Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2707: “Ta không có thời gian”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Màn đêm buông xuống, phi kiếm khổng lồ đáp xuống một dãy núi trập trùng.Chính là đây!Phạm Thống bước xuống phi kiếm đầu tiên, cảnh giác nhìn tứ phía.AdvertisementTiếp đến là nữ tử quyến rũ với cặp mắt mê hoặc trời sinh, cô ta cũng nhìn quanh bốn hướng.Diệp Thành là người xuống cuối cùng, hắn âm thầm mở Tiên Luân Nhãn, quan sát dãy núi trước mặt, linh lực ở đây dày đặc, linh lực dồi dào đều ngưng tụ thành mây mù.Khí tức này đúng là của Đại Địa Linh Mạch!Diệp Thành lẩm bẩm, hắn quá quen thuộc với Đại Địa Linh Mạch nên sẽ không nhìn nhầm.Đi theo đi!Phạm Thống cất bước đi sâu vào trong dãy núi, sau đó Diệp Thành và nữ tử kia cũng theo sau.Không biết qua bao lâu, ba người mới dừng lại trước một khu rừng.Đây là một khu rừng tối om, cành cây đều một màu đen, đến mặt đất cũng đen kịt tựa vùng đất cháy, bên trong khu rừng rất yên tĩnh, thậm chí có thể nói là hơi u ám.Bí trận!Diệp Thành hơi nheo mắt, huyền cơ ở đây trong phút chốc bị hắn phá vỡ, những cây cổ thụ đen kịt ấy đều là trận cước, hơn nữa còn nối tiếp nhau tạo thành một trận pháp khổng lồ.“Ông chắc chắn là ở đây chứ?”, nữ tử quyến rũ dường như cũng nhìn ra sự quỷ dị của nơi này, không khỏi đưa mắt nhìn Phạm Thống.“Ta đã tới nơi này không dưới mười lần, không sai được đâu”, Phạm Thống đáp lại, vừa đứng tại chỗ nhìn trái ngó phải vừa như đang tìm kiếm thứ gì: “Đây là thủ thuật che mắt mà lão thụ yêu kia bày ra, có thể nói là một trận pháp cổ, cực kỳ bá đạo”.“Ông đang tìm lối vào à?”, Diệp Thành nhìn Phạm Thống.“Lần trước đến ta có để lại ký hiệu”, Phạm Thống tiến lên một bước, nhìn trái nhìn phải quan sát từng cây cổ thụ màu đen: “Cho ta chút thời gian, ta cần xác định ký hiệu của mình”.“Ông cứ tự nhiên”, Diệp Thành đứng yên tại chỗ, hắn không thông thạo trận pháp, tuy Tiên Luân Nhãn có thể nhìn thấu thật giả nhưng bí trận che mắt của lão thụ yêu đúng là vô cùng bí ẩn, đến hắn cũng không tìm ra lối vào.“Chắc là một loại trận pháp thượng cổ, trận cước tự tuần hoàn, biến đổi liên tục”, Diệp Thành thầm nói trong lòng, thầm kinh ngạc trước thần thông của lão thụ yêu.“Bây giờ chúng ta đã là hàng xóm rồi, ta vẫn chưa được biết tên ngươi”, rảnh rỗi không có việc gì làm, nữ tử quyến rũ kia lại tới gần, giọng nói vẫn cuốn hút như vậy, đôi mắt quyến rũ còn loé lên tia sáng cám dỗ.“Diệp Thành”, hắn khẽ đáp.“Cái tên thật hay”, cô ta cười khanh khách: “Ngươi có thể gọi ta là Hồ Tiên Nhi, lần này sau khi có được Đại Địa Linh Mạch có thể tới nhà ta chơi không?”“Ta không có thời gian”.

Màn đêm buông xuống, phi kiếm khổng lồ đáp xuống một dãy núi trập trùng.

Chính là đây!

Phạm Thống bước xuống phi kiếm đầu tiên, cảnh giác nhìn tứ phía.

Advertisement

Tiếp đến là nữ tử quyến rũ với cặp mắt mê hoặc trời sinh, cô ta cũng nhìn quanh bốn hướng.

Diệp Thành là người xuống cuối cùng, hắn âm thầm mở Tiên Luân Nhãn, quan sát dãy núi trước mặt, linh lực ở đây dày đặc, linh lực dồi dào đều ngưng tụ thành mây mù.

Khí tức này đúng là của Đại Địa Linh Mạch!

Diệp Thành lẩm bẩm, hắn quá quen thuộc với Đại Địa Linh Mạch nên sẽ không nhìn nhầm.

Đi theo đi!

Phạm Thống cất bước đi sâu vào trong dãy núi, sau đó Diệp Thành và nữ tử kia cũng theo sau.

Không biết qua bao lâu, ba người mới dừng lại trước một khu rừng.

Đây là một khu rừng tối om, cành cây đều một màu đen, đến mặt đất cũng đen kịt tựa vùng đất cháy, bên trong khu rừng rất yên tĩnh, thậm chí có thể nói là hơi u ám.

Bí trận!

Diệp Thành hơi nheo mắt, huyền cơ ở đây trong phút chốc bị hắn phá vỡ, những cây cổ thụ đen kịt ấy đều là trận cước, hơn nữa còn nối tiếp nhau tạo thành một trận pháp khổng lồ.

“Ông chắc chắn là ở đây chứ?”, nữ tử quyến rũ dường như cũng nhìn ra sự quỷ dị của nơi này, không khỏi đưa mắt nhìn Phạm Thống.

“Ta đã tới nơi này không dưới mười lần, không sai được đâu”, Phạm Thống đáp lại, vừa đứng tại chỗ nhìn trái ngó phải vừa như đang tìm kiếm thứ gì: “Đây là thủ thuật che mắt mà lão thụ yêu kia bày ra, có thể nói là một trận pháp cổ, cực kỳ bá đạo”.

“Ông đang tìm lối vào à?”, Diệp Thành nhìn Phạm Thống.

“Lần trước đến ta có để lại ký hiệu”, Phạm Thống tiến lên một bước, nhìn trái nhìn phải quan sát từng cây cổ thụ màu đen: “Cho ta chút thời gian, ta cần xác định ký hiệu của mình”.

“Ông cứ tự nhiên”, Diệp Thành đứng yên tại chỗ, hắn không thông thạo trận pháp, tuy Tiên Luân Nhãn có thể nhìn thấu thật giả nhưng bí trận che mắt của lão thụ yêu đúng là vô cùng bí ẩn, đến hắn cũng không tìm ra lối vào.

“Chắc là một loại trận pháp thượng cổ, trận cước tự tuần hoàn, biến đổi liên tục”, Diệp Thành thầm nói trong lòng, thầm kinh ngạc trước thần thông của lão thụ yêu.

“Bây giờ chúng ta đã là hàng xóm rồi, ta vẫn chưa được biết tên ngươi”, rảnh rỗi không có việc gì làm, nữ tử quyến rũ kia lại tới gần, giọng nói vẫn cuốn hút như vậy, đôi mắt quyến rũ còn loé lên tia sáng cám dỗ.

“Diệp Thành”, hắn khẽ đáp.

“Cái tên thật hay”, cô ta cười khanh khách: “Ngươi có thể gọi ta là Hồ Tiên Nhi, lần này sau khi có được Đại Địa Linh Mạch có thể tới nhà ta chơi không?”

“Ta không có thời gian”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Màn đêm buông xuống, phi kiếm khổng lồ đáp xuống một dãy núi trập trùng.Chính là đây!Phạm Thống bước xuống phi kiếm đầu tiên, cảnh giác nhìn tứ phía.AdvertisementTiếp đến là nữ tử quyến rũ với cặp mắt mê hoặc trời sinh, cô ta cũng nhìn quanh bốn hướng.Diệp Thành là người xuống cuối cùng, hắn âm thầm mở Tiên Luân Nhãn, quan sát dãy núi trước mặt, linh lực ở đây dày đặc, linh lực dồi dào đều ngưng tụ thành mây mù.Khí tức này đúng là của Đại Địa Linh Mạch!Diệp Thành lẩm bẩm, hắn quá quen thuộc với Đại Địa Linh Mạch nên sẽ không nhìn nhầm.Đi theo đi!Phạm Thống cất bước đi sâu vào trong dãy núi, sau đó Diệp Thành và nữ tử kia cũng theo sau.Không biết qua bao lâu, ba người mới dừng lại trước một khu rừng.Đây là một khu rừng tối om, cành cây đều một màu đen, đến mặt đất cũng đen kịt tựa vùng đất cháy, bên trong khu rừng rất yên tĩnh, thậm chí có thể nói là hơi u ám.Bí trận!Diệp Thành hơi nheo mắt, huyền cơ ở đây trong phút chốc bị hắn phá vỡ, những cây cổ thụ đen kịt ấy đều là trận cước, hơn nữa còn nối tiếp nhau tạo thành một trận pháp khổng lồ.“Ông chắc chắn là ở đây chứ?”, nữ tử quyến rũ dường như cũng nhìn ra sự quỷ dị của nơi này, không khỏi đưa mắt nhìn Phạm Thống.“Ta đã tới nơi này không dưới mười lần, không sai được đâu”, Phạm Thống đáp lại, vừa đứng tại chỗ nhìn trái ngó phải vừa như đang tìm kiếm thứ gì: “Đây là thủ thuật che mắt mà lão thụ yêu kia bày ra, có thể nói là một trận pháp cổ, cực kỳ bá đạo”.“Ông đang tìm lối vào à?”, Diệp Thành nhìn Phạm Thống.“Lần trước đến ta có để lại ký hiệu”, Phạm Thống tiến lên một bước, nhìn trái nhìn phải quan sát từng cây cổ thụ màu đen: “Cho ta chút thời gian, ta cần xác định ký hiệu của mình”.“Ông cứ tự nhiên”, Diệp Thành đứng yên tại chỗ, hắn không thông thạo trận pháp, tuy Tiên Luân Nhãn có thể nhìn thấu thật giả nhưng bí trận che mắt của lão thụ yêu đúng là vô cùng bí ẩn, đến hắn cũng không tìm ra lối vào.“Chắc là một loại trận pháp thượng cổ, trận cước tự tuần hoàn, biến đổi liên tục”, Diệp Thành thầm nói trong lòng, thầm kinh ngạc trước thần thông của lão thụ yêu.“Bây giờ chúng ta đã là hàng xóm rồi, ta vẫn chưa được biết tên ngươi”, rảnh rỗi không có việc gì làm, nữ tử quyến rũ kia lại tới gần, giọng nói vẫn cuốn hút như vậy, đôi mắt quyến rũ còn loé lên tia sáng cám dỗ.“Diệp Thành”, hắn khẽ đáp.“Cái tên thật hay”, cô ta cười khanh khách: “Ngươi có thể gọi ta là Hồ Tiên Nhi, lần này sau khi có được Đại Địa Linh Mạch có thể tới nhà ta chơi không?”“Ta không có thời gian”.

Chương 2707: “Ta không có thời gian”.