“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2660: Xích Diệm Hùng Sư!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phù!Cầm hơn một trăm ngọc bài nhiệm vụ đều đã sáng, Diệp Thành không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi.Ở Đại Sở, hắn chưa bao giờ phải lo lắng về tiền bạc, nhưng giờ phút này, đường đường là Thánh chủ Thiên Đình, hoàng đế thứ mười của Đại Sở, đến Chư Thiên Vạn Vực cũng phải còng lưng ra kiếm tiền, không có chút đặc quyền nào.AdvertisementĐến U Đô!Bỏ yêu thú cá sấu vào túi đựng đồ, Diệp Thành vươn vai duỗi eo thoải mái.Nhưng hắn vừa bước ra thì mặt đất rung chuyển kịch liệt, sau đó là tiếng gầm thét rung chuyển đất trời với sóng âm cực mạnh, hắn tận mắt nhìn thấy từng ngọn núi lớn sụp đổ trong phút chốc.Cảnh giới Hoàng!Diệp Thành khẽ cau mày, nhìn chằm chằm nơi xa.Luồng uy áp đó rất mạnh, nhưng không phải đến từ tu sĩ mà là yêu thú, cũng có nghĩa là ở nơi sâu trong rừng có một con yêu thú cấp bậc cảnh giới Hoàng, có thể làm cho nó nổi giận như vậy, chắc chắn là có tu sĩ đã mạo phạm đến uy nghiêm của nó.Chạy!Khi Diệp Thành còn đang cau mày thì từng nhóm tu sĩ đã bỏ chạy.Trên người những tu sĩ đó đều có vết thương, trông họ rất thảm hại, phía sau họ có biển lửa cuồn cuộn, nhấn chìm từng khoảng rừng, những nơi biển lửa đi qua đều để lại vùng đất khô cằn, cháy xém.Hai mắt Diệp Thành sáng như đuốc, ngón tay sau ống tay áo cử động, thi triển Chu Thiên Diễn Hoá.Có bảo bối!Hắn lẩm nhẩm, tính ra được ở nơi sâu trong rừng rậm yêu thú có bảo bối, nhưng không biết là vật gì, có lẽ là thần thảo hoặc tiên tuyền, nhưng hắn có thể khẳng định một điều dù là bảo vật gì thì chắc chắn có yêu thú rất mạnh bảo vệ, vì tu sĩ đến cướp nên mới nổ ra đại chiến.Tìm giàu sang trong hiểm nguy!Diệp Thành lập tức hành động, đi thẳng vào nơi sâu.Bây giờ hắn đang có ám thương, cần linh vật do thiên địa nuôi dưỡng để chữa lành, bảo vật trong nơi sâu có yêu thú cảnh giới Hoàng bảo vệ chắc chắn bất phàm, chính là thứ hắn cần.Ở nơi đất khách quê người, đâu đâu cũng có nguy hiểm, hắn cần mau chóng trở lại trạng thái đỉnh phong để đối phó với mọi nguy hiểm có thể xảy ra bất cứ lúc nào.Hơn nữa, lần này hắn không hành động liều lĩnh.Động tĩnh lớn như vậy đương nhiên sẽ có không ít tu sĩ mạnh đến cướp bảo vật từ trước, mà điều hắn cần làm là thừa nước đục thả câu, chỉ cần có được bảo vật thì hắn có muôn vàn cách thoát thân, khả năng chạy trốn của hắn không phải chỉ để trưng bày.Tiểu hữu, ngươi điên rồi, nơi sâu đó có Xích Diệm Hùng Sư đấy!Một ông lão tốt bụng gọi với ra, bao nhiêu người đều chạy ra ngoài, chỉ có mình Diệp Thành là đi vào trong.Diệp Thành không trả lời, bước chân không hề chậm lại.Xích Diệm Hùng Sư!Diệp Thành nói nhỏ, nghe thấy tên yêu thú này hắn lại nhớ đến câu chuyện từ rất lâu trước đây.Đó là khi hắn còn ở Bắc Chấn Thương Nguyên của Đại Sở, Viên Hạo của nhà họ Viên cưỡi Xích Diệm Hùng Sư tới, vì khí huyết của hắn thuần tuý nên bị nó để ý, có ý định ăn thịt hắn, nhưng rồi lại bị hắn giết.
Phù!
Cầm hơn một trăm ngọc bài nhiệm vụ đều đã sáng, Diệp Thành không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Ở Đại Sở, hắn chưa bao giờ phải lo lắng về tiền bạc, nhưng giờ phút này, đường đường là Thánh chủ Thiên Đình, hoàng đế thứ mười của Đại Sở, đến Chư Thiên Vạn Vực cũng phải còng lưng ra kiếm tiền, không có chút đặc quyền nào.
Advertisement
Đến U Đô!
Bỏ yêu thú cá sấu vào túi đựng đồ, Diệp Thành vươn vai duỗi eo thoải mái.
Nhưng hắn vừa bước ra thì mặt đất rung chuyển kịch liệt, sau đó là tiếng gầm thét rung chuyển đất trời với sóng âm cực mạnh, hắn tận mắt nhìn thấy từng ngọn núi lớn sụp đổ trong phút chốc.
Cảnh giới Hoàng!
Diệp Thành khẽ cau mày, nhìn chằm chằm nơi xa.
Luồng uy áp đó rất mạnh, nhưng không phải đến từ tu sĩ mà là yêu thú, cũng có nghĩa là ở nơi sâu trong rừng có một con yêu thú cấp bậc cảnh giới Hoàng, có thể làm cho nó nổi giận như vậy, chắc chắn là có tu sĩ đã mạo phạm đến uy nghiêm của nó.
Chạy!
Khi Diệp Thành còn đang cau mày thì từng nhóm tu sĩ đã bỏ chạy.
Trên người những tu sĩ đó đều có vết thương, trông họ rất thảm hại, phía sau họ có biển lửa cuồn cuộn, nhấn chìm từng khoảng rừng, những nơi biển lửa đi qua đều để lại vùng đất khô cằn, cháy xém.
Hai mắt Diệp Thành sáng như đuốc, ngón tay sau ống tay áo cử động, thi triển Chu Thiên Diễn Hoá.
Có bảo bối!
Hắn lẩm nhẩm, tính ra được ở nơi sâu trong rừng rậm yêu thú có bảo bối, nhưng không biết là vật gì, có lẽ là thần thảo hoặc tiên tuyền, nhưng hắn có thể khẳng định một điều dù là bảo vật gì thì chắc chắn có yêu thú rất mạnh bảo vệ, vì tu sĩ đến cướp nên mới nổ ra đại chiến.
Tìm giàu sang trong hiểm nguy!
Diệp Thành lập tức hành động, đi thẳng vào nơi sâu.
Bây giờ hắn đang có ám thương, cần linh vật do thiên địa nuôi dưỡng để chữa lành, bảo vật trong nơi sâu có yêu thú cảnh giới Hoàng bảo vệ chắc chắn bất phàm, chính là thứ hắn cần.
Ở nơi đất khách quê người, đâu đâu cũng có nguy hiểm, hắn cần mau chóng trở lại trạng thái đỉnh phong để đối phó với mọi nguy hiểm có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Hơn nữa, lần này hắn không hành động liều lĩnh.
Động tĩnh lớn như vậy đương nhiên sẽ có không ít tu sĩ mạnh đến cướp bảo vật từ trước, mà điều hắn cần làm là thừa nước đục thả câu, chỉ cần có được bảo vật thì hắn có muôn vàn cách thoát thân, khả năng chạy trốn của hắn không phải chỉ để trưng bày.
Tiểu hữu, ngươi điên rồi, nơi sâu đó có Xích Diệm Hùng Sư đấy!
Một ông lão tốt bụng gọi với ra, bao nhiêu người đều chạy ra ngoài, chỉ có mình Diệp Thành là đi vào trong.
Diệp Thành không trả lời, bước chân không hề chậm lại.
Xích Diệm Hùng Sư!
Diệp Thành nói nhỏ, nghe thấy tên yêu thú này hắn lại nhớ đến câu chuyện từ rất lâu trước đây.
Đó là khi hắn còn ở Bắc Chấn Thương Nguyên của Đại Sở, Viên Hạo của nhà họ Viên cưỡi Xích Diệm Hùng Sư tới, vì khí huyết của hắn thuần tuý nên bị nó để ý, có ý định ăn thịt hắn, nhưng rồi lại bị hắn giết.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phù!Cầm hơn một trăm ngọc bài nhiệm vụ đều đã sáng, Diệp Thành không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi.Ở Đại Sở, hắn chưa bao giờ phải lo lắng về tiền bạc, nhưng giờ phút này, đường đường là Thánh chủ Thiên Đình, hoàng đế thứ mười của Đại Sở, đến Chư Thiên Vạn Vực cũng phải còng lưng ra kiếm tiền, không có chút đặc quyền nào.AdvertisementĐến U Đô!Bỏ yêu thú cá sấu vào túi đựng đồ, Diệp Thành vươn vai duỗi eo thoải mái.Nhưng hắn vừa bước ra thì mặt đất rung chuyển kịch liệt, sau đó là tiếng gầm thét rung chuyển đất trời với sóng âm cực mạnh, hắn tận mắt nhìn thấy từng ngọn núi lớn sụp đổ trong phút chốc.Cảnh giới Hoàng!Diệp Thành khẽ cau mày, nhìn chằm chằm nơi xa.Luồng uy áp đó rất mạnh, nhưng không phải đến từ tu sĩ mà là yêu thú, cũng có nghĩa là ở nơi sâu trong rừng có một con yêu thú cấp bậc cảnh giới Hoàng, có thể làm cho nó nổi giận như vậy, chắc chắn là có tu sĩ đã mạo phạm đến uy nghiêm của nó.Chạy!Khi Diệp Thành còn đang cau mày thì từng nhóm tu sĩ đã bỏ chạy.Trên người những tu sĩ đó đều có vết thương, trông họ rất thảm hại, phía sau họ có biển lửa cuồn cuộn, nhấn chìm từng khoảng rừng, những nơi biển lửa đi qua đều để lại vùng đất khô cằn, cháy xém.Hai mắt Diệp Thành sáng như đuốc, ngón tay sau ống tay áo cử động, thi triển Chu Thiên Diễn Hoá.Có bảo bối!Hắn lẩm nhẩm, tính ra được ở nơi sâu trong rừng rậm yêu thú có bảo bối, nhưng không biết là vật gì, có lẽ là thần thảo hoặc tiên tuyền, nhưng hắn có thể khẳng định một điều dù là bảo vật gì thì chắc chắn có yêu thú rất mạnh bảo vệ, vì tu sĩ đến cướp nên mới nổ ra đại chiến.Tìm giàu sang trong hiểm nguy!Diệp Thành lập tức hành động, đi thẳng vào nơi sâu.Bây giờ hắn đang có ám thương, cần linh vật do thiên địa nuôi dưỡng để chữa lành, bảo vật trong nơi sâu có yêu thú cảnh giới Hoàng bảo vệ chắc chắn bất phàm, chính là thứ hắn cần.Ở nơi đất khách quê người, đâu đâu cũng có nguy hiểm, hắn cần mau chóng trở lại trạng thái đỉnh phong để đối phó với mọi nguy hiểm có thể xảy ra bất cứ lúc nào.Hơn nữa, lần này hắn không hành động liều lĩnh.Động tĩnh lớn như vậy đương nhiên sẽ có không ít tu sĩ mạnh đến cướp bảo vật từ trước, mà điều hắn cần làm là thừa nước đục thả câu, chỉ cần có được bảo vật thì hắn có muôn vàn cách thoát thân, khả năng chạy trốn của hắn không phải chỉ để trưng bày.Tiểu hữu, ngươi điên rồi, nơi sâu đó có Xích Diệm Hùng Sư đấy!Một ông lão tốt bụng gọi với ra, bao nhiêu người đều chạy ra ngoài, chỉ có mình Diệp Thành là đi vào trong.Diệp Thành không trả lời, bước chân không hề chậm lại.Xích Diệm Hùng Sư!Diệp Thành nói nhỏ, nghe thấy tên yêu thú này hắn lại nhớ đến câu chuyện từ rất lâu trước đây.Đó là khi hắn còn ở Bắc Chấn Thương Nguyên của Đại Sở, Viên Hạo của nhà họ Viên cưỡi Xích Diệm Hùng Sư tới, vì khí huyết của hắn thuần tuý nên bị nó để ý, có ý định ăn thịt hắn, nhưng rồi lại bị hắn giết.