“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2714: Tiếp đó là cảnh tượng giết chóc máu me.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Không….không thể nào”, tên thanh niên yêu dị kia hoảng hốt, hắn lê thân xác gần như tàn phế của mình lảo đảo lùi về sau.“Không gì là không thể”, Diệp Thành nhanh chóng tiến lại gần, tên yêu tinh kia còn chưa dừng chân thì phần đầu đã bị trảm lìa lăn lông lốc dưới đất, hắn còn muốn bỏ chạy nhưng Diệp Thành đã đuổi theo tung cước khiến hắn chỉ còn là vũng máu.AdvertisementHai chiêu đã trảm được cảnh giới Chuẩn Hoàng khiến tất cả những ai có mặt tại đây đều hoảng sợ.Có lẽ kẻ ấm ức nhất vẫn là tên thanh niên yêu dị kia, bị một tu sĩ cảnh giới Thiên tuyệt sát chỉ bằng hai chiêu còn hắn thì không trụ nổi ba giây.Tin tình báo sai rồi, mau rút!Thấy tình hình không ổn, bà già lập tức hô lên nhanh chóng quay người.Không chỉ mình bà ta mà cả lão già mặc y phục màu đỏ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng và lão già tóc tím cùng mười mấy tên cảnh giới Thiên còn lại cũng quay người ngay tức khắc.Bọn chúng cho rằng nhiệm vụ lần này sẽ rất dễ dàng để hoàn thành, thế nhưng ai ngờ lại gặp biến cố lớn như vậy, bọn chúng đã đánh giá quá thấp khả năng chiến đấu của Diệp Thành, mới chỉ qua hai chiêu đã có thể trảm một tu sĩ Chuẩn Hoàng, khả năng chiến đấu của hắn có thể sánh ngang với tu sĩ cảnh giới Hoàng, lại thêm có Liệt Diệm Kim Ưng và Hồ Tiên Nhi ở cảnh giới Chuẩn Hoàng thì trận chiến này nếu diễn ra chắc chắn bọn chúng sẽ thua.Đi đâu?Hồ Tiên Nhi vung sát kiếm thiêu đốt thọ nguyên cứ thế sát phạt về phía lão bà kia.Trước đó, bà ta còn mắng chửi cô ta là loại nhơ bẩn, cô ta đã tức tối sát khí ngút trời và thầm thề độc hôm nay cho dù phải bỏ mạng cũng phải đích thân trảm diệt bà già độc miệng kia.Phía này Tiểu Ưng đã sải cánh bay ra như một đạo kinh mang truy sát lão già mặc y phục đỏ.Hôm nay các người đã đến đây rồi thì khỏi cần phải đi!Giọng Diệp Thành khản đặc, lạnh lùng mà u tịch, hắn sử dụng Thúc Địa Thành Thốn sát phạt tới trước lão già tóc tím, một tay giơ lên tung chưởng che trời khiến lão ta ngã xuống khỏi hư thiên.Trấn áp cho ta!Lão già tóc tím rít lên, phần trán có cổ ấn bay ra phát ra thần mang chói lọi trấn áp về phía Diệp Thành.Phá!Diệp Thành tung chưởng đánh tan cổ ấn kia.Lão già tóc tím bị phản phệ phun ra cả miệng máu, lão ta lảo đảo lùi về sau, lùi mãi lùi mãi liền cảm thấy sống lưng lạnh toát, đợi tới khi quay đầu lại thì một thanh thần kiếm màu đỏ gạch đã chém tới, một kiếm đâm xuyên trán lão ta.Lại là hai chiêu, Diệp Thành lại lần nữa tiêu diệt tu sĩ Chuẩn Hoàng.Sau khi diệt lão già tóc tím, thân pháp của hắn nhanh chóng thay đổi, hắn không ngừng xuyên vào không gian hư vô.Tiếp đó là cảnh tượng giết chóc máu me.Bốn tên tu sĩ Chuẩn Hoàng tới đây truy sát Diệp Thành thì có mười ba tên ở cảnh giới Thiên, tên thanh niên yêu dị kia và lão già tóc tím đã chết, hai kẻ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng còn lại đối đầu với Hồ Tiên Nhi và Tiểu Ưng, nhóm cảnh giới Thiên khác thì đâu thể là đối thủ của Diệp Thành được.Phụt! Phụt! Phụt!
“Không….không thể nào”, tên thanh niên yêu dị kia hoảng hốt, hắn lê thân xác gần như tàn phế của mình lảo đảo lùi về sau.
“Không gì là không thể”, Diệp Thành nhanh chóng tiến lại gần, tên yêu tinh kia còn chưa dừng chân thì phần đầu đã bị trảm lìa lăn lông lốc dưới đất, hắn còn muốn bỏ chạy nhưng Diệp Thành đã đuổi theo tung cước khiến hắn chỉ còn là vũng máu.
Advertisement
Hai chiêu đã trảm được cảnh giới Chuẩn Hoàng khiến tất cả những ai có mặt tại đây đều hoảng sợ.
Có lẽ kẻ ấm ức nhất vẫn là tên thanh niên yêu dị kia, bị một tu sĩ cảnh giới Thiên tuyệt sát chỉ bằng hai chiêu còn hắn thì không trụ nổi ba giây.
Tin tình báo sai rồi, mau rút!
Thấy tình hình không ổn, bà già lập tức hô lên nhanh chóng quay người.
Không chỉ mình bà ta mà cả lão già mặc y phục màu đỏ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng và lão già tóc tím cùng mười mấy tên cảnh giới Thiên còn lại cũng quay người ngay tức khắc.
Bọn chúng cho rằng nhiệm vụ lần này sẽ rất dễ dàng để hoàn thành, thế nhưng ai ngờ lại gặp biến cố lớn như vậy, bọn chúng đã đánh giá quá thấp khả năng chiến đấu của Diệp Thành, mới chỉ qua hai chiêu đã có thể trảm một tu sĩ Chuẩn Hoàng, khả năng chiến đấu của hắn có thể sánh ngang với tu sĩ cảnh giới Hoàng, lại thêm có Liệt Diệm Kim Ưng và Hồ Tiên Nhi ở cảnh giới Chuẩn Hoàng thì trận chiến này nếu diễn ra chắc chắn bọn chúng sẽ thua.
Đi đâu?
Hồ Tiên Nhi vung sát kiếm thiêu đốt thọ nguyên cứ thế sát phạt về phía lão bà kia.
Trước đó, bà ta còn mắng chửi cô ta là loại nhơ bẩn, cô ta đã tức tối sát khí ngút trời và thầm thề độc hôm nay cho dù phải bỏ mạng cũng phải đích thân trảm diệt bà già độc miệng kia.
Phía này Tiểu Ưng đã sải cánh bay ra như một đạo kinh mang truy sát lão già mặc y phục đỏ.
Hôm nay các người đã đến đây rồi thì khỏi cần phải đi!
Giọng Diệp Thành khản đặc, lạnh lùng mà u tịch, hắn sử dụng Thúc Địa Thành Thốn sát phạt tới trước lão già tóc tím, một tay giơ lên tung chưởng che trời khiến lão ta ngã xuống khỏi hư thiên.
Trấn áp cho ta!
Lão già tóc tím rít lên, phần trán có cổ ấn bay ra phát ra thần mang chói lọi trấn áp về phía Diệp Thành.
Phá!
Diệp Thành tung chưởng đánh tan cổ ấn kia.
Lão già tóc tím bị phản phệ phun ra cả miệng máu, lão ta lảo đảo lùi về sau, lùi mãi lùi mãi liền cảm thấy sống lưng lạnh toát, đợi tới khi quay đầu lại thì một thanh thần kiếm màu đỏ gạch đã chém tới, một kiếm đâm xuyên trán lão ta.
Lại là hai chiêu, Diệp Thành lại lần nữa tiêu diệt tu sĩ Chuẩn Hoàng.
Sau khi diệt lão già tóc tím, thân pháp của hắn nhanh chóng thay đổi, hắn không ngừng xuyên vào không gian hư vô.
Tiếp đó là cảnh tượng giết chóc máu me.
Bốn tên tu sĩ Chuẩn Hoàng tới đây truy sát Diệp Thành thì có mười ba tên ở cảnh giới Thiên, tên thanh niên yêu dị kia và lão già tóc tím đã chết, hai kẻ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng còn lại đối đầu với Hồ Tiên Nhi và Tiểu Ưng, nhóm cảnh giới Thiên khác thì đâu thể là đối thủ của Diệp Thành được.
Phụt! Phụt! Phụt!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Không….không thể nào”, tên thanh niên yêu dị kia hoảng hốt, hắn lê thân xác gần như tàn phế của mình lảo đảo lùi về sau.“Không gì là không thể”, Diệp Thành nhanh chóng tiến lại gần, tên yêu tinh kia còn chưa dừng chân thì phần đầu đã bị trảm lìa lăn lông lốc dưới đất, hắn còn muốn bỏ chạy nhưng Diệp Thành đã đuổi theo tung cước khiến hắn chỉ còn là vũng máu.AdvertisementHai chiêu đã trảm được cảnh giới Chuẩn Hoàng khiến tất cả những ai có mặt tại đây đều hoảng sợ.Có lẽ kẻ ấm ức nhất vẫn là tên thanh niên yêu dị kia, bị một tu sĩ cảnh giới Thiên tuyệt sát chỉ bằng hai chiêu còn hắn thì không trụ nổi ba giây.Tin tình báo sai rồi, mau rút!Thấy tình hình không ổn, bà già lập tức hô lên nhanh chóng quay người.Không chỉ mình bà ta mà cả lão già mặc y phục màu đỏ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng và lão già tóc tím cùng mười mấy tên cảnh giới Thiên còn lại cũng quay người ngay tức khắc.Bọn chúng cho rằng nhiệm vụ lần này sẽ rất dễ dàng để hoàn thành, thế nhưng ai ngờ lại gặp biến cố lớn như vậy, bọn chúng đã đánh giá quá thấp khả năng chiến đấu của Diệp Thành, mới chỉ qua hai chiêu đã có thể trảm một tu sĩ Chuẩn Hoàng, khả năng chiến đấu của hắn có thể sánh ngang với tu sĩ cảnh giới Hoàng, lại thêm có Liệt Diệm Kim Ưng và Hồ Tiên Nhi ở cảnh giới Chuẩn Hoàng thì trận chiến này nếu diễn ra chắc chắn bọn chúng sẽ thua.Đi đâu?Hồ Tiên Nhi vung sát kiếm thiêu đốt thọ nguyên cứ thế sát phạt về phía lão bà kia.Trước đó, bà ta còn mắng chửi cô ta là loại nhơ bẩn, cô ta đã tức tối sát khí ngút trời và thầm thề độc hôm nay cho dù phải bỏ mạng cũng phải đích thân trảm diệt bà già độc miệng kia.Phía này Tiểu Ưng đã sải cánh bay ra như một đạo kinh mang truy sát lão già mặc y phục đỏ.Hôm nay các người đã đến đây rồi thì khỏi cần phải đi!Giọng Diệp Thành khản đặc, lạnh lùng mà u tịch, hắn sử dụng Thúc Địa Thành Thốn sát phạt tới trước lão già tóc tím, một tay giơ lên tung chưởng che trời khiến lão ta ngã xuống khỏi hư thiên.Trấn áp cho ta!Lão già tóc tím rít lên, phần trán có cổ ấn bay ra phát ra thần mang chói lọi trấn áp về phía Diệp Thành.Phá!Diệp Thành tung chưởng đánh tan cổ ấn kia.Lão già tóc tím bị phản phệ phun ra cả miệng máu, lão ta lảo đảo lùi về sau, lùi mãi lùi mãi liền cảm thấy sống lưng lạnh toát, đợi tới khi quay đầu lại thì một thanh thần kiếm màu đỏ gạch đã chém tới, một kiếm đâm xuyên trán lão ta.Lại là hai chiêu, Diệp Thành lại lần nữa tiêu diệt tu sĩ Chuẩn Hoàng.Sau khi diệt lão già tóc tím, thân pháp của hắn nhanh chóng thay đổi, hắn không ngừng xuyên vào không gian hư vô.Tiếp đó là cảnh tượng giết chóc máu me.Bốn tên tu sĩ Chuẩn Hoàng tới đây truy sát Diệp Thành thì có mười ba tên ở cảnh giới Thiên, tên thanh niên yêu dị kia và lão già tóc tím đã chết, hai kẻ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng còn lại đối đầu với Hồ Tiên Nhi và Tiểu Ưng, nhóm cảnh giới Thiên khác thì đâu thể là đối thủ của Diệp Thành được.Phụt! Phụt! Phụt!