Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2678: “Chắc bây giờ đang uống trà với Chu Tước đấy”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trên đường đi mắt hắn liên tục loé lên, nhưng không dám hái bừa.Những linh thảo này đều có cấm chế, nếu không đã bị tu sĩ cướp sạch từ lâu rồi, chỉ riêng điểm này đã đủ chứng minh thực lực của nhà Chu Tước, nếu tiện tay hái một hai bụi cây thì hậu quả sẽ khó lường.Không biết qua bao lâu Diệp Thành mới dừng lại.AdvertisementĐây là một vùng đất hoa thơm chim hót, có dòng suối róc rách, có dây leo cổ thụ, yên tĩnh mà thanh nhã.Ở đây có rất nhiều bia đá, ít nhất cũng phải hàng trăm tấm, cao hơn ba trượng, xếp ngay ngắn thành một hàng, mỗi tấm cách nhau mười trượng, trên mỗi tấm đều khắc số nhà.Diệp Thành gãi đầu, vẻ mặt hơi kỳ lạ.Không biết vì sao nhìn trăm tấm bia đá được xếp ngay ngắn này, hắn lại thấy như bia mộ.Bia mộ cũng được!Diệp Thành ho khan một tiếng, dừng lại trước tấm bia đá ở chính giữa, trên đó có khắc số nhà 9527.Hế?Còn chưa vào, Diệp Thành đã ngạc nhiên hô lên.Giây tiếp theo, một người bước ra từ phiến đá bên cạnh phiến đá 9527.Đó là một lão già, nói chính xác hơn là một lão già giảo hoạt, hay nói chính xác hơn nữa là lão già giảo hoạt rao bán bảo bối ở trước cổng thành U Đô.Diệp Thành hơi giật mình.Lão già giảo hoạt cũng giật mình.Thế này là thế nào? Đã mua được nhà rồi?Ông ta liếc tấm ngọc bài treo bên hông Diệp Thành, vẻ mặt cũng đặc sắc như Diệp Thành lúc trước.Mới mười mấy ngày trước, tên thanh niên trước mặt còn là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, vậy mà bây giờ đã mua được nhà, hơn nữa còn là hàng xóm của mình, ông ta thật sự rất sốc!“Sư phụ ta cho”, Diệp Thành bịa bừa một lý do.“Sư phụ ngươi giàu lắm nhỉ!”, lão già giảo hoạt líu lưỡi.“Cũng tạm!”“Con chim này của ngươi được lắm, bán cho ta đi!”, ông ta nhìn chằm chằm Tiểu Ưng đang đậu trên vai Diệp Thành với ánh mắt nóng rực, đương nhiên ông ta đã nhìn ra được sự phi thường của Tiểu Ưng, nó không đơn giản như bề ngoài.“Ông nói nó à!”, Diệp Thành nhìn Tiểu Ưng: “Chuyện này ta không quyết định được, đây là chim của sư phụ ta, ông tìm sư phụ ta bàn bạc đi”.“Lại là sư phụ ngươi, sư phụ ngươi ở đâu để ta đi tìm ông ta nói chuyện”, lão già giảo hoạt xắn tay áo, dáng vẻ như sắp đánh nhau, hơn nữa có vẻ còn định dốc hết tài sản để mua Tiểu Ưng về.“Chắc bây giờ đang uống trà với Chu Tước đấy”.

Trên đường đi mắt hắn liên tục loé lên, nhưng không dám hái bừa.

Những linh thảo này đều có cấm chế, nếu không đã bị tu sĩ cướp sạch từ lâu rồi, chỉ riêng điểm này đã đủ chứng minh thực lực của nhà Chu Tước, nếu tiện tay hái một hai bụi cây thì hậu quả sẽ khó lường.

Không biết qua bao lâu Diệp Thành mới dừng lại.

Advertisement

Đây là một vùng đất hoa thơm chim hót, có dòng suối róc rách, có dây leo cổ thụ, yên tĩnh mà thanh nhã.

Ở đây có rất nhiều bia đá, ít nhất cũng phải hàng trăm tấm, cao hơn ba trượng, xếp ngay ngắn thành một hàng, mỗi tấm cách nhau mười trượng, trên mỗi tấm đều khắc số nhà.

Diệp Thành gãi đầu, vẻ mặt hơi kỳ lạ.

Không biết vì sao nhìn trăm tấm bia đá được xếp ngay ngắn này, hắn lại thấy như bia mộ.

Bia mộ cũng được!

Diệp Thành ho khan một tiếng, dừng lại trước tấm bia đá ở chính giữa, trên đó có khắc số nhà 9527.

Hế?

Còn chưa vào, Diệp Thành đã ngạc nhiên hô lên.

Giây tiếp theo, một người bước ra từ phiến đá bên cạnh phiến đá 9527.

Đó là một lão già, nói chính xác hơn là một lão già giảo hoạt, hay nói chính xác hơn nữa là lão già giảo hoạt rao bán bảo bối ở trước cổng thành U Đô.

Diệp Thành hơi giật mình.

Lão già giảo hoạt cũng giật mình.

Thế này là thế nào? Đã mua được nhà rồi?

Ông ta liếc tấm ngọc bài treo bên hông Diệp Thành, vẻ mặt cũng đặc sắc như Diệp Thành lúc trước.

Mới mười mấy ngày trước, tên thanh niên trước mặt còn là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, vậy mà bây giờ đã mua được nhà, hơn nữa còn là hàng xóm của mình, ông ta thật sự rất sốc!

“Sư phụ ta cho”, Diệp Thành bịa bừa một lý do.

“Sư phụ ngươi giàu lắm nhỉ!”, lão già giảo hoạt líu lưỡi.

“Cũng tạm!”

“Con chim này của ngươi được lắm, bán cho ta đi!”, ông ta nhìn chằm chằm Tiểu Ưng đang đậu trên vai Diệp Thành với ánh mắt nóng rực, đương nhiên ông ta đã nhìn ra được sự phi thường của Tiểu Ưng, nó không đơn giản như bề ngoài.

“Ông nói nó à!”, Diệp Thành nhìn Tiểu Ưng: “Chuyện này ta không quyết định được, đây là chim của sư phụ ta, ông tìm sư phụ ta bàn bạc đi”.

“Lại là sư phụ ngươi, sư phụ ngươi ở đâu để ta đi tìm ông ta nói chuyện”, lão già giảo hoạt xắn tay áo, dáng vẻ như sắp đánh nhau, hơn nữa có vẻ còn định dốc hết tài sản để mua Tiểu Ưng về.

“Chắc bây giờ đang uống trà với Chu Tước đấy”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trên đường đi mắt hắn liên tục loé lên, nhưng không dám hái bừa.Những linh thảo này đều có cấm chế, nếu không đã bị tu sĩ cướp sạch từ lâu rồi, chỉ riêng điểm này đã đủ chứng minh thực lực của nhà Chu Tước, nếu tiện tay hái một hai bụi cây thì hậu quả sẽ khó lường.Không biết qua bao lâu Diệp Thành mới dừng lại.AdvertisementĐây là một vùng đất hoa thơm chim hót, có dòng suối róc rách, có dây leo cổ thụ, yên tĩnh mà thanh nhã.Ở đây có rất nhiều bia đá, ít nhất cũng phải hàng trăm tấm, cao hơn ba trượng, xếp ngay ngắn thành một hàng, mỗi tấm cách nhau mười trượng, trên mỗi tấm đều khắc số nhà.Diệp Thành gãi đầu, vẻ mặt hơi kỳ lạ.Không biết vì sao nhìn trăm tấm bia đá được xếp ngay ngắn này, hắn lại thấy như bia mộ.Bia mộ cũng được!Diệp Thành ho khan một tiếng, dừng lại trước tấm bia đá ở chính giữa, trên đó có khắc số nhà 9527.Hế?Còn chưa vào, Diệp Thành đã ngạc nhiên hô lên.Giây tiếp theo, một người bước ra từ phiến đá bên cạnh phiến đá 9527.Đó là một lão già, nói chính xác hơn là một lão già giảo hoạt, hay nói chính xác hơn nữa là lão già giảo hoạt rao bán bảo bối ở trước cổng thành U Đô.Diệp Thành hơi giật mình.Lão già giảo hoạt cũng giật mình.Thế này là thế nào? Đã mua được nhà rồi?Ông ta liếc tấm ngọc bài treo bên hông Diệp Thành, vẻ mặt cũng đặc sắc như Diệp Thành lúc trước.Mới mười mấy ngày trước, tên thanh niên trước mặt còn là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, vậy mà bây giờ đã mua được nhà, hơn nữa còn là hàng xóm của mình, ông ta thật sự rất sốc!“Sư phụ ta cho”, Diệp Thành bịa bừa một lý do.“Sư phụ ngươi giàu lắm nhỉ!”, lão già giảo hoạt líu lưỡi.“Cũng tạm!”“Con chim này của ngươi được lắm, bán cho ta đi!”, ông ta nhìn chằm chằm Tiểu Ưng đang đậu trên vai Diệp Thành với ánh mắt nóng rực, đương nhiên ông ta đã nhìn ra được sự phi thường của Tiểu Ưng, nó không đơn giản như bề ngoài.“Ông nói nó à!”, Diệp Thành nhìn Tiểu Ưng: “Chuyện này ta không quyết định được, đây là chim của sư phụ ta, ông tìm sư phụ ta bàn bạc đi”.“Lại là sư phụ ngươi, sư phụ ngươi ở đâu để ta đi tìm ông ta nói chuyện”, lão già giảo hoạt xắn tay áo, dáng vẻ như sắp đánh nhau, hơn nữa có vẻ còn định dốc hết tài sản để mua Tiểu Ưng về.“Chắc bây giờ đang uống trà với Chu Tước đấy”.

Chương 2678: “Chắc bây giờ đang uống trà với Chu Tước đấy”.