng kề vai tác chiến.“Không biết nói mối quan hệ này ra, liệu gia tộc Chu Tước có đón mình vào không?”, Diệp Thành sờ cằm.Nhưng nghĩ một hồi, hắn lại từ bỏ suy nghĩ này.

Chương 2651: “Chắc bà lão ở Chu Tước biết đấy”,