“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2712: Thúc Địa Thành Thốn!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nó tức giận nhưng cũng chấn động, tức giận vì Diệp Thành chọc mù mắt nó, chấn động vì sức chiến đấu bá đạo vô song của Diệp Thành.Một cảnh giới Thiên, hắn chỉ là một cảnh giới Thiên! Thế nhưng lại chọc mù một mắt của cảnh giới Hoàng.AdvertisementĐi!Khi lão thụ yêu đang gào thét thảm thiết thì Diệp Thành đã chém đứt những dây leo đang chói chặt Hồ Tiên Nhi, sau đó cõng cô ta trên lưng bay lên thiên tiêu như một tia thần mang.Đứng lại cho ta!Tiếng hét của lão thụ yêu rung chuyển đất trời, một vầng sáng màu máu lại lan tràn vô tận, san bằng đất trời, những nơi nó đi qua mọi thứ đều biến thành tro tàn, uy lực ấy khiến người ta không còn sức kháng cự.Phụt!Diệp Thành lập tức bị thương, rơi khỏi hư thiên như diều đứt dây.Vút! Vút! Vút!Gió lạnh rít gào, vô số u mang b*n r* từ phía sau hắn, áp đảo cả bầu trời.Vạn Kiếm Triều Tông!Diệp Thành đột ngột đứng dậy, áo giáp Tiên Thiên Canh Khí xuất hiện trên người, Hỗn Độn Thế Giới hiện ra, Hỗn Độn Thần Đỉnh lơ lửng trên đầu, hắn bảo vệ Hồ Tiên Nhi ở phía sau, chiến đấu bằng Vạn Kiếm, phòng ngự bằng Thiên Canh Kiếm Trận.Phụt! Phụt! Phụt!Trong khoảnh khắc, ngoại đạo pháp tướng Hỗn Độn Thế Giới của Diệp Thành bị đâm xuyên, trở nên thủng lỗ chỗ, đến Thánh thể cường đại của hắn cũng bị bắn thủng, máu vàng b*n r*, cực kỳ chói mắt.Không phải thần thông của Diệp Thành không đủ mạnh, mà là lão thụ yêu đã phát điên thật sự quá lợi hại.Thực sự chiến đấu với cảnh giới Hoàng, Diệp Thành mới hiểu thế nào là chênh lệch.Ở Đại Sở hắn có thể giết Thiên Ma Đại Đế, nhưng đây là Chư Thiên Vạn Vực, tu vi đạo hạnh bị áp chế hoàn toàn, không sử dụng Thiên Chiếu và Thiên Đạo, đối đầu trực diện với cảnh giới Hoàng, hắn hoàn toàn không phải đối thủ.Phía sau, Hồ Tiên Nhi yếu ớt ngã xuống đất vẫn ngỡ ngàng nhìn Diệp Thành, thân thể màu máu đó tản ra thần huy lộng lẫy, khiến cơ thể lạnh băng của cô ta cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết.Đột nhiên hai mắt cô ta mờ đi, chưa từng có ai chắn trước mặt một nữ nhân bẩn thỉu là cô ta như Diệp Thành.Cuộc sống của cô ta trước nay chỉ có lợi dụng, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, dùng thân thể quyến rũ của mình đổi lấy tài nguyên tu đạo, dùng thân thể bẩn thỉu của mình để sánh với thế giới bẩn thỉu này, đó là một loại giao dịch không sạch sẽ.Cô ta cho rằng thế đạo tàn khốc này cũng chỉ có giao dịch.
Nó tức giận nhưng cũng chấn động, tức giận vì Diệp Thành chọc mù mắt nó, chấn động vì sức chiến đấu bá đạo vô song của Diệp Thành.
Một cảnh giới Thiên, hắn chỉ là một cảnh giới Thiên! Thế nhưng lại chọc mù một mắt của cảnh giới Hoàng.
Advertisement
Đi!
Khi lão thụ yêu đang gào thét thảm thiết thì Diệp Thành đã chém đứt những dây leo đang chói chặt Hồ Tiên Nhi, sau đó cõng cô ta trên lưng bay lên thiên tiêu như một tia thần mang.
Đứng lại cho ta!
Tiếng hét của lão thụ yêu rung chuyển đất trời, một vầng sáng màu máu lại lan tràn vô tận, san bằng đất trời, những nơi nó đi qua mọi thứ đều biến thành tro tàn, uy lực ấy khiến người ta không còn sức kháng cự.
Phụt!
Diệp Thành lập tức bị thương, rơi khỏi hư thiên như diều đứt dây.
Vút! Vút! Vút!
Gió lạnh rít gào, vô số u mang b*n r* từ phía sau hắn, áp đảo cả bầu trời.
Vạn Kiếm Triều Tông!
Diệp Thành đột ngột đứng dậy, áo giáp Tiên Thiên Canh Khí xuất hiện trên người, Hỗn Độn Thế Giới hiện ra, Hỗn Độn Thần Đỉnh lơ lửng trên đầu, hắn bảo vệ Hồ Tiên Nhi ở phía sau, chiến đấu bằng Vạn Kiếm, phòng ngự bằng Thiên Canh Kiếm Trận.
Phụt! Phụt! Phụt!
Trong khoảnh khắc, ngoại đạo pháp tướng Hỗn Độn Thế Giới của Diệp Thành bị đâm xuyên, trở nên thủng lỗ chỗ, đến Thánh thể cường đại của hắn cũng bị bắn thủng, máu vàng b*n r*, cực kỳ chói mắt.
Không phải thần thông của Diệp Thành không đủ mạnh, mà là lão thụ yêu đã phát điên thật sự quá lợi hại.
Thực sự chiến đấu với cảnh giới Hoàng, Diệp Thành mới hiểu thế nào là chênh lệch.
Ở Đại Sở hắn có thể giết Thiên Ma Đại Đế, nhưng đây là Chư Thiên Vạn Vực, tu vi đạo hạnh bị áp chế hoàn toàn, không sử dụng Thiên Chiếu và Thiên Đạo, đối đầu trực diện với cảnh giới Hoàng, hắn hoàn toàn không phải đối thủ.
Phía sau, Hồ Tiên Nhi yếu ớt ngã xuống đất vẫn ngỡ ngàng nhìn Diệp Thành, thân thể màu máu đó tản ra thần huy lộng lẫy, khiến cơ thể lạnh băng của cô ta cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết.
Đột nhiên hai mắt cô ta mờ đi, chưa từng có ai chắn trước mặt một nữ nhân bẩn thỉu là cô ta như Diệp Thành.
Cuộc sống của cô ta trước nay chỉ có lợi dụng, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, dùng thân thể quyến rũ của mình đổi lấy tài nguyên tu đạo, dùng thân thể bẩn thỉu của mình để sánh với thế giới bẩn thỉu này, đó là một loại giao dịch không sạch sẽ.
Cô ta cho rằng thế đạo tàn khốc này cũng chỉ có giao dịch.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nó tức giận nhưng cũng chấn động, tức giận vì Diệp Thành chọc mù mắt nó, chấn động vì sức chiến đấu bá đạo vô song của Diệp Thành.Một cảnh giới Thiên, hắn chỉ là một cảnh giới Thiên! Thế nhưng lại chọc mù một mắt của cảnh giới Hoàng.AdvertisementĐi!Khi lão thụ yêu đang gào thét thảm thiết thì Diệp Thành đã chém đứt những dây leo đang chói chặt Hồ Tiên Nhi, sau đó cõng cô ta trên lưng bay lên thiên tiêu như một tia thần mang.Đứng lại cho ta!Tiếng hét của lão thụ yêu rung chuyển đất trời, một vầng sáng màu máu lại lan tràn vô tận, san bằng đất trời, những nơi nó đi qua mọi thứ đều biến thành tro tàn, uy lực ấy khiến người ta không còn sức kháng cự.Phụt!Diệp Thành lập tức bị thương, rơi khỏi hư thiên như diều đứt dây.Vút! Vút! Vút!Gió lạnh rít gào, vô số u mang b*n r* từ phía sau hắn, áp đảo cả bầu trời.Vạn Kiếm Triều Tông!Diệp Thành đột ngột đứng dậy, áo giáp Tiên Thiên Canh Khí xuất hiện trên người, Hỗn Độn Thế Giới hiện ra, Hỗn Độn Thần Đỉnh lơ lửng trên đầu, hắn bảo vệ Hồ Tiên Nhi ở phía sau, chiến đấu bằng Vạn Kiếm, phòng ngự bằng Thiên Canh Kiếm Trận.Phụt! Phụt! Phụt!Trong khoảnh khắc, ngoại đạo pháp tướng Hỗn Độn Thế Giới của Diệp Thành bị đâm xuyên, trở nên thủng lỗ chỗ, đến Thánh thể cường đại của hắn cũng bị bắn thủng, máu vàng b*n r*, cực kỳ chói mắt.Không phải thần thông của Diệp Thành không đủ mạnh, mà là lão thụ yêu đã phát điên thật sự quá lợi hại.Thực sự chiến đấu với cảnh giới Hoàng, Diệp Thành mới hiểu thế nào là chênh lệch.Ở Đại Sở hắn có thể giết Thiên Ma Đại Đế, nhưng đây là Chư Thiên Vạn Vực, tu vi đạo hạnh bị áp chế hoàn toàn, không sử dụng Thiên Chiếu và Thiên Đạo, đối đầu trực diện với cảnh giới Hoàng, hắn hoàn toàn không phải đối thủ.Phía sau, Hồ Tiên Nhi yếu ớt ngã xuống đất vẫn ngỡ ngàng nhìn Diệp Thành, thân thể màu máu đó tản ra thần huy lộng lẫy, khiến cơ thể lạnh băng của cô ta cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết.Đột nhiên hai mắt cô ta mờ đi, chưa từng có ai chắn trước mặt một nữ nhân bẩn thỉu là cô ta như Diệp Thành.Cuộc sống của cô ta trước nay chỉ có lợi dụng, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, dùng thân thể quyến rũ của mình đổi lấy tài nguyên tu đạo, dùng thân thể bẩn thỉu của mình để sánh với thế giới bẩn thỉu này, đó là một loại giao dịch không sạch sẽ.Cô ta cho rằng thế đạo tàn khốc này cũng chỉ có giao dịch.