Chuyện xưa kể về một đại mỹ nhân nọ, được tổng tài nuôi trong nhà. Nuôi hết thời xuân sắc, tổng tài liền chán ghét. —— tổng tài này vốn là một kẻ tâm địa gian xảo, tuy rằng nuôi nhốt đại mỹ nhân trong nhà, song trong ngoài tình nhân vô kể, chưa từng chấm dứt liên lạc. Thế nhưng chưa ai có thể vượt qua được đại mỹ nhân, vẻ ngoài của y kinh diễm đại áp quần phương, vì thế vẫn luôn được yêu thương nhất. Nhưng dù đẹp đến mấy, nhìn nhiều cũng sẽ thấy chán. Lại càng có nhiều thiếu niên trẻ tuổi hơn xuất hiện bên người tổng tài. Gã bèn đem đại mỹ nhân đuổi khỏi nhà. Đại mỹ nhân biết sớm muộn ngày này cũng đến, không nói thêm gì, thu thập đồ đạc của mình, xong xuôi bèn rời khỏi ngôi nhà mình sinh sống đã lâu. Ra khỏi cửa, vẫn chưa biết nên đi đâu về đâu, một chiếc xe hơi cao cấp đột nhiên "Két" một tiếng dừng trước mặt y. Cửa sổ xe mở xuống. Trong xe là người thừa kế duy nhất của vị tổng tài kia. Khá trẻ, vẻ ngoài rất tuấn mỹ, rất có phong thái của tổng tài năm đó. Người thừa kế lạnh lùng nói…

Chương 3

Đại Mỹ Nhân Và Người Thừa KếTác giả: Đại Giác Tiên SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện SủngChuyện xưa kể về một đại mỹ nhân nọ, được tổng tài nuôi trong nhà. Nuôi hết thời xuân sắc, tổng tài liền chán ghét. —— tổng tài này vốn là một kẻ tâm địa gian xảo, tuy rằng nuôi nhốt đại mỹ nhân trong nhà, song trong ngoài tình nhân vô kể, chưa từng chấm dứt liên lạc. Thế nhưng chưa ai có thể vượt qua được đại mỹ nhân, vẻ ngoài của y kinh diễm đại áp quần phương, vì thế vẫn luôn được yêu thương nhất. Nhưng dù đẹp đến mấy, nhìn nhiều cũng sẽ thấy chán. Lại càng có nhiều thiếu niên trẻ tuổi hơn xuất hiện bên người tổng tài. Gã bèn đem đại mỹ nhân đuổi khỏi nhà. Đại mỹ nhân biết sớm muộn ngày này cũng đến, không nói thêm gì, thu thập đồ đạc của mình, xong xuôi bèn rời khỏi ngôi nhà mình sinh sống đã lâu. Ra khỏi cửa, vẫn chưa biết nên đi đâu về đâu, một chiếc xe hơi cao cấp đột nhiên "Két" một tiếng dừng trước mặt y. Cửa sổ xe mở xuống. Trong xe là người thừa kế duy nhất của vị tổng tài kia. Khá trẻ, vẻ ngoài rất tuấn mỹ, rất có phong thái của tổng tài năm đó. Người thừa kế lạnh lùng nói… Nhưng chỉ mới hôn được một thoáng, đại mỹ nhân đã không chịu nổi, biểu hiện rõ sự thiếu dưỡng khí, mặt đỏ chót.Người thừa kế lỏng tay buông y ra, cau mày: "Sao lại ngây thơ đến vậy?""A?" Đại mỹ nhân không hiểu."Làm sao? Làm nhân tình của cha tôi lâu như thế mà hôn môi cũng không biết?""Xin lỗi..." Đại mỹ nhân theo bản năng lập tức áy náy nói, cuống quít giải thích, "Ngài ấy... Chúng tôi... Ít hôn môi, cho nên..."Y sợ người thừa kế tức giận, cảm thấy bản thân rất vô dụng, lại bổ sung: "Những thứ khác... Tôi đều biết. Thiếu gia nếu như ngài..."Không nghĩ đến lời này vừa nói ra, người thừa kế lại đột nhiên tức giận: "Nếu cái gì mà nếu, ai nói muốn làm anh?"Sau đó lại như bị chọc tức, mặt tối sầm đẩy đại mỹ nhân ra.Đại mỹ nhân đầu óc mơ hồ, cũng không dám hỏi.Chỉ có thể im lặng cùng người thừa kế về tới nhà riêng của hắn.Người thừa kế ngoài miệng nói không muốn chạm vào y, đến khi vào nhà lại rất thích nuốt lời.——Đại mỹ nhân vừa vào trong bèn ngoan ngoãn tìm một góc nhỏ, im lặng ngồi xuống.Ngược lại người thừa kế buồn bực vừa đứng lại ngồi, đi tới đi lui.Một lúc sau, cuối cùng không nhịn được đi tới trước mặt y: "Anh nói anh đều sẽ... Đều sẽ cái gì?"

Nhưng chỉ mới hôn được một thoáng, đại mỹ nhân đã không chịu nổi, biểu hiện rõ sự thiếu dưỡng khí, mặt đỏ chót.

Người thừa kế lỏng tay buông y ra, cau mày: "Sao lại ngây thơ đến vậy?"

"A?" Đại mỹ nhân không hiểu.

"Làm sao? Làm nhân tình của cha tôi lâu như thế mà hôn môi cũng không biết?"

"Xin lỗi..." Đại mỹ nhân theo bản năng lập tức áy náy nói, cuống quít giải thích, "Ngài ấy... Chúng tôi... Ít hôn môi, cho nên..."

Y sợ người thừa kế tức giận, cảm thấy bản thân rất vô dụng, lại bổ sung: "Những thứ khác... Tôi đều biết. Thiếu gia nếu như ngài..."

Không nghĩ đến lời này vừa nói ra, người thừa kế lại đột nhiên tức giận: "Nếu cái gì mà nếu, ai nói muốn làm anh?"

Sau đó lại như bị chọc tức, mặt tối sầm đẩy đại mỹ nhân ra.

Đại mỹ nhân đầu óc mơ hồ, cũng không dám hỏi.

Chỉ có thể im lặng cùng người thừa kế về tới nhà riêng của hắn.

Người thừa kế ngoài miệng nói không muốn chạm vào y, đến khi vào nhà lại rất thích nuốt lời.

——

Đại mỹ nhân vừa vào trong bèn ngoan ngoãn tìm một góc nhỏ, im lặng ngồi xuống.

Ngược lại người thừa kế buồn bực vừa đứng lại ngồi, đi tới đi lui.

Một lúc sau, cuối cùng không nhịn được đi tới trước mặt y: "Anh nói anh đều sẽ... Đều sẽ cái gì?"

Đại Mỹ Nhân Và Người Thừa KếTác giả: Đại Giác Tiên SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện SủngChuyện xưa kể về một đại mỹ nhân nọ, được tổng tài nuôi trong nhà. Nuôi hết thời xuân sắc, tổng tài liền chán ghét. —— tổng tài này vốn là một kẻ tâm địa gian xảo, tuy rằng nuôi nhốt đại mỹ nhân trong nhà, song trong ngoài tình nhân vô kể, chưa từng chấm dứt liên lạc. Thế nhưng chưa ai có thể vượt qua được đại mỹ nhân, vẻ ngoài của y kinh diễm đại áp quần phương, vì thế vẫn luôn được yêu thương nhất. Nhưng dù đẹp đến mấy, nhìn nhiều cũng sẽ thấy chán. Lại càng có nhiều thiếu niên trẻ tuổi hơn xuất hiện bên người tổng tài. Gã bèn đem đại mỹ nhân đuổi khỏi nhà. Đại mỹ nhân biết sớm muộn ngày này cũng đến, không nói thêm gì, thu thập đồ đạc của mình, xong xuôi bèn rời khỏi ngôi nhà mình sinh sống đã lâu. Ra khỏi cửa, vẫn chưa biết nên đi đâu về đâu, một chiếc xe hơi cao cấp đột nhiên "Két" một tiếng dừng trước mặt y. Cửa sổ xe mở xuống. Trong xe là người thừa kế duy nhất của vị tổng tài kia. Khá trẻ, vẻ ngoài rất tuấn mỹ, rất có phong thái của tổng tài năm đó. Người thừa kế lạnh lùng nói… Nhưng chỉ mới hôn được một thoáng, đại mỹ nhân đã không chịu nổi, biểu hiện rõ sự thiếu dưỡng khí, mặt đỏ chót.Người thừa kế lỏng tay buông y ra, cau mày: "Sao lại ngây thơ đến vậy?""A?" Đại mỹ nhân không hiểu."Làm sao? Làm nhân tình của cha tôi lâu như thế mà hôn môi cũng không biết?""Xin lỗi..." Đại mỹ nhân theo bản năng lập tức áy náy nói, cuống quít giải thích, "Ngài ấy... Chúng tôi... Ít hôn môi, cho nên..."Y sợ người thừa kế tức giận, cảm thấy bản thân rất vô dụng, lại bổ sung: "Những thứ khác... Tôi đều biết. Thiếu gia nếu như ngài..."Không nghĩ đến lời này vừa nói ra, người thừa kế lại đột nhiên tức giận: "Nếu cái gì mà nếu, ai nói muốn làm anh?"Sau đó lại như bị chọc tức, mặt tối sầm đẩy đại mỹ nhân ra.Đại mỹ nhân đầu óc mơ hồ, cũng không dám hỏi.Chỉ có thể im lặng cùng người thừa kế về tới nhà riêng của hắn.Người thừa kế ngoài miệng nói không muốn chạm vào y, đến khi vào nhà lại rất thích nuốt lời.——Đại mỹ nhân vừa vào trong bèn ngoan ngoãn tìm một góc nhỏ, im lặng ngồi xuống.Ngược lại người thừa kế buồn bực vừa đứng lại ngồi, đi tới đi lui.Một lúc sau, cuối cùng không nhịn được đi tới trước mặt y: "Anh nói anh đều sẽ... Đều sẽ cái gì?"

Chương 3