“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2739: Tử Linh công chúa?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vậy còn cô thì sao? Cả trăm năm ở Chu Tước có ý chung nhân nào chưa?”“Chưa…chưa ạ”, bị hỏi đột ngột như vậy, Niệm Vi vội cúi đầu, ngón tay ngoắc vào nhau.“Rồi sẽ có thôi”, Diệp Thành mỉm cười, hắn là người đầu tiên sải bước đi.Advertisement“Ta có người trong lòng nhưng ta lại không xứng với người ấy”, nhìn bóng lưng Diệp Thành quay đi, Niệm Vi khẽ nhủ rồi bước theo kề vai với hắn, chốc chốc lại quay đầu sang nhìn hắn.Đại, đại, đại!Tiểu, tiểu, tiểu!Một ngày mới bắt đầu, Đổ Phường nhà họ Mục vẫn vô cùn náo nhiệt.Không biết vì sao mà hôm nay những con bạc lại bớt thể hiện đi ít nhiều, bọn họ ra tay đặt cược cũng có phần lưỡng lự hơn, quan trọng là vì sự việc hôm qua diễn ra quá chấn động, một thần cược đang kiếm chác yên lành mà lại bị thua liên tiếp ba mươi mấy ván ở đây, đến cả bảo bối gia truyền cũng cống ra.Ấy?Khi Diệp Thành và Niệm Vi xuống thì tất cả mọi ánh nhìn của các con bạc đều đổ dồn về phía này, vả lại bọn họ còn có phần thẫn thờ.Ta…ta không nhìn nhầm chứ?Tử Linh công chúa?Tử Linh công chúa cũng tới cược tiền sao? Người thanh niên bên cạnh cô ấy là ai mà lại cùng kề vai với Tử Linh công chúa như vậy?Trong tiếng bàn tán xôn xao đã có rất nhiều con bạc chắp tay hành lễ, vả lại vẻ mặt tỏ rõ sự cung kính, đó là công chúa duy nhất thuộc dòng dõi chính của gia tộc Chu Tước, thân phận tôn quý, còn tôn quý hơn cả Cửu Hoàng Tử.Thấy vậy, Niệm Vi vẫn giữ thái độ lãnh đạm, cô cùng Diệp Thành khẽ lướt qua, tới khi ra khỏi Đổ Phường thì tất cả con bạc vẫn chưa phản ứng lại.Con đường của U Đô vẫn rất phồn hoa, vả lại hôm nay lại càng náo nhiệt hơn.Lúc này, bóng người đều đang kéo nhau đổ dồn về một hướng, đó là địa điểm diễn ra buổi tuyển chọn luyện đan sư, để đảm bảo buổi tuyển chọn được diễn ra công bằng và tránh gian lận nên mới tổ chức công khai trước mặt mọi người.Có điều sự xuất hiện của Diệp Thành và Tử Linh công chúa kéo theo làn sóng chú ý lớn.Nên biết rằng thân phận của Tử Linh công chúa không hề tầm thường, Tử Linh công chúa sẽ không tới tầng thứ hai của U Đô, lại thêm dung nhan nghiêng nước nghiêng thành đó càng khiến tất cả mọi người trên đường phố đều phải quay đầu ngoái lại nhìn.Đương nhiên Diệp Thành cũng là trung tâm của mọi sự chú ý, bao nhiêu năm rồi chưa hề có một nam tử nào đi sóng vai với Tử Linh công chúa.Mẹ kiếp!Trong tiếng bàn tán xôn xao chợt vang lên tiếng gằn bá khí.
“Vậy còn cô thì sao? Cả trăm năm ở Chu Tước có ý chung nhân nào chưa?”
“Chưa…chưa ạ”, bị hỏi đột ngột như vậy, Niệm Vi vội cúi đầu, ngón tay ngoắc vào nhau.
“Rồi sẽ có thôi”, Diệp Thành mỉm cười, hắn là người đầu tiên sải bước đi.
Advertisement
“Ta có người trong lòng nhưng ta lại không xứng với người ấy”, nhìn bóng lưng Diệp Thành quay đi, Niệm Vi khẽ nhủ rồi bước theo kề vai với hắn, chốc chốc lại quay đầu sang nhìn hắn.
Đại, đại, đại!
Tiểu, tiểu, tiểu!
Một ngày mới bắt đầu, Đổ Phường nhà họ Mục vẫn vô cùn náo nhiệt.
Không biết vì sao mà hôm nay những con bạc lại bớt thể hiện đi ít nhiều, bọn họ ra tay đặt cược cũng có phần lưỡng lự hơn, quan trọng là vì sự việc hôm qua diễn ra quá chấn động, một thần cược đang kiếm chác yên lành mà lại bị thua liên tiếp ba mươi mấy ván ở đây, đến cả bảo bối gia truyền cũng cống ra.
Ấy?
Khi Diệp Thành và Niệm Vi xuống thì tất cả mọi ánh nhìn của các con bạc đều đổ dồn về phía này, vả lại bọn họ còn có phần thẫn thờ.
Ta…ta không nhìn nhầm chứ?
Tử Linh công chúa?
Tử Linh công chúa cũng tới cược tiền sao? Người thanh niên bên cạnh cô ấy là ai mà lại cùng kề vai với Tử Linh công chúa như vậy?
Trong tiếng bàn tán xôn xao đã có rất nhiều con bạc chắp tay hành lễ, vả lại vẻ mặt tỏ rõ sự cung kính, đó là công chúa duy nhất thuộc dòng dõi chính của gia tộc Chu Tước, thân phận tôn quý, còn tôn quý hơn cả Cửu Hoàng Tử.
Thấy vậy, Niệm Vi vẫn giữ thái độ lãnh đạm, cô cùng Diệp Thành khẽ lướt qua, tới khi ra khỏi Đổ Phường thì tất cả con bạc vẫn chưa phản ứng lại.
Con đường của U Đô vẫn rất phồn hoa, vả lại hôm nay lại càng náo nhiệt hơn.
Lúc này, bóng người đều đang kéo nhau đổ dồn về một hướng, đó là địa điểm diễn ra buổi tuyển chọn luyện đan sư, để đảm bảo buổi tuyển chọn được diễn ra công bằng và tránh gian lận nên mới tổ chức công khai trước mặt mọi người.
Có điều sự xuất hiện của Diệp Thành và Tử Linh công chúa kéo theo làn sóng chú ý lớn.
Nên biết rằng thân phận của Tử Linh công chúa không hề tầm thường, Tử Linh công chúa sẽ không tới tầng thứ hai của U Đô, lại thêm dung nhan nghiêng nước nghiêng thành đó càng khiến tất cả mọi người trên đường phố đều phải quay đầu ngoái lại nhìn.
Đương nhiên Diệp Thành cũng là trung tâm của mọi sự chú ý, bao nhiêu năm rồi chưa hề có một nam tử nào đi sóng vai với Tử Linh công chúa.
Mẹ kiếp!
Trong tiếng bàn tán xôn xao chợt vang lên tiếng gằn bá khí.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Vậy còn cô thì sao? Cả trăm năm ở Chu Tước có ý chung nhân nào chưa?”“Chưa…chưa ạ”, bị hỏi đột ngột như vậy, Niệm Vi vội cúi đầu, ngón tay ngoắc vào nhau.“Rồi sẽ có thôi”, Diệp Thành mỉm cười, hắn là người đầu tiên sải bước đi.Advertisement“Ta có người trong lòng nhưng ta lại không xứng với người ấy”, nhìn bóng lưng Diệp Thành quay đi, Niệm Vi khẽ nhủ rồi bước theo kề vai với hắn, chốc chốc lại quay đầu sang nhìn hắn.Đại, đại, đại!Tiểu, tiểu, tiểu!Một ngày mới bắt đầu, Đổ Phường nhà họ Mục vẫn vô cùn náo nhiệt.Không biết vì sao mà hôm nay những con bạc lại bớt thể hiện đi ít nhiều, bọn họ ra tay đặt cược cũng có phần lưỡng lự hơn, quan trọng là vì sự việc hôm qua diễn ra quá chấn động, một thần cược đang kiếm chác yên lành mà lại bị thua liên tiếp ba mươi mấy ván ở đây, đến cả bảo bối gia truyền cũng cống ra.Ấy?Khi Diệp Thành và Niệm Vi xuống thì tất cả mọi ánh nhìn của các con bạc đều đổ dồn về phía này, vả lại bọn họ còn có phần thẫn thờ.Ta…ta không nhìn nhầm chứ?Tử Linh công chúa?Tử Linh công chúa cũng tới cược tiền sao? Người thanh niên bên cạnh cô ấy là ai mà lại cùng kề vai với Tử Linh công chúa như vậy?Trong tiếng bàn tán xôn xao đã có rất nhiều con bạc chắp tay hành lễ, vả lại vẻ mặt tỏ rõ sự cung kính, đó là công chúa duy nhất thuộc dòng dõi chính của gia tộc Chu Tước, thân phận tôn quý, còn tôn quý hơn cả Cửu Hoàng Tử.Thấy vậy, Niệm Vi vẫn giữ thái độ lãnh đạm, cô cùng Diệp Thành khẽ lướt qua, tới khi ra khỏi Đổ Phường thì tất cả con bạc vẫn chưa phản ứng lại.Con đường của U Đô vẫn rất phồn hoa, vả lại hôm nay lại càng náo nhiệt hơn.Lúc này, bóng người đều đang kéo nhau đổ dồn về một hướng, đó là địa điểm diễn ra buổi tuyển chọn luyện đan sư, để đảm bảo buổi tuyển chọn được diễn ra công bằng và tránh gian lận nên mới tổ chức công khai trước mặt mọi người.Có điều sự xuất hiện của Diệp Thành và Tử Linh công chúa kéo theo làn sóng chú ý lớn.Nên biết rằng thân phận của Tử Linh công chúa không hề tầm thường, Tử Linh công chúa sẽ không tới tầng thứ hai của U Đô, lại thêm dung nhan nghiêng nước nghiêng thành đó càng khiến tất cả mọi người trên đường phố đều phải quay đầu ngoái lại nhìn.Đương nhiên Diệp Thành cũng là trung tâm của mọi sự chú ý, bao nhiêu năm rồi chưa hề có một nam tử nào đi sóng vai với Tử Linh công chúa.Mẹ kiếp!Trong tiếng bàn tán xôn xao chợt vang lên tiếng gằn bá khí.