Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2726: “Ngươi ăn gian”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ngay lúc đó, Diệp Thành đã bắt được nguồn gốc thuật suy đoán của tên thanh niên áo trắng, tìm ra mấu chốt vấn đề.“Ngươi còn kém xa lắm”, Diệp Thành thầm chế nhạo trong lòng, hắn đã tính ra đạo hạnh của thanh niên áo trắng, tuy thuật nhìn trước của hắn ta rất huyền bí nhưng so với Chu Thiên Diễn Hoá thì chẳng là gì.“Một trăm nghìn, đại”, khi Diệp Thành đang cười khẩy thì tên thanh niên áo trắng đã ra tay, thản nhiên đẩy một trăm nghìn nguyên thạch ra.Advertisement“Đại, đại, đại, ta cũng cược là đại”.“Năm trăm, đặt đại”.“Theo thần bạc, cầm tiền thắng mà bỏng cả tay”.Tên thanh niên áo trắng vừa ra tay đã hình thành phản ứng dây chuyền, đám con bạc lập tức đẩy nguyên thạch ra, sau đó nhìn Diệp Thành, ai cũng xoa xoa tay, hai mắt phát sáng, dáng vẻ chuẩn bị chờ thu tiền.Không chỉ bọn họ mà lão già áo tím và Mục Uyển Thanh ở lầu ba cũng đang nhìn về phía này.Hai người vẫn hơi căng thẳng, không biết Diệp Thành nắm chắc mấy phần thắng, nhưng họ biết nếu đến Diệp Thành cũng không áp chế được tên thanh niên áo trắng thì hôm nay sòng bạc nhà họ Mục chắc chắn phải đóng cửa.Phía dưới, Diệp Thành vẫn đang lắc xúc xắc, ba viên xúc xắc va vào nhau phát ra âm thanh giòn tan khác thường.“Mẹ kiếp, có thể nhanh lên được không, đừng trì hoãn việc lão tử nhận tiền thắng”, có người sốt ruột nói, lập tức một làn sóng gió nổi lên, đám con bạc cũng đều nhìn Diệp Thành với vẻ không kiên nhẫn.Cạch!Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành mỉm cười, đặt hộp xúc xắc xuống bàn.“Còn ai đặt cược nữa không?”, Diệp Thành không mở nắp ngay mà nhìn quanh một lượt.“Hết rồi, hết rồi, mở đi”.“Lề mà lề mề”.“Vậy ta mở đây”, Diệp Thành mở nắp hộp lắc ra, ba viên xúc xắc xuất hiện, nhưng điểm số trên xúc xắc lại khiến đám con bạc trên bàn cảm thấy cực kỳ gai mắt: Một, hai, ba, tổng cộng sáu điểm, tiểu.“Mẹ kiếp”, điểm số vừa xuất hiện, toàn bộ đều là tiếng chửi thề.“Sao có thể như vậy!”, thanh niên áo trắng vẫn ngả người trên ghế nhưng sắc mặt đã xanh mét, rõ ràng hắn ta tính ra năm, năm, sáu nhưng lại không khớp với con số trên xúc xắc.“Thành công rồi”, lão già áo tím trên lầu ba kích động phấn khích.“Hắn đúng là quý nhân của nhà họ Mục chúng ta”, hai mắt Mục Uyển Thanh ngấn nước, trong lòng cũng rất kích động, Diệp Thành vừa ra tay đã khiến tên thanh niên áo trắng thất bại, cũng không uổng công cô ta hạ mình cầu xin hắn.“Thu tiền”, bên dưới, giọng Diệp Thành thô lỗ, hắn đóng vai người cọc cằn rất nhập tâm, thu hết nguyên thạch và túi đựng đồ trên bàn về phía mình, vì tất cả con bạc ở đây đều đặt là đại.“Ngươi ăn gian”, có người hét lớn.“Đạo hữu, cơm có thể ăn bừa, nhưng nói không thể nói bừa”, Diệp Thành hung ác liếc nhìn gã đó: “Ngươi nói ta ăn gian, vậy lấy bằng chứng ra đây, nếu không lấy được thì đừng ăn nói bừa bãi”.“Ngươi…”

Ngay lúc đó, Diệp Thành đã bắt được nguồn gốc thuật suy đoán của tên thanh niên áo trắng, tìm ra mấu chốt vấn đề.

“Ngươi còn kém xa lắm”, Diệp Thành thầm chế nhạo trong lòng, hắn đã tính ra đạo hạnh của thanh niên áo trắng, tuy thuật nhìn trước của hắn ta rất huyền bí nhưng so với Chu Thiên Diễn Hoá thì chẳng là gì.

“Một trăm nghìn, đại”, khi Diệp Thành đang cười khẩy thì tên thanh niên áo trắng đã ra tay, thản nhiên đẩy một trăm nghìn nguyên thạch ra.

Advertisement

“Đại, đại, đại, ta cũng cược là đại”.

“Năm trăm, đặt đại”.

“Theo thần bạc, cầm tiền thắng mà bỏng cả tay”.

Tên thanh niên áo trắng vừa ra tay đã hình thành phản ứng dây chuyền, đám con bạc lập tức đẩy nguyên thạch ra, sau đó nhìn Diệp Thành, ai cũng xoa xoa tay, hai mắt phát sáng, dáng vẻ chuẩn bị chờ thu tiền.

Không chỉ bọn họ mà lão già áo tím và Mục Uyển Thanh ở lầu ba cũng đang nhìn về phía này.

Hai người vẫn hơi căng thẳng, không biết Diệp Thành nắm chắc mấy phần thắng, nhưng họ biết nếu đến Diệp Thành cũng không áp chế được tên thanh niên áo trắng thì hôm nay sòng bạc nhà họ Mục chắc chắn phải đóng cửa.

Phía dưới, Diệp Thành vẫn đang lắc xúc xắc, ba viên xúc xắc va vào nhau phát ra âm thanh giòn tan khác thường.

“Mẹ kiếp, có thể nhanh lên được không, đừng trì hoãn việc lão tử nhận tiền thắng”, có người sốt ruột nói, lập tức một làn sóng gió nổi lên, đám con bạc cũng đều nhìn Diệp Thành với vẻ không kiên nhẫn.

Cạch!

Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành mỉm cười, đặt hộp xúc xắc xuống bàn.

“Còn ai đặt cược nữa không?”, Diệp Thành không mở nắp ngay mà nhìn quanh một lượt.

“Hết rồi, hết rồi, mở đi”.

“Lề mà lề mề”.

“Vậy ta mở đây”, Diệp Thành mở nắp hộp lắc ra, ba viên xúc xắc xuất hiện, nhưng điểm số trên xúc xắc lại khiến đám con bạc trên bàn cảm thấy cực kỳ gai mắt: Một, hai, ba, tổng cộng sáu điểm, tiểu.

“Mẹ kiếp”, điểm số vừa xuất hiện, toàn bộ đều là tiếng chửi thề.

“Sao có thể như vậy!”, thanh niên áo trắng vẫn ngả người trên ghế nhưng sắc mặt đã xanh mét, rõ ràng hắn ta tính ra năm, năm, sáu nhưng lại không khớp với con số trên xúc xắc.

“Thành công rồi”, lão già áo tím trên lầu ba kích động phấn khích.

“Hắn đúng là quý nhân của nhà họ Mục chúng ta”, hai mắt Mục Uyển Thanh ngấn nước, trong lòng cũng rất kích động, Diệp Thành vừa ra tay đã khiến tên thanh niên áo trắng thất bại, cũng không uổng công cô ta hạ mình cầu xin hắn.

“Thu tiền”, bên dưới, giọng Diệp Thành thô lỗ, hắn đóng vai người cọc cằn rất nhập tâm, thu hết nguyên thạch và túi đựng đồ trên bàn về phía mình, vì tất cả con bạc ở đây đều đặt là đại.

“Ngươi ăn gian”, có người hét lớn.

“Đạo hữu, cơm có thể ăn bừa, nhưng nói không thể nói bừa”, Diệp Thành hung ác liếc nhìn gã đó: “Ngươi nói ta ăn gian, vậy lấy bằng chứng ra đây, nếu không lấy được thì đừng ăn nói bừa bãi”.

“Ngươi…”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ngay lúc đó, Diệp Thành đã bắt được nguồn gốc thuật suy đoán của tên thanh niên áo trắng, tìm ra mấu chốt vấn đề.“Ngươi còn kém xa lắm”, Diệp Thành thầm chế nhạo trong lòng, hắn đã tính ra đạo hạnh của thanh niên áo trắng, tuy thuật nhìn trước của hắn ta rất huyền bí nhưng so với Chu Thiên Diễn Hoá thì chẳng là gì.“Một trăm nghìn, đại”, khi Diệp Thành đang cười khẩy thì tên thanh niên áo trắng đã ra tay, thản nhiên đẩy một trăm nghìn nguyên thạch ra.Advertisement“Đại, đại, đại, ta cũng cược là đại”.“Năm trăm, đặt đại”.“Theo thần bạc, cầm tiền thắng mà bỏng cả tay”.Tên thanh niên áo trắng vừa ra tay đã hình thành phản ứng dây chuyền, đám con bạc lập tức đẩy nguyên thạch ra, sau đó nhìn Diệp Thành, ai cũng xoa xoa tay, hai mắt phát sáng, dáng vẻ chuẩn bị chờ thu tiền.Không chỉ bọn họ mà lão già áo tím và Mục Uyển Thanh ở lầu ba cũng đang nhìn về phía này.Hai người vẫn hơi căng thẳng, không biết Diệp Thành nắm chắc mấy phần thắng, nhưng họ biết nếu đến Diệp Thành cũng không áp chế được tên thanh niên áo trắng thì hôm nay sòng bạc nhà họ Mục chắc chắn phải đóng cửa.Phía dưới, Diệp Thành vẫn đang lắc xúc xắc, ba viên xúc xắc va vào nhau phát ra âm thanh giòn tan khác thường.“Mẹ kiếp, có thể nhanh lên được không, đừng trì hoãn việc lão tử nhận tiền thắng”, có người sốt ruột nói, lập tức một làn sóng gió nổi lên, đám con bạc cũng đều nhìn Diệp Thành với vẻ không kiên nhẫn.Cạch!Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành mỉm cười, đặt hộp xúc xắc xuống bàn.“Còn ai đặt cược nữa không?”, Diệp Thành không mở nắp ngay mà nhìn quanh một lượt.“Hết rồi, hết rồi, mở đi”.“Lề mà lề mề”.“Vậy ta mở đây”, Diệp Thành mở nắp hộp lắc ra, ba viên xúc xắc xuất hiện, nhưng điểm số trên xúc xắc lại khiến đám con bạc trên bàn cảm thấy cực kỳ gai mắt: Một, hai, ba, tổng cộng sáu điểm, tiểu.“Mẹ kiếp”, điểm số vừa xuất hiện, toàn bộ đều là tiếng chửi thề.“Sao có thể như vậy!”, thanh niên áo trắng vẫn ngả người trên ghế nhưng sắc mặt đã xanh mét, rõ ràng hắn ta tính ra năm, năm, sáu nhưng lại không khớp với con số trên xúc xắc.“Thành công rồi”, lão già áo tím trên lầu ba kích động phấn khích.“Hắn đúng là quý nhân của nhà họ Mục chúng ta”, hai mắt Mục Uyển Thanh ngấn nước, trong lòng cũng rất kích động, Diệp Thành vừa ra tay đã khiến tên thanh niên áo trắng thất bại, cũng không uổng công cô ta hạ mình cầu xin hắn.“Thu tiền”, bên dưới, giọng Diệp Thành thô lỗ, hắn đóng vai người cọc cằn rất nhập tâm, thu hết nguyên thạch và túi đựng đồ trên bàn về phía mình, vì tất cả con bạc ở đây đều đặt là đại.“Ngươi ăn gian”, có người hét lớn.“Đạo hữu, cơm có thể ăn bừa, nhưng nói không thể nói bừa”, Diệp Thành hung ác liếc nhìn gã đó: “Ngươi nói ta ăn gian, vậy lấy bằng chứng ra đây, nếu không lấy được thì đừng ăn nói bừa bãi”.“Ngươi…”

Chương 2726: “Ngươi ăn gian”