“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2710: Ta tự có tính toán!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phụt! Phụt! Phụt!Diệp Thành mạnh mẽ mà bá đạo, không ngừng vung kiếm Xích Tiêu, hành động nhanh gọn dứt khoát, rễ cây bay tới bị hắn chặt hết, có sức mạnh của tiên hoả bổ sung nên rễ cây của lão thụ yêu bị chém đứt từng đoạn.AdvertisementA…!Trong sơn mạch trập trùng, tiếng gầm rú như tiếng sấm, rung chuyển cả bầu trời.Lão thụ yêu nổi giận đùng đùng, cưỡng ép nghịch chuyển tâm pháp, từ bỏ niết bàn, uy áp của cảnh giới Thiên chợt bùng nổ.Chọc giận nó rồi!Phạm Thống ho khan một tiếng, lại vung ra cả trăm lá linh phù, dán lên từng cành cây của lão thụ yêu.Cũng giống như lá linh phù lúc trước, hàng trăm lá linh phù đồng loạt nổ tung khiến cành cây của lão thụ yêu bay khắp nơi, còn có cả máu văng ra, nhưng vì khả năng hồi phục của lão thụ yêu quá bá đạo, Phạm Thống cho nổ bao nhiêu nó lại mọc ra bấy nhiêu.Hồ Tiên Nhi sử dụng bí thuật, song kiếm hợp bích chém ra kiếm mang vô song, để lại trên thân lão thụ yêu một vết kiếm sâu.Tiểu Ưng cũng vô cùng bá đạo, vô số lông chim b*n r* ngưng tụ thành thần mang được hoả diệm duy trì, cành cây của lão thụ yêu bị đốt cháy thành cành khô.Cuộc chiến trở nên rất khốc liệt.Lão thụ yêu hoàn toàn nổi giận, điên cuồng hấp thu tinh nguyên Đại Địa Linh Mạch, đánh cho phía Phạm Thống máu xương đầy trời.Ở thế giới dưới lòng đất, Diệp Thành toàn lực chém giết, cuối cùng cũng tới được Đại Địa Linh Mạch.Đứng trên Đại Địa Linh Mạch lần nữa, Diệp Thành cảm thấy rất hứng khởi, công pháp hỗn độn tự vận hành, lỗ chân lông toàn thân mở ra, liên tục hấp thu tinh nguyên đại địa, thanh lọc Thánh thể.Mẹ kiếp, tốc độ nhanh lên, không trụ nổi nữa rồi!Khi Diệp Thành đang hấp thu tinh nguyên đại địa thì phía trên vọng lại tiếng hét to của Phạm Thống.Ta tự có tính toán!Diệp Thành ho khan một tiếng, lập tức vung kiếm chém đứt từng rễ cây đang cắm trong Đại Địa Linh Mạch của lão thụ yêu, mục đích là ngăn cho lão thụ yêu không thể liên tục bổ sung tinh nguyên đại địa, lão thụ yêu cưỡng ép nghịch chuyển tâm pháp đánh lâu cũng sẽ thất bại.Sự thật chứng minh, nhát kiếm của Diệp Thành khiến lão thụ yêu phải khốn khổ, không có tinh nguyên đại địa bù lại tiêu hao, khí thế của nó giảm ngay lập tức.Diệp Thành ra tay, huyễn hoá thành hai bàn tay to màu vàng ôm lấy Đại Địa Linh Mạch đang đan xen vào nhau rồi kéo mạnh, Đại Địa Linh Mạch thô to vững chắc đã bị hắn nhổ lên.Thu!Diệp Thành hô lên, Đại Địa Linh Mạch được đưa vào trong Hỗn Độn Thần Đỉnh.Tiếp đến hắn đứng bật dậy rồi bay vụt lên từ lòng đất như một tia thần mang, sau đó hắn còn không quên vung kiếm chém một nhát vào lão thụ yêu.A…!Lão thụ yêu gầm thét, lấy thân cây làm trung tâm, một vầng sáng hình thành rồi lan ra nhanh chóng, bất cứ nơi nào nó đi qua, dù là cổ thụ hay núi lớn đều bị chặt đứt ngay tức thì.
Phụt! Phụt! Phụt!
Diệp Thành mạnh mẽ mà bá đạo, không ngừng vung kiếm Xích Tiêu, hành động nhanh gọn dứt khoát, rễ cây bay tới bị hắn chặt hết, có sức mạnh của tiên hoả bổ sung nên rễ cây của lão thụ yêu bị chém đứt từng đoạn.
Advertisement
A…!
Trong sơn mạch trập trùng, tiếng gầm rú như tiếng sấm, rung chuyển cả bầu trời.
Lão thụ yêu nổi giận đùng đùng, cưỡng ép nghịch chuyển tâm pháp, từ bỏ niết bàn, uy áp của cảnh giới Thiên chợt bùng nổ.
Chọc giận nó rồi!
Phạm Thống ho khan một tiếng, lại vung ra cả trăm lá linh phù, dán lên từng cành cây của lão thụ yêu.
Cũng giống như lá linh phù lúc trước, hàng trăm lá linh phù đồng loạt nổ tung khiến cành cây của lão thụ yêu bay khắp nơi, còn có cả máu văng ra, nhưng vì khả năng hồi phục của lão thụ yêu quá bá đạo, Phạm Thống cho nổ bao nhiêu nó lại mọc ra bấy nhiêu.
Hồ Tiên Nhi sử dụng bí thuật, song kiếm hợp bích chém ra kiếm mang vô song, để lại trên thân lão thụ yêu một vết kiếm sâu.
Tiểu Ưng cũng vô cùng bá đạo, vô số lông chim b*n r* ngưng tụ thành thần mang được hoả diệm duy trì, cành cây của lão thụ yêu bị đốt cháy thành cành khô.
Cuộc chiến trở nên rất khốc liệt.
Lão thụ yêu hoàn toàn nổi giận, điên cuồng hấp thu tinh nguyên Đại Địa Linh Mạch, đánh cho phía Phạm Thống máu xương đầy trời.
Ở thế giới dưới lòng đất, Diệp Thành toàn lực chém giết, cuối cùng cũng tới được Đại Địa Linh Mạch.
Đứng trên Đại Địa Linh Mạch lần nữa, Diệp Thành cảm thấy rất hứng khởi, công pháp hỗn độn tự vận hành, lỗ chân lông toàn thân mở ra, liên tục hấp thu tinh nguyên đại địa, thanh lọc Thánh thể.
Mẹ kiếp, tốc độ nhanh lên, không trụ nổi nữa rồi!
Khi Diệp Thành đang hấp thu tinh nguyên đại địa thì phía trên vọng lại tiếng hét to của Phạm Thống.
Ta tự có tính toán!
Diệp Thành ho khan một tiếng, lập tức vung kiếm chém đứt từng rễ cây đang cắm trong Đại Địa Linh Mạch của lão thụ yêu, mục đích là ngăn cho lão thụ yêu không thể liên tục bổ sung tinh nguyên đại địa, lão thụ yêu cưỡng ép nghịch chuyển tâm pháp đánh lâu cũng sẽ thất bại.
Sự thật chứng minh, nhát kiếm của Diệp Thành khiến lão thụ yêu phải khốn khổ, không có tinh nguyên đại địa bù lại tiêu hao, khí thế của nó giảm ngay lập tức.
Diệp Thành ra tay, huyễn hoá thành hai bàn tay to màu vàng ôm lấy Đại Địa Linh Mạch đang đan xen vào nhau rồi kéo mạnh, Đại Địa Linh Mạch thô to vững chắc đã bị hắn nhổ lên.
Thu!
Diệp Thành hô lên, Đại Địa Linh Mạch được đưa vào trong Hỗn Độn Thần Đỉnh.
Tiếp đến hắn đứng bật dậy rồi bay vụt lên từ lòng đất như một tia thần mang, sau đó hắn còn không quên vung kiếm chém một nhát vào lão thụ yêu.
A…!
Lão thụ yêu gầm thét, lấy thân cây làm trung tâm, một vầng sáng hình thành rồi lan ra nhanh chóng, bất cứ nơi nào nó đi qua, dù là cổ thụ hay núi lớn đều bị chặt đứt ngay tức thì.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phụt! Phụt! Phụt!Diệp Thành mạnh mẽ mà bá đạo, không ngừng vung kiếm Xích Tiêu, hành động nhanh gọn dứt khoát, rễ cây bay tới bị hắn chặt hết, có sức mạnh của tiên hoả bổ sung nên rễ cây của lão thụ yêu bị chém đứt từng đoạn.AdvertisementA…!Trong sơn mạch trập trùng, tiếng gầm rú như tiếng sấm, rung chuyển cả bầu trời.Lão thụ yêu nổi giận đùng đùng, cưỡng ép nghịch chuyển tâm pháp, từ bỏ niết bàn, uy áp của cảnh giới Thiên chợt bùng nổ.Chọc giận nó rồi!Phạm Thống ho khan một tiếng, lại vung ra cả trăm lá linh phù, dán lên từng cành cây của lão thụ yêu.Cũng giống như lá linh phù lúc trước, hàng trăm lá linh phù đồng loạt nổ tung khiến cành cây của lão thụ yêu bay khắp nơi, còn có cả máu văng ra, nhưng vì khả năng hồi phục của lão thụ yêu quá bá đạo, Phạm Thống cho nổ bao nhiêu nó lại mọc ra bấy nhiêu.Hồ Tiên Nhi sử dụng bí thuật, song kiếm hợp bích chém ra kiếm mang vô song, để lại trên thân lão thụ yêu một vết kiếm sâu.Tiểu Ưng cũng vô cùng bá đạo, vô số lông chim b*n r* ngưng tụ thành thần mang được hoả diệm duy trì, cành cây của lão thụ yêu bị đốt cháy thành cành khô.Cuộc chiến trở nên rất khốc liệt.Lão thụ yêu hoàn toàn nổi giận, điên cuồng hấp thu tinh nguyên Đại Địa Linh Mạch, đánh cho phía Phạm Thống máu xương đầy trời.Ở thế giới dưới lòng đất, Diệp Thành toàn lực chém giết, cuối cùng cũng tới được Đại Địa Linh Mạch.Đứng trên Đại Địa Linh Mạch lần nữa, Diệp Thành cảm thấy rất hứng khởi, công pháp hỗn độn tự vận hành, lỗ chân lông toàn thân mở ra, liên tục hấp thu tinh nguyên đại địa, thanh lọc Thánh thể.Mẹ kiếp, tốc độ nhanh lên, không trụ nổi nữa rồi!Khi Diệp Thành đang hấp thu tinh nguyên đại địa thì phía trên vọng lại tiếng hét to của Phạm Thống.Ta tự có tính toán!Diệp Thành ho khan một tiếng, lập tức vung kiếm chém đứt từng rễ cây đang cắm trong Đại Địa Linh Mạch của lão thụ yêu, mục đích là ngăn cho lão thụ yêu không thể liên tục bổ sung tinh nguyên đại địa, lão thụ yêu cưỡng ép nghịch chuyển tâm pháp đánh lâu cũng sẽ thất bại.Sự thật chứng minh, nhát kiếm của Diệp Thành khiến lão thụ yêu phải khốn khổ, không có tinh nguyên đại địa bù lại tiêu hao, khí thế của nó giảm ngay lập tức.Diệp Thành ra tay, huyễn hoá thành hai bàn tay to màu vàng ôm lấy Đại Địa Linh Mạch đang đan xen vào nhau rồi kéo mạnh, Đại Địa Linh Mạch thô to vững chắc đã bị hắn nhổ lên.Thu!Diệp Thành hô lên, Đại Địa Linh Mạch được đưa vào trong Hỗn Độn Thần Đỉnh.Tiếp đến hắn đứng bật dậy rồi bay vụt lên từ lòng đất như một tia thần mang, sau đó hắn còn không quên vung kiếm chém một nhát vào lão thụ yêu.A…!Lão thụ yêu gầm thét, lấy thân cây làm trung tâm, một vầng sáng hình thành rồi lan ra nhanh chóng, bất cứ nơi nào nó đi qua, dù là cổ thụ hay núi lớn đều bị chặt đứt ngay tức thì.