Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2658: Trận đấu kết thúc chỉ trong ba hiệp. 

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Gã thanh niên quát to, thần quang bay ra từ đầu mày hoá thành một chiếc gương thần.Thấy vậy, Diệp Thành tế Hỗn Độn Thần Đỉnh vẫn còn đang hầm thịt yêu thú ra.AdvertisementÙ!Hỗn Độn Thần Đỉnh khẽ rung rồi phóng đại lên, thần uy tản ra khiến gương thần của tên kia không gượng được ba giây đã bị nghiền nát thành tro bay.Phụt!Gã thanh niên hộc máu, người nổ tung, bay ngược ra ngoài.Kiếp sau đừng gây sự với người không nên gây sự!Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn, lập tức tới nơi, gã thanh niên còn chưa đáp đất đã bị một kiếm của hắn tuyệt sát.Trận đấu kết thúc chỉ trong ba hiệp.Gã thanh niên đến lúc chết vẫn còn khó hiểu, rõ ràng tu vi của hắn ta cao hơn Diệp Thành hẳn hai cảnh giới nhỏ, hơn nữa Diệp Thành còn có ám thương nhưng hắn ta lại là người bị tuyệt sát chính diện, không trụ nổi ba hiệp.Sự thật chứng minh một chân lý, đi đêm lắm có ngày gặp ma, gieo nhân nào thì gặp quả nấy.Hấp thu!Diệp Thành khẽ hô, lòng bàn tay đặt trên đỉnh đầu gã thanh niên áo trắng.Mặc dù hắn ta đã chết nhưng chân nguyên và sức mạnh huyết mạch trong cơ thể vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, đây chính là thứ hắn cần, hắn cần dùng sức mạnh huyết mạch và chân nguyên của tên này để chữa lành vết thương.Chẳng mấy chốc, gã thanh niên áo trắng đã biến thành một cái xác khô.Diệp Thành thở ra một hơi khí đục, dưới sự nuôi dưỡng của chân nguyên và sức mạnh huyết mạch, ám thương của hắn đã lành lại một chút.Diệp Thành lấy đi túi đựng đồ của hắn ta.Phải công nhận rằng tên này chuyên đi giết người cướp của nên thu thập được rất nhiều thứ, đan dược không ít, nguyên thạch cũng có hơn tám trăm viên, những thứ linh tinh khác mang đi bán cũng có thể kiếm được ít tiền.Tốt lắm!Diệp Thành khẽ mỉm cười, quả nhiên giết người cướp của vẫn kiếm được tiền nhanh hơn, chẳng trách lại có nhiều người không thành thật làm nhiệm vụ mà lại đi làm việc này.Lấy túi đựng đồ xong, Diệp Thành xoa xoa tay, đi tới trước Hỗn Độn Thần Đỉnh.Nói thật, đã lâu lắm rồi hắn không ăn gì, ở trong hố đen không gian một trăm năm, hắn đều dựa vào linh thạch và đan dược để sống, ăn uống đã là chuyện từ rất lâu trước đây rồi.Sau khi ăn no, Diệp Thành để tay sau đầu nằm dựa vào tảng đá, yên lặng nhìn bầu trời sao.

Gã thanh niên quát to, thần quang bay ra từ đầu mày hoá thành một chiếc gương thần.

Thấy vậy, Diệp Thành tế Hỗn Độn Thần Đỉnh vẫn còn đang hầm thịt yêu thú ra.

Advertisement

Ù!

Hỗn Độn Thần Đỉnh khẽ rung rồi phóng đại lên, thần uy tản ra khiến gương thần của tên kia không gượng được ba giây đã bị nghiền nát thành tro bay.

Phụt!

Gã thanh niên hộc máu, người nổ tung, bay ngược ra ngoài.

Kiếp sau đừng gây sự với người không nên gây sự!

Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn, lập tức tới nơi, gã thanh niên còn chưa đáp đất đã bị một kiếm của hắn tuyệt sát.

Trận đấu kết thúc chỉ trong ba hiệp.

Gã thanh niên đến lúc chết vẫn còn khó hiểu, rõ ràng tu vi của hắn ta cao hơn Diệp Thành hẳn hai cảnh giới nhỏ, hơn nữa Diệp Thành còn có ám thương nhưng hắn ta lại là người bị tuyệt sát chính diện, không trụ nổi ba hiệp.

Sự thật chứng minh một chân lý, đi đêm lắm có ngày gặp ma, gieo nhân nào thì gặp quả nấy.

Hấp thu!

Diệp Thành khẽ hô, lòng bàn tay đặt trên đỉnh đầu gã thanh niên áo trắng.

Mặc dù hắn ta đã chết nhưng chân nguyên và sức mạnh huyết mạch trong cơ thể vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, đây chính là thứ hắn cần, hắn cần dùng sức mạnh huyết mạch và chân nguyên của tên này để chữa lành vết thương.

Chẳng mấy chốc, gã thanh niên áo trắng đã biến thành một cái xác khô.

Diệp Thành thở ra một hơi khí đục, dưới sự nuôi dưỡng của chân nguyên và sức mạnh huyết mạch, ám thương của hắn đã lành lại một chút.

Diệp Thành lấy đi túi đựng đồ của hắn ta.

Phải công nhận rằng tên này chuyên đi giết người cướp của nên thu thập được rất nhiều thứ, đan dược không ít, nguyên thạch cũng có hơn tám trăm viên, những thứ linh tinh khác mang đi bán cũng có thể kiếm được ít tiền.

Tốt lắm!

Diệp Thành khẽ mỉm cười, quả nhiên giết người cướp của vẫn kiếm được tiền nhanh hơn, chẳng trách lại có nhiều người không thành thật làm nhiệm vụ mà lại đi làm việc này.

Lấy túi đựng đồ xong, Diệp Thành xoa xoa tay, đi tới trước Hỗn Độn Thần Đỉnh.

Nói thật, đã lâu lắm rồi hắn không ăn gì, ở trong hố đen không gian một trăm năm, hắn đều dựa vào linh thạch và đan dược để sống, ăn uống đã là chuyện từ rất lâu trước đây rồi.

Sau khi ăn no, Diệp Thành để tay sau đầu nằm dựa vào tảng đá, yên lặng nhìn bầu trời sao.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Gã thanh niên quát to, thần quang bay ra từ đầu mày hoá thành một chiếc gương thần.Thấy vậy, Diệp Thành tế Hỗn Độn Thần Đỉnh vẫn còn đang hầm thịt yêu thú ra.AdvertisementÙ!Hỗn Độn Thần Đỉnh khẽ rung rồi phóng đại lên, thần uy tản ra khiến gương thần của tên kia không gượng được ba giây đã bị nghiền nát thành tro bay.Phụt!Gã thanh niên hộc máu, người nổ tung, bay ngược ra ngoài.Kiếp sau đừng gây sự với người không nên gây sự!Diệp Thành thi triển Thúc Địa Thành Thốn, lập tức tới nơi, gã thanh niên còn chưa đáp đất đã bị một kiếm của hắn tuyệt sát.Trận đấu kết thúc chỉ trong ba hiệp.Gã thanh niên đến lúc chết vẫn còn khó hiểu, rõ ràng tu vi của hắn ta cao hơn Diệp Thành hẳn hai cảnh giới nhỏ, hơn nữa Diệp Thành còn có ám thương nhưng hắn ta lại là người bị tuyệt sát chính diện, không trụ nổi ba hiệp.Sự thật chứng minh một chân lý, đi đêm lắm có ngày gặp ma, gieo nhân nào thì gặp quả nấy.Hấp thu!Diệp Thành khẽ hô, lòng bàn tay đặt trên đỉnh đầu gã thanh niên áo trắng.Mặc dù hắn ta đã chết nhưng chân nguyên và sức mạnh huyết mạch trong cơ thể vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, đây chính là thứ hắn cần, hắn cần dùng sức mạnh huyết mạch và chân nguyên của tên này để chữa lành vết thương.Chẳng mấy chốc, gã thanh niên áo trắng đã biến thành một cái xác khô.Diệp Thành thở ra một hơi khí đục, dưới sự nuôi dưỡng của chân nguyên và sức mạnh huyết mạch, ám thương của hắn đã lành lại một chút.Diệp Thành lấy đi túi đựng đồ của hắn ta.Phải công nhận rằng tên này chuyên đi giết người cướp của nên thu thập được rất nhiều thứ, đan dược không ít, nguyên thạch cũng có hơn tám trăm viên, những thứ linh tinh khác mang đi bán cũng có thể kiếm được ít tiền.Tốt lắm!Diệp Thành khẽ mỉm cười, quả nhiên giết người cướp của vẫn kiếm được tiền nhanh hơn, chẳng trách lại có nhiều người không thành thật làm nhiệm vụ mà lại đi làm việc này.Lấy túi đựng đồ xong, Diệp Thành xoa xoa tay, đi tới trước Hỗn Độn Thần Đỉnh.Nói thật, đã lâu lắm rồi hắn không ăn gì, ở trong hố đen không gian một trăm năm, hắn đều dựa vào linh thạch và đan dược để sống, ăn uống đã là chuyện từ rất lâu trước đây rồi.Sau khi ăn no, Diệp Thành để tay sau đầu nằm dựa vào tảng đá, yên lặng nhìn bầu trời sao.

Chương 2658: Trận đấu kết thúc chỉ trong ba hiệp.