“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2729: Không thể nào, không thể như thế được!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Bà nội nó, liên tiếp ra ba ván tiểu, ngươi có biết xấu hổ không hả?”, khi hai người đang nói chuyện thì phía dưới như bùng nổ, hầu hết là tiếng mắng chửi của đám con bạc thua tiền, mặt ai nấy đều đỏ phừng phừng.“Ngươi nói vậy là không đúng rồi”, Diệp Thành vừa thu tiền vừa nhún vai bảo: “Ta đã nói là nhìn cho kỹ đi rồi hãy đặt tiền mà các ngươi không nghe, không thể trách ta được, đáng đời các ngươi mất tiền”.“Ngươi…”, cả bàn cược bị một câu nói của Diệp Thành chặn họng, tức không chịu được.Advertisement“Tiếp tục”, tên thanh niên áo trắng lên tiếng, đứng lên khỏi ghế ngồi, nhìn Diệp Thành với vẻ mặt dữ tợn, trước giờ luôn ngồng cuồng, lần này hắn ta thật sự nổi đoá rồi, hắn ta không tin thuật nhìn trước tương lai của mình lại sai.“Nào nào, tiếp tục”, Diệp Thành cầm hộp xúc xắc lên, nhanh nhẹn cất ba viên xúc xắc vào.Sau đó, âm thanh giòn tan của xúc xắc va vào hộp vang lên, vọng khắp sòng bạc.Cũng giống như ba lần trước, ánh mắt của mọi người đều hướng về tên thanh niên áo trắng.Lần này tên thanh niên áo trắng đã bình tĩnh hơn, nén giận, chỉ nhìn chòng chọc Diệp Thành chứ chưa đặt cược.Cạch!Sau một tiếng “cạch”, Diệp Thành đặt hộp xúc xắc lên bàn.Một triệu, đại!Đến lúc này tên thanh niên áo trắng mới ra tay, ném một chiếc túi càn khôn lên bàn cược.Một... Một triệu?Tất cả mọi người đều hít vào một hơi khí lạnh, đến Mục Uyển Thanh và ông lão áo tím trên lầu ba cũng tặc lưỡi.Lấy một triệu nguyên thạch ra đặt cược, đúng là có khí phách.Tiểu tử này giàu thật đấy!Diệp Thành sờ cằm, liếc mắt nhìn thanh niên áo trắng, thầm nghĩ hắn ta còn táo bạo hơn cả mình, mấy ngày nay chắc chắn hắn ta đã kiếm được rất nhiều tiền ở sòng bạc của nhà họ Mục.Đại, ta đặt đại!Quá tam ba bận, tiếp tục theo thần bạc!Đám con bạc cũng lấy hết của cải ra, từng túi đựng đồ chất đầy cả bàn cược, trong đó đều là nguyên thạch sáng lấp lánh, tất cả đều là tiền đó!“Còn ai đặt thêm nữa không?”Diệp Thành lấy bầu rượu ra, nhấp một ngụm rồi nhìn mọi người.Mở, mở luôn đi!Đám con bạc nghiến răng nghiến lợi nhìn Diệp Thành, không biết vì sao nhìn mặt hắn bọn họ đều có cảm giác muốn đánh người, hơn nữa còn muốn đánh chết luôn.Mở rồi!Diệp Thành búng mở nắp, ba viên xúc xắc hiện ra trước mắt mọi người.Mẹ kiếp!
“Bà nội nó, liên tiếp ra ba ván tiểu, ngươi có biết xấu hổ không hả?”, khi hai người đang nói chuyện thì phía dưới như bùng nổ, hầu hết là tiếng mắng chửi của đám con bạc thua tiền, mặt ai nấy đều đỏ phừng phừng.
“Ngươi nói vậy là không đúng rồi”, Diệp Thành vừa thu tiền vừa nhún vai bảo: “Ta đã nói là nhìn cho kỹ đi rồi hãy đặt tiền mà các ngươi không nghe, không thể trách ta được, đáng đời các ngươi mất tiền”.
“Ngươi…”, cả bàn cược bị một câu nói của Diệp Thành chặn họng, tức không chịu được.
Advertisement
“Tiếp tục”, tên thanh niên áo trắng lên tiếng, đứng lên khỏi ghế ngồi, nhìn Diệp Thành với vẻ mặt dữ tợn, trước giờ luôn ngồng cuồng, lần này hắn ta thật sự nổi đoá rồi, hắn ta không tin thuật nhìn trước tương lai của mình lại sai.
“Nào nào, tiếp tục”, Diệp Thành cầm hộp xúc xắc lên, nhanh nhẹn cất ba viên xúc xắc vào.
Sau đó, âm thanh giòn tan của xúc xắc va vào hộp vang lên, vọng khắp sòng bạc.
Cũng giống như ba lần trước, ánh mắt của mọi người đều hướng về tên thanh niên áo trắng.
Lần này tên thanh niên áo trắng đã bình tĩnh hơn, nén giận, chỉ nhìn chòng chọc Diệp Thành chứ chưa đặt cược.
Cạch!
Sau một tiếng “cạch”, Diệp Thành đặt hộp xúc xắc lên bàn.
Một triệu, đại!
Đến lúc này tên thanh niên áo trắng mới ra tay, ném một chiếc túi càn khôn lên bàn cược.
Một... Một triệu?
Tất cả mọi người đều hít vào một hơi khí lạnh, đến Mục Uyển Thanh và ông lão áo tím trên lầu ba cũng tặc lưỡi.
Lấy một triệu nguyên thạch ra đặt cược, đúng là có khí phách.
Tiểu tử này giàu thật đấy!
Diệp Thành sờ cằm, liếc mắt nhìn thanh niên áo trắng, thầm nghĩ hắn ta còn táo bạo hơn cả mình, mấy ngày nay chắc chắn hắn ta đã kiếm được rất nhiều tiền ở sòng bạc của nhà họ Mục.
Đại, ta đặt đại!
Quá tam ba bận, tiếp tục theo thần bạc!
Đám con bạc cũng lấy hết của cải ra, từng túi đựng đồ chất đầy cả bàn cược, trong đó đều là nguyên thạch sáng lấp lánh, tất cả đều là tiền đó!
“Còn ai đặt thêm nữa không?”
Diệp Thành lấy bầu rượu ra, nhấp một ngụm rồi nhìn mọi người.
Mở, mở luôn đi!
Đám con bạc nghiến răng nghiến lợi nhìn Diệp Thành, không biết vì sao nhìn mặt hắn bọn họ đều có cảm giác muốn đánh người, hơn nữa còn muốn đánh chết luôn.
Mở rồi!
Diệp Thành búng mở nắp, ba viên xúc xắc hiện ra trước mắt mọi người.
Mẹ kiếp!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Bà nội nó, liên tiếp ra ba ván tiểu, ngươi có biết xấu hổ không hả?”, khi hai người đang nói chuyện thì phía dưới như bùng nổ, hầu hết là tiếng mắng chửi của đám con bạc thua tiền, mặt ai nấy đều đỏ phừng phừng.“Ngươi nói vậy là không đúng rồi”, Diệp Thành vừa thu tiền vừa nhún vai bảo: “Ta đã nói là nhìn cho kỹ đi rồi hãy đặt tiền mà các ngươi không nghe, không thể trách ta được, đáng đời các ngươi mất tiền”.“Ngươi…”, cả bàn cược bị một câu nói của Diệp Thành chặn họng, tức không chịu được.Advertisement“Tiếp tục”, tên thanh niên áo trắng lên tiếng, đứng lên khỏi ghế ngồi, nhìn Diệp Thành với vẻ mặt dữ tợn, trước giờ luôn ngồng cuồng, lần này hắn ta thật sự nổi đoá rồi, hắn ta không tin thuật nhìn trước tương lai của mình lại sai.“Nào nào, tiếp tục”, Diệp Thành cầm hộp xúc xắc lên, nhanh nhẹn cất ba viên xúc xắc vào.Sau đó, âm thanh giòn tan của xúc xắc va vào hộp vang lên, vọng khắp sòng bạc.Cũng giống như ba lần trước, ánh mắt của mọi người đều hướng về tên thanh niên áo trắng.Lần này tên thanh niên áo trắng đã bình tĩnh hơn, nén giận, chỉ nhìn chòng chọc Diệp Thành chứ chưa đặt cược.Cạch!Sau một tiếng “cạch”, Diệp Thành đặt hộp xúc xắc lên bàn.Một triệu, đại!Đến lúc này tên thanh niên áo trắng mới ra tay, ném một chiếc túi càn khôn lên bàn cược.Một... Một triệu?Tất cả mọi người đều hít vào một hơi khí lạnh, đến Mục Uyển Thanh và ông lão áo tím trên lầu ba cũng tặc lưỡi.Lấy một triệu nguyên thạch ra đặt cược, đúng là có khí phách.Tiểu tử này giàu thật đấy!Diệp Thành sờ cằm, liếc mắt nhìn thanh niên áo trắng, thầm nghĩ hắn ta còn táo bạo hơn cả mình, mấy ngày nay chắc chắn hắn ta đã kiếm được rất nhiều tiền ở sòng bạc của nhà họ Mục.Đại, ta đặt đại!Quá tam ba bận, tiếp tục theo thần bạc!Đám con bạc cũng lấy hết của cải ra, từng túi đựng đồ chất đầy cả bàn cược, trong đó đều là nguyên thạch sáng lấp lánh, tất cả đều là tiền đó!“Còn ai đặt thêm nữa không?”Diệp Thành lấy bầu rượu ra, nhấp một ngụm rồi nhìn mọi người.Mở, mở luôn đi!Đám con bạc nghiến răng nghiến lợi nhìn Diệp Thành, không biết vì sao nhìn mặt hắn bọn họ đều có cảm giác muốn đánh người, hơn nữa còn muốn đánh chết luôn.Mở rồi!Diệp Thành búng mở nắp, ba viên xúc xắc hiện ra trước mắt mọi người.Mẹ kiếp!