Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2741: “Nếu có thể thì ta đương nhiên giúp”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Con…”, bị Nhạc Chân trừng mắt, tên này đỡ phách lối hơn hẳn.“Các Lão, nhất định không được để hắn lọt qua vòng tuyển chọn”.Advertisement“Cái này còn cần ngươi nói sao?”, Nhạc Chân gằn giọng, nói rồi ông ta lập tức đứng dậy bước ra ngoài, “có ta ở đây, hắn đừng mong thành công”.Sau khi Nhạc Chân rời đi, tên thanh niên kia càng lúc càng tức tối, hắn cũng đi theo, “sư tôn thương con nhất, mời sư tôn xuất sơn g**t ch*t tên tiểu tử kia, Đỗ Xuyên con chưa bao giờ phải chịu nhục như lần này, đúng, phải g**t ch*t hắn”.Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành và Niệm Vi cứ thế bước cùng nhau tới Vọng Thiên Các, nơi diễn ra cuộc tuyển chọn luyện đan sư.Nơi được gọi là Vọng Thiên Các chính là lầu các rất rộng lớn, bên trong hình thành cả một thế giới, tính diện tích thì còn rộng hơn gấp ba tới năm lần nơi diễn ra đại hội đấu đan ở Đan Thành trước kia, nơi này có sức chứa lên đến cả trăm nghìn người.Diệp Thành và Niệm Vi đi vào thì kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người, vẻ mặt ai ai cũng kinh ngạc.Thấy vậy Diệp Thành liền ho hắng.Niệm Vi mỉm cười, cô cứ thế kéo Diệp Thành đi vào một gian phòng ở lầu ba của Vọng Thiên Các.Vẫn là câu nói đó, Niệm Vi vẫn là Niệm Vi, cũng là công chúa của gia tộc Chu Tước, thân phận tôn quý, có một người với thân phận tôn Quý như vậy ở bên cạnh thì đương nhiên cũng có thêm đặc quyền cho nên Diệp Thành có thể coi là được ưu ái.Đợi tới khi vào trong căn phòng Diệp Thành mới ngồi phịch xuống ghế day trán và lắng nghe tiếng bàn tán bên dưới.“Thánh Chủ, mời người uống trà”, Niệm Vi đích thân dâng trà, vẫn là loại trà dùng nhiều loại thần liệu ủ thành.“Niệm Vi, cô ở Chu Tước Tinh cả trăm năm có từng thấy người chuyển kiếp không?”, Diệp Thành nhận lấy chén trà rồi hỏi.“Đệ tử không biết”, Niệm Vi khẽ lắc đầu, “tu sĩ của Đại Sở cả chín mươi triệu người, không phải ai đệ tử cũng từng gặp, cho dù từng gặp rồi thì dung mạo có lẽ cũng có phần thay đổi, dù sao đệ tử cũng không biết bí thuật suy thiên diễn địa như Thánh Chủ”.“Cũng phải”.“Thánh Chủ, nếu có thể thì đệ tử hi vọng người có thể giúp Cửu Hoàng Tử”, Niệm Vi mím môi, hiện giờ cô là công chúa Tử Linh của Chu Tước Tinh, có cả kí ức kiếp trước, cũng có kí ức kiếp này, cô đương nhiên có tình cảm với Chu Tước Tinh, đặc biệt là Cửu Hoàng huynh của mình.“Nếu có thể thì ta đương nhiên giúp”, Diệp Thành mỉm cười, “nhưng cô cũng biết đấy, nơi này không phải là Đại Sở, ta không có khả năng chiến đấu cái thế, những gì ta có thể làm là có hạn, vả lại ta còn có sứ mệnh quan trọng hơn”.“Là Niệm Vi l* m*ng rồi”, Niệm Vi hít vào một hơi thật sâu, cô biết Diệp Thành vẫn đang tìm kiếm người chuyển kiếp, không thể đợi ở đây quá lâu.“Nhạc Chân”, khi Niệm Vi đang trầm ngâm thì Diệp Thành chợt hắng giọng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm một người đang đi tới, thân hình cao dong dỏng, vẻ mặt thâm trầm, bộ dạng cao cao tại thương, đó chẳng phải là Nhạc Chân sao?Đi cùng Diệp Thành còn có vài người khác, người nào người nấy xuất thân không tầm thường, vừa đi vào đã có rất nhiều người hành lễ với bọn họ.

“Con…”, bị Nhạc Chân trừng mắt, tên này đỡ phách lối hơn hẳn.

“Các Lão, nhất định không được để hắn lọt qua vòng tuyển chọn”.

Advertisement

“Cái này còn cần ngươi nói sao?”, Nhạc Chân gằn giọng, nói rồi ông ta lập tức đứng dậy bước ra ngoài, “có ta ở đây, hắn đừng mong thành công”.

Sau khi Nhạc Chân rời đi, tên thanh niên kia càng lúc càng tức tối, hắn cũng đi theo, “sư tôn thương con nhất, mời sư tôn xuất sơn g**t ch*t tên tiểu tử kia, Đỗ Xuyên con chưa bao giờ phải chịu nhục như lần này, đúng, phải g**t ch*t hắn”.

Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành và Niệm Vi cứ thế bước cùng nhau tới Vọng Thiên Các, nơi diễn ra cuộc tuyển chọn luyện đan sư.

Nơi được gọi là Vọng Thiên Các chính là lầu các rất rộng lớn, bên trong hình thành cả một thế giới, tính diện tích thì còn rộng hơn gấp ba tới năm lần nơi diễn ra đại hội đấu đan ở Đan Thành trước kia, nơi này có sức chứa lên đến cả trăm nghìn người.

Diệp Thành và Niệm Vi đi vào thì kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người, vẻ mặt ai ai cũng kinh ngạc.

Thấy vậy Diệp Thành liền ho hắng.

Niệm Vi mỉm cười, cô cứ thế kéo Diệp Thành đi vào một gian phòng ở lầu ba của Vọng Thiên Các.

Vẫn là câu nói đó, Niệm Vi vẫn là Niệm Vi, cũng là công chúa của gia tộc Chu Tước, thân phận tôn quý, có một người với thân phận tôn Quý như vậy ở bên cạnh thì đương nhiên cũng có thêm đặc quyền cho nên Diệp Thành có thể coi là được ưu ái.

Đợi tới khi vào trong căn phòng Diệp Thành mới ngồi phịch xuống ghế day trán và lắng nghe tiếng bàn tán bên dưới.

“Thánh Chủ, mời người uống trà”, Niệm Vi đích thân dâng trà, vẫn là loại trà dùng nhiều loại thần liệu ủ thành.

“Niệm Vi, cô ở Chu Tước Tinh cả trăm năm có từng thấy người chuyển kiếp không?”, Diệp Thành nhận lấy chén trà rồi hỏi.

“Đệ tử không biết”, Niệm Vi khẽ lắc đầu, “tu sĩ của Đại Sở cả chín mươi triệu người, không phải ai đệ tử cũng từng gặp, cho dù từng gặp rồi thì dung mạo có lẽ cũng có phần thay đổi, dù sao đệ tử cũng không biết bí thuật suy thiên diễn địa như Thánh Chủ”.

“Cũng phải”.

“Thánh Chủ, nếu có thể thì đệ tử hi vọng người có thể giúp Cửu Hoàng Tử”, Niệm Vi mím môi, hiện giờ cô là công chúa Tử Linh của Chu Tước Tinh, có cả kí ức kiếp trước, cũng có kí ức kiếp này, cô đương nhiên có tình cảm với Chu Tước Tinh, đặc biệt là Cửu Hoàng huynh của mình.

“Nếu có thể thì ta đương nhiên giúp”, Diệp Thành mỉm cười, “nhưng cô cũng biết đấy, nơi này không phải là Đại Sở, ta không có khả năng chiến đấu cái thế, những gì ta có thể làm là có hạn, vả lại ta còn có sứ mệnh quan trọng hơn”.

“Là Niệm Vi l* m*ng rồi”, Niệm Vi hít vào một hơi thật sâu, cô biết Diệp Thành vẫn đang tìm kiếm người chuyển kiếp, không thể đợi ở đây quá lâu.

“Nhạc Chân”, khi Niệm Vi đang trầm ngâm thì Diệp Thành chợt hắng giọng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm một người đang đi tới, thân hình cao dong dỏng, vẻ mặt thâm trầm, bộ dạng cao cao tại thương, đó chẳng phải là Nhạc Chân sao?

Đi cùng Diệp Thành còn có vài người khác, người nào người nấy xuất thân không tầm thường, vừa đi vào đã có rất nhiều người hành lễ với bọn họ.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Con…”, bị Nhạc Chân trừng mắt, tên này đỡ phách lối hơn hẳn.“Các Lão, nhất định không được để hắn lọt qua vòng tuyển chọn”.Advertisement“Cái này còn cần ngươi nói sao?”, Nhạc Chân gằn giọng, nói rồi ông ta lập tức đứng dậy bước ra ngoài, “có ta ở đây, hắn đừng mong thành công”.Sau khi Nhạc Chân rời đi, tên thanh niên kia càng lúc càng tức tối, hắn cũng đi theo, “sư tôn thương con nhất, mời sư tôn xuất sơn g**t ch*t tên tiểu tử kia, Đỗ Xuyên con chưa bao giờ phải chịu nhục như lần này, đúng, phải g**t ch*t hắn”.Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành và Niệm Vi cứ thế bước cùng nhau tới Vọng Thiên Các, nơi diễn ra cuộc tuyển chọn luyện đan sư.Nơi được gọi là Vọng Thiên Các chính là lầu các rất rộng lớn, bên trong hình thành cả một thế giới, tính diện tích thì còn rộng hơn gấp ba tới năm lần nơi diễn ra đại hội đấu đan ở Đan Thành trước kia, nơi này có sức chứa lên đến cả trăm nghìn người.Diệp Thành và Niệm Vi đi vào thì kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người, vẻ mặt ai ai cũng kinh ngạc.Thấy vậy Diệp Thành liền ho hắng.Niệm Vi mỉm cười, cô cứ thế kéo Diệp Thành đi vào một gian phòng ở lầu ba của Vọng Thiên Các.Vẫn là câu nói đó, Niệm Vi vẫn là Niệm Vi, cũng là công chúa của gia tộc Chu Tước, thân phận tôn quý, có một người với thân phận tôn Quý như vậy ở bên cạnh thì đương nhiên cũng có thêm đặc quyền cho nên Diệp Thành có thể coi là được ưu ái.Đợi tới khi vào trong căn phòng Diệp Thành mới ngồi phịch xuống ghế day trán và lắng nghe tiếng bàn tán bên dưới.“Thánh Chủ, mời người uống trà”, Niệm Vi đích thân dâng trà, vẫn là loại trà dùng nhiều loại thần liệu ủ thành.“Niệm Vi, cô ở Chu Tước Tinh cả trăm năm có từng thấy người chuyển kiếp không?”, Diệp Thành nhận lấy chén trà rồi hỏi.“Đệ tử không biết”, Niệm Vi khẽ lắc đầu, “tu sĩ của Đại Sở cả chín mươi triệu người, không phải ai đệ tử cũng từng gặp, cho dù từng gặp rồi thì dung mạo có lẽ cũng có phần thay đổi, dù sao đệ tử cũng không biết bí thuật suy thiên diễn địa như Thánh Chủ”.“Cũng phải”.“Thánh Chủ, nếu có thể thì đệ tử hi vọng người có thể giúp Cửu Hoàng Tử”, Niệm Vi mím môi, hiện giờ cô là công chúa Tử Linh của Chu Tước Tinh, có cả kí ức kiếp trước, cũng có kí ức kiếp này, cô đương nhiên có tình cảm với Chu Tước Tinh, đặc biệt là Cửu Hoàng huynh của mình.“Nếu có thể thì ta đương nhiên giúp”, Diệp Thành mỉm cười, “nhưng cô cũng biết đấy, nơi này không phải là Đại Sở, ta không có khả năng chiến đấu cái thế, những gì ta có thể làm là có hạn, vả lại ta còn có sứ mệnh quan trọng hơn”.“Là Niệm Vi l* m*ng rồi”, Niệm Vi hít vào một hơi thật sâu, cô biết Diệp Thành vẫn đang tìm kiếm người chuyển kiếp, không thể đợi ở đây quá lâu.“Nhạc Chân”, khi Niệm Vi đang trầm ngâm thì Diệp Thành chợt hắng giọng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm một người đang đi tới, thân hình cao dong dỏng, vẻ mặt thâm trầm, bộ dạng cao cao tại thương, đó chẳng phải là Nhạc Chân sao?Đi cùng Diệp Thành còn có vài người khác, người nào người nấy xuất thân không tầm thường, vừa đi vào đã có rất nhiều người hành lễ với bọn họ.

Chương 2741: “Nếu có thể thì ta đương nhiên giúp”