Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2693: “Vận may của ta tốt”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành cứ thế bị đưa lên tầng ba của Đổ Phường, vả lại còn đi cùng lão già mặc y phục tím.Nếu nói về người này thì tu vi không phải tầm thường, ông ta là tu sĩ cảnh giới Hoàng thực thụ, một người mạnh như vậy chẳng cần nghĩ cũng biết chủ nhân của ông ta không hề đơn giản.Về điểm này thì Diệp Thành rõ hơn ai hết.AdvertisementCó thể mở cả Đổ Phường ở U Đô thì mỗi năm phải nộp một triệu nguyên thạch cho gia tộc Chu Tước, tài sản nhất định phải rất giàu có, còn chủ nhân của Đổ Phường thì ắt là một người có máu mặt.Tiểu hữu, xin mời!Trong gian phòng Thiên Tự Hiệu, lão già mặc y phục tím thả Diệp Thành ra rồi thay hắn mở cửa phòng.Diệp Thành ho hắng nhưng vẫn bước vào trong.Gian phòng này được bày trí nguy nga tráng lệ, chính là một thế giới hoàn toàn mới, không gian không hề nhỏ hẹp, bên trong còn có giả sơn với nước lượn quanh trông cực kì tao nhã, đến cả linh thảo trồng trong này cũng là loại hiếm có.Thật biết cách hưởng thụ!Diệp Thành thầm suýt soa, nghĩ tới mình chỉ có căn nhà rộng mười trượng trông chẳng khác gì nấm mồ, lại nhìn nơi ở của nhà người ta tao nhã thanh tịnh mà chẳng còn lời nào có thể so bì.“Tiểu tử, ngươi cũng to gan đấy”, khi Diệp Thành mải quan sát thì một giọng nói lạnh lùng của nữ nhân truyền đến.Nghe vậy, Diệp Thành bất giác ngẩng đầu nhìn, xa xa hắn có thể trông thấy một nữ tử.Nử tử này đứng quay lưng lại với hắn, dựa vào lan can, khoác trên mình bộ váy đỏ rực, thân hình nóng bỏng với từng đường nét gợi cảm, mái tóc trời sinh màu xanh ngọc bích khẽ bay theo gió, toàn thân như ẩn như hiện thần hà rực rỡ, trông nữ tử này chẳng khác gì tiên nữ từ cửu trùng thiên hạ phàm, thánh khiết vô cùng.“Một trăm tuổi, tầng thứ sáu cảnh giới Thiên”, Diệp Thành đảo mắt nhìn ra tuổi tác của nữ tử kia, cũng nhìn ra tu vi đạo hành của người này, trong lòng hắn thầm trầm trồ, người này chắc chắn là bậc thiên tài.“Dám giở trò ở Đổ Phường của ta, ngươi chán sống rồi phải không?”, nữ tử kia quay người để lộ ra dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, khuôn mặt đỏ hồng nhưng không phải vì ngại ngùng mà vì uống nhiều rượu.“Ta không giở trò”, Diệp Thành nhướng vai, việc này không thể thừa nhận, trừ phi não bị lừa đá.“Ồ?”, nữ tử kia tỏ ra rất bình tĩnh, “không giở trò mà thắng liên tiếp, đồn ra ngoài ai tin?”“Vận may của ta tốt”.“Ồ, vậy thì tốt”.“Nếu không có việc gì thì ta đi trước”, Diệp Thành nói rồi quay người định rời đi.“Đừng vội”, nữ tử kia bước tới chặn đường Diệp Thành, trong tay còn cầm một vò rượu, đầu tiên là đi xung quanh Diệp Thành rồi mới dốc rượu uống: “Muốn đi cũng được thôi, cược với ta một ván, một trăm nghìn tiền cược, nếu ngươi thắng thì có thể lấy đi toàn bộ, nếu ngưoi thua thì ta sẽ để ngươi rời khỏi đây, tuy nhiên cho dù ngươi thắng hay thua thì da đều không hi vọng sau này ngươi tới chỗ ta làm loạn”.“Nếu như ta không đồng ý thì sao?”, Diệp Thành hào hứng nhìn nữ tử kia.“Không đồng ý cũng không sao”, nữ tử kia nhấp một ngụm rượu: “Có điều ta nhất định phải nhắc nhở ngươi tính khí của ta không được tốt đâu, ta không chắc có vài tối sẽ lôi vài người tới chỗ ngươi nói chuyện, cũng không chắc hôm nào đó sẽ lôi ngươi ra khỏi thành đi vài vọng xem phong cảnh đẹp ra sao”.Nghe vậy Diệp Thành giật giật khoé miệng, công phu doạ dẫm của nữ tử này đúng là không vừa.

Diệp Thành cứ thế bị đưa lên tầng ba của Đổ Phường, vả lại còn đi cùng lão già mặc y phục tím.

Nếu nói về người này thì tu vi không phải tầm thường, ông ta là tu sĩ cảnh giới Hoàng thực thụ, một người mạnh như vậy chẳng cần nghĩ cũng biết chủ nhân của ông ta không hề đơn giản.

Về điểm này thì Diệp Thành rõ hơn ai hết.

Advertisement

Có thể mở cả Đổ Phường ở U Đô thì mỗi năm phải nộp một triệu nguyên thạch cho gia tộc Chu Tước, tài sản nhất định phải rất giàu có, còn chủ nhân của Đổ Phường thì ắt là một người có máu mặt.

Tiểu hữu, xin mời!

Trong gian phòng Thiên Tự Hiệu, lão già mặc y phục tím thả Diệp Thành ra rồi thay hắn mở cửa phòng.

Diệp Thành ho hắng nhưng vẫn bước vào trong.

Gian phòng này được bày trí nguy nga tráng lệ, chính là một thế giới hoàn toàn mới, không gian không hề nhỏ hẹp, bên trong còn có giả sơn với nước lượn quanh trông cực kì tao nhã, đến cả linh thảo trồng trong này cũng là loại hiếm có.

Thật biết cách hưởng thụ!

Diệp Thành thầm suýt soa, nghĩ tới mình chỉ có căn nhà rộng mười trượng trông chẳng khác gì nấm mồ, lại nhìn nơi ở của nhà người ta tao nhã thanh tịnh mà chẳng còn lời nào có thể so bì.

“Tiểu tử, ngươi cũng to gan đấy”, khi Diệp Thành mải quan sát thì một giọng nói lạnh lùng của nữ nhân truyền đến.

Nghe vậy, Diệp Thành bất giác ngẩng đầu nhìn, xa xa hắn có thể trông thấy một nữ tử.

Nử tử này đứng quay lưng lại với hắn, dựa vào lan can, khoác trên mình bộ váy đỏ rực, thân hình nóng bỏng với từng đường nét gợi cảm, mái tóc trời sinh màu xanh ngọc bích khẽ bay theo gió, toàn thân như ẩn như hiện thần hà rực rỡ, trông nữ tử này chẳng khác gì tiên nữ từ cửu trùng thiên hạ phàm, thánh khiết vô cùng.

“Một trăm tuổi, tầng thứ sáu cảnh giới Thiên”, Diệp Thành đảo mắt nhìn ra tuổi tác của nữ tử kia, cũng nhìn ra tu vi đạo hành của người này, trong lòng hắn thầm trầm trồ, người này chắc chắn là bậc thiên tài.

“Dám giở trò ở Đổ Phường của ta, ngươi chán sống rồi phải không?”, nữ tử kia quay người để lộ ra dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, khuôn mặt đỏ hồng nhưng không phải vì ngại ngùng mà vì uống nhiều rượu.

“Ta không giở trò”, Diệp Thành nhướng vai, việc này không thể thừa nhận, trừ phi não bị lừa đá.

“Ồ?”, nữ tử kia tỏ ra rất bình tĩnh, “không giở trò mà thắng liên tiếp, đồn ra ngoài ai tin?”

“Vận may của ta tốt”.

“Ồ, vậy thì tốt”.

“Nếu không có việc gì thì ta đi trước”, Diệp Thành nói rồi quay người định rời đi.

“Đừng vội”, nữ tử kia bước tới chặn đường Diệp Thành, trong tay còn cầm một vò rượu, đầu tiên là đi xung quanh Diệp Thành rồi mới dốc rượu uống: “Muốn đi cũng được thôi, cược với ta một ván, một trăm nghìn tiền cược, nếu ngươi thắng thì có thể lấy đi toàn bộ, nếu ngưoi thua thì ta sẽ để ngươi rời khỏi đây, tuy nhiên cho dù ngươi thắng hay thua thì da đều không hi vọng sau này ngươi tới chỗ ta làm loạn”.

“Nếu như ta không đồng ý thì sao?”, Diệp Thành hào hứng nhìn nữ tử kia.

“Không đồng ý cũng không sao”, nữ tử kia nhấp một ngụm rượu: “Có điều ta nhất định phải nhắc nhở ngươi tính khí của ta không được tốt đâu, ta không chắc có vài tối sẽ lôi vài người tới chỗ ngươi nói chuyện, cũng không chắc hôm nào đó sẽ lôi ngươi ra khỏi thành đi vài vọng xem phong cảnh đẹp ra sao”.

Nghe vậy Diệp Thành giật giật khoé miệng, công phu doạ dẫm của nữ tử này đúng là không vừa.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành cứ thế bị đưa lên tầng ba của Đổ Phường, vả lại còn đi cùng lão già mặc y phục tím.Nếu nói về người này thì tu vi không phải tầm thường, ông ta là tu sĩ cảnh giới Hoàng thực thụ, một người mạnh như vậy chẳng cần nghĩ cũng biết chủ nhân của ông ta không hề đơn giản.Về điểm này thì Diệp Thành rõ hơn ai hết.AdvertisementCó thể mở cả Đổ Phường ở U Đô thì mỗi năm phải nộp một triệu nguyên thạch cho gia tộc Chu Tước, tài sản nhất định phải rất giàu có, còn chủ nhân của Đổ Phường thì ắt là một người có máu mặt.Tiểu hữu, xin mời!Trong gian phòng Thiên Tự Hiệu, lão già mặc y phục tím thả Diệp Thành ra rồi thay hắn mở cửa phòng.Diệp Thành ho hắng nhưng vẫn bước vào trong.Gian phòng này được bày trí nguy nga tráng lệ, chính là một thế giới hoàn toàn mới, không gian không hề nhỏ hẹp, bên trong còn có giả sơn với nước lượn quanh trông cực kì tao nhã, đến cả linh thảo trồng trong này cũng là loại hiếm có.Thật biết cách hưởng thụ!Diệp Thành thầm suýt soa, nghĩ tới mình chỉ có căn nhà rộng mười trượng trông chẳng khác gì nấm mồ, lại nhìn nơi ở của nhà người ta tao nhã thanh tịnh mà chẳng còn lời nào có thể so bì.“Tiểu tử, ngươi cũng to gan đấy”, khi Diệp Thành mải quan sát thì một giọng nói lạnh lùng của nữ nhân truyền đến.Nghe vậy, Diệp Thành bất giác ngẩng đầu nhìn, xa xa hắn có thể trông thấy một nữ tử.Nử tử này đứng quay lưng lại với hắn, dựa vào lan can, khoác trên mình bộ váy đỏ rực, thân hình nóng bỏng với từng đường nét gợi cảm, mái tóc trời sinh màu xanh ngọc bích khẽ bay theo gió, toàn thân như ẩn như hiện thần hà rực rỡ, trông nữ tử này chẳng khác gì tiên nữ từ cửu trùng thiên hạ phàm, thánh khiết vô cùng.“Một trăm tuổi, tầng thứ sáu cảnh giới Thiên”, Diệp Thành đảo mắt nhìn ra tuổi tác của nữ tử kia, cũng nhìn ra tu vi đạo hành của người này, trong lòng hắn thầm trầm trồ, người này chắc chắn là bậc thiên tài.“Dám giở trò ở Đổ Phường của ta, ngươi chán sống rồi phải không?”, nữ tử kia quay người để lộ ra dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, khuôn mặt đỏ hồng nhưng không phải vì ngại ngùng mà vì uống nhiều rượu.“Ta không giở trò”, Diệp Thành nhướng vai, việc này không thể thừa nhận, trừ phi não bị lừa đá.“Ồ?”, nữ tử kia tỏ ra rất bình tĩnh, “không giở trò mà thắng liên tiếp, đồn ra ngoài ai tin?”“Vận may của ta tốt”.“Ồ, vậy thì tốt”.“Nếu không có việc gì thì ta đi trước”, Diệp Thành nói rồi quay người định rời đi.“Đừng vội”, nữ tử kia bước tới chặn đường Diệp Thành, trong tay còn cầm một vò rượu, đầu tiên là đi xung quanh Diệp Thành rồi mới dốc rượu uống: “Muốn đi cũng được thôi, cược với ta một ván, một trăm nghìn tiền cược, nếu ngươi thắng thì có thể lấy đi toàn bộ, nếu ngưoi thua thì ta sẽ để ngươi rời khỏi đây, tuy nhiên cho dù ngươi thắng hay thua thì da đều không hi vọng sau này ngươi tới chỗ ta làm loạn”.“Nếu như ta không đồng ý thì sao?”, Diệp Thành hào hứng nhìn nữ tử kia.“Không đồng ý cũng không sao”, nữ tử kia nhấp một ngụm rượu: “Có điều ta nhất định phải nhắc nhở ngươi tính khí của ta không được tốt đâu, ta không chắc có vài tối sẽ lôi vài người tới chỗ ngươi nói chuyện, cũng không chắc hôm nào đó sẽ lôi ngươi ra khỏi thành đi vài vọng xem phong cảnh đẹp ra sao”.Nghe vậy Diệp Thành giật giật khoé miệng, công phu doạ dẫm của nữ tử này đúng là không vừa.

Chương 2693: “Vận may của ta tốt”.