Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2699: “Vậy mới vui”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành chia máu phượng hoàng thành hai phần rồi đưa cho Tiểu Ưng.Thấy vậy Tiểu ưng lập tức bay đi ra thật xa, nhìn thấy máu phượng hoàng trong ánh mắt của nó còn mang theo vẻ kiêng dè.Đây là bảo bối đấy!AdvertisementDiệp Thành vội cười nói.Thế nhưng Tiểu Ưng vẫn lắc đầu: “Đại ca ca, huyết mạch của ta và huyết mạch của phượng hoàng xung đột, máu của tộc phượng hoàng có bậc quá cao ta không thể áp chế được nên sẽ tạo phản phệ, so với ta mà nói thì huyết mạch thánh thể của huynh có thể dung hoà được, cũng chỉ có huynh mới có đủ tư cách để trấn áp nó”.“Còn có cả chuyện này sao?”, Diệp Thành thẫn thờ giây lát.“Dù sao ta cũng không dám nuốt nó”, Tiểu Ưng lại lùi về sau ba tới năm trượng.Diệp Thành mỉm cười, hắn không cưỡng cầu, hắn lại lần nữa dung hợp hai phần máu của phượng hoàng lại rồi hít vào một hơi thật sâu nuốt nó vào trong bụng.Tiếp đó Diệp Thành liền cảm nhận được thánh huyết sục sôi như ngọn lửa đang thiêu đốt, cơ thể hắn giống như biển lửa sôi trào, mặc dù giọt máu phượng hoàng rất nhỏ nhưng lại khiến thánh thể của hắn như thiêu như đốt.Diệp Thành khẽ hắng giọng, hắn vận chuyển công pháp hỗn độn, sức mạnh luân hồi cũng tham gia vào.Máu phượng hoàng còn mang theo tinh khí dồi dào, lại có lạc ấn bất phàm, quả thực còn bá đạo hơn cả máu rồng rất nhiều, cũng chẳng trách mà Tiểu Ưng không dám nuốt, với huyết mạch của nó thì thực sự khó có thể áp chế được huyết mạch phượng hoàng.Diệp Thành nhắm nghiền đôi mắt, hắn trấn áp máu phượng hoàng rồi điên cuồng luyện hoá, hấp thu tinh hoa của phượng hoàng, xoá đi ám thương trong cơ thể.Trời càng khuya.Trong căn phòng ở tầng thứ ba, Mục Uyển Thanh lại ngả người lên lan can tay cầm vò rượu, cô ta uống tới mức mặt mày đỏ gay, nhớ tới khuôn mặt tối sầm của Diệp Thành hôm nay mà cô ta bất giác bật cười.“Thánh Nữ, làm vậy quả thực có hơi l* m*ng”, bên cạnh cô ta, lão già mặc y phục tím vuốt râu lên tiếng.“Vậy mới vui”.“Tên đó trông còn trẻ nhưng lại không hề đơn giản, nếu cứ vài ngày hắn tới một lần thì chẳng phải chúng ta thua đậm sao?”“Vậy thì hắn phải vào được mới được chứ”, Mục Uyển Thanh lại cao hứng uống tiếp, cô ta cười khúc khích gảy ra thần quang hoá thành gương thần: “Đó, treo cái gương thần này trước cửa, cho dù hắn có làm thế nào cũng không qua được sự quan sát của nó, yên tâm, ta tự biết chừng mực”.“Nhưng…”“Không có nhưng gì cả”, Mục Uyển Thanh cứ thế ngắt lời lão già, “ông cứ yên tâm tiếp tục tìm máu của Hoang Cổ Thánh Thể, một khi tìm được thì phải mua về dù phải trả bằng giá nào”.“Thánh Nữ, đừng trách lão phu nói thẳng”, lão già hít vào một hơi thật sâu, “cho dù tìm được thánh huyết thì cũng chưa chắc đã cứu được Cửu Hoàng Tử, gia tộc Chu Tước sẽ gạt bỏ Hoàng Tử, Thánh Nữ hà tất phải khổ như vậy, sớm muộn cũng không chung đường, Hoàng Tử đã không còn huy hoàng như xưa nữa, mấy năm nay Thánh Nữ bỏ bao nhiêu tiền của, các lão bối của gia tộc cũng không hài lòng, xin Thánh Nữ suy nghĩ lại”.“Huynh ấy thành kẻ bỏ đi thì đã sao?”, Mục Uyển Thanh vẫn tỏ vẻ không quan tâm, “ta nguyện cùng huynh ấy chống đỡ cả bầu trời”.Ngày hôm sau, ánh nắng ấm áp chiếu khắp U Đô.

Diệp Thành chia máu phượng hoàng thành hai phần rồi đưa cho Tiểu Ưng.

Thấy vậy Tiểu ưng lập tức bay đi ra thật xa, nhìn thấy máu phượng hoàng trong ánh mắt của nó còn mang theo vẻ kiêng dè.

Đây là bảo bối đấy!

Advertisement

Diệp Thành vội cười nói.

Thế nhưng Tiểu Ưng vẫn lắc đầu: “Đại ca ca, huyết mạch của ta và huyết mạch của phượng hoàng xung đột, máu của tộc phượng hoàng có bậc quá cao ta không thể áp chế được nên sẽ tạo phản phệ, so với ta mà nói thì huyết mạch thánh thể của huynh có thể dung hoà được, cũng chỉ có huynh mới có đủ tư cách để trấn áp nó”.

“Còn có cả chuyện này sao?”, Diệp Thành thẫn thờ giây lát.

“Dù sao ta cũng không dám nuốt nó”, Tiểu Ưng lại lùi về sau ba tới năm trượng.

Diệp Thành mỉm cười, hắn không cưỡng cầu, hắn lại lần nữa dung hợp hai phần máu của phượng hoàng lại rồi hít vào một hơi thật sâu nuốt nó vào trong bụng.

Tiếp đó Diệp Thành liền cảm nhận được thánh huyết sục sôi như ngọn lửa đang thiêu đốt, cơ thể hắn giống như biển lửa sôi trào, mặc dù giọt máu phượng hoàng rất nhỏ nhưng lại khiến thánh thể của hắn như thiêu như đốt.

Diệp Thành khẽ hắng giọng, hắn vận chuyển công pháp hỗn độn, sức mạnh luân hồi cũng tham gia vào.

Máu phượng hoàng còn mang theo tinh khí dồi dào, lại có lạc ấn bất phàm, quả thực còn bá đạo hơn cả máu rồng rất nhiều, cũng chẳng trách mà Tiểu Ưng không dám nuốt, với huyết mạch của nó thì thực sự khó có thể áp chế được huyết mạch phượng hoàng.

Diệp Thành nhắm nghiền đôi mắt, hắn trấn áp máu phượng hoàng rồi điên cuồng luyện hoá, hấp thu tinh hoa của phượng hoàng, xoá đi ám thương trong cơ thể.

Trời càng khuya.

Trong căn phòng ở tầng thứ ba, Mục Uyển Thanh lại ngả người lên lan can tay cầm vò rượu, cô ta uống tới mức mặt mày đỏ gay, nhớ tới khuôn mặt tối sầm của Diệp Thành hôm nay mà cô ta bất giác bật cười.

“Thánh Nữ, làm vậy quả thực có hơi l* m*ng”, bên cạnh cô ta, lão già mặc y phục tím vuốt râu lên tiếng.

“Vậy mới vui”.

“Tên đó trông còn trẻ nhưng lại không hề đơn giản, nếu cứ vài ngày hắn tới một lần thì chẳng phải chúng ta thua đậm sao?”

“Vậy thì hắn phải vào được mới được chứ”, Mục Uyển Thanh lại cao hứng uống tiếp, cô ta cười khúc khích gảy ra thần quang hoá thành gương thần: “Đó, treo cái gương thần này trước cửa, cho dù hắn có làm thế nào cũng không qua được sự quan sát của nó, yên tâm, ta tự biết chừng mực”.

“Nhưng…”

“Không có nhưng gì cả”, Mục Uyển Thanh cứ thế ngắt lời lão già, “ông cứ yên tâm tiếp tục tìm máu của Hoang Cổ Thánh Thể, một khi tìm được thì phải mua về dù phải trả bằng giá nào”.

“Thánh Nữ, đừng trách lão phu nói thẳng”, lão già hít vào một hơi thật sâu, “cho dù tìm được thánh huyết thì cũng chưa chắc đã cứu được Cửu Hoàng Tử, gia tộc Chu Tước sẽ gạt bỏ Hoàng Tử, Thánh Nữ hà tất phải khổ như vậy, sớm muộn cũng không chung đường, Hoàng Tử đã không còn huy hoàng như xưa nữa, mấy năm nay Thánh Nữ bỏ bao nhiêu tiền của, các lão bối của gia tộc cũng không hài lòng, xin Thánh Nữ suy nghĩ lại”.

“Huynh ấy thành kẻ bỏ đi thì đã sao?”, Mục Uyển Thanh vẫn tỏ vẻ không quan tâm, “ta nguyện cùng huynh ấy chống đỡ cả bầu trời”.

Ngày hôm sau, ánh nắng ấm áp chiếu khắp U Đô.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành chia máu phượng hoàng thành hai phần rồi đưa cho Tiểu Ưng.Thấy vậy Tiểu ưng lập tức bay đi ra thật xa, nhìn thấy máu phượng hoàng trong ánh mắt của nó còn mang theo vẻ kiêng dè.Đây là bảo bối đấy!AdvertisementDiệp Thành vội cười nói.Thế nhưng Tiểu Ưng vẫn lắc đầu: “Đại ca ca, huyết mạch của ta và huyết mạch của phượng hoàng xung đột, máu của tộc phượng hoàng có bậc quá cao ta không thể áp chế được nên sẽ tạo phản phệ, so với ta mà nói thì huyết mạch thánh thể của huynh có thể dung hoà được, cũng chỉ có huynh mới có đủ tư cách để trấn áp nó”.“Còn có cả chuyện này sao?”, Diệp Thành thẫn thờ giây lát.“Dù sao ta cũng không dám nuốt nó”, Tiểu Ưng lại lùi về sau ba tới năm trượng.Diệp Thành mỉm cười, hắn không cưỡng cầu, hắn lại lần nữa dung hợp hai phần máu của phượng hoàng lại rồi hít vào một hơi thật sâu nuốt nó vào trong bụng.Tiếp đó Diệp Thành liền cảm nhận được thánh huyết sục sôi như ngọn lửa đang thiêu đốt, cơ thể hắn giống như biển lửa sôi trào, mặc dù giọt máu phượng hoàng rất nhỏ nhưng lại khiến thánh thể của hắn như thiêu như đốt.Diệp Thành khẽ hắng giọng, hắn vận chuyển công pháp hỗn độn, sức mạnh luân hồi cũng tham gia vào.Máu phượng hoàng còn mang theo tinh khí dồi dào, lại có lạc ấn bất phàm, quả thực còn bá đạo hơn cả máu rồng rất nhiều, cũng chẳng trách mà Tiểu Ưng không dám nuốt, với huyết mạch của nó thì thực sự khó có thể áp chế được huyết mạch phượng hoàng.Diệp Thành nhắm nghiền đôi mắt, hắn trấn áp máu phượng hoàng rồi điên cuồng luyện hoá, hấp thu tinh hoa của phượng hoàng, xoá đi ám thương trong cơ thể.Trời càng khuya.Trong căn phòng ở tầng thứ ba, Mục Uyển Thanh lại ngả người lên lan can tay cầm vò rượu, cô ta uống tới mức mặt mày đỏ gay, nhớ tới khuôn mặt tối sầm của Diệp Thành hôm nay mà cô ta bất giác bật cười.“Thánh Nữ, làm vậy quả thực có hơi l* m*ng”, bên cạnh cô ta, lão già mặc y phục tím vuốt râu lên tiếng.“Vậy mới vui”.“Tên đó trông còn trẻ nhưng lại không hề đơn giản, nếu cứ vài ngày hắn tới một lần thì chẳng phải chúng ta thua đậm sao?”“Vậy thì hắn phải vào được mới được chứ”, Mục Uyển Thanh lại cao hứng uống tiếp, cô ta cười khúc khích gảy ra thần quang hoá thành gương thần: “Đó, treo cái gương thần này trước cửa, cho dù hắn có làm thế nào cũng không qua được sự quan sát của nó, yên tâm, ta tự biết chừng mực”.“Nhưng…”“Không có nhưng gì cả”, Mục Uyển Thanh cứ thế ngắt lời lão già, “ông cứ yên tâm tiếp tục tìm máu của Hoang Cổ Thánh Thể, một khi tìm được thì phải mua về dù phải trả bằng giá nào”.“Thánh Nữ, đừng trách lão phu nói thẳng”, lão già hít vào một hơi thật sâu, “cho dù tìm được thánh huyết thì cũng chưa chắc đã cứu được Cửu Hoàng Tử, gia tộc Chu Tước sẽ gạt bỏ Hoàng Tử, Thánh Nữ hà tất phải khổ như vậy, sớm muộn cũng không chung đường, Hoàng Tử đã không còn huy hoàng như xưa nữa, mấy năm nay Thánh Nữ bỏ bao nhiêu tiền của, các lão bối của gia tộc cũng không hài lòng, xin Thánh Nữ suy nghĩ lại”.“Huynh ấy thành kẻ bỏ đi thì đã sao?”, Mục Uyển Thanh vẫn tỏ vẻ không quan tâm, “ta nguyện cùng huynh ấy chống đỡ cả bầu trời”.Ngày hôm sau, ánh nắng ấm áp chiếu khắp U Đô.

Chương 2699: “Vậy mới vui”.