Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2746: “Đánh giá hắn thấp rồi”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thánh Chủ quả là Đan Thánh!Ở trên lầu ba, Niệm Vi nhìn mà si mê.Năm xưa, trong đại hội đấu đan ở Đại Sở, Diệp Thành đã viết nên thần thoại, hắn chính là Đan Thánh được phong vị thời đó, làm chấn động Đại Sở.AdvertisementLúc đó cô mới chỉ là một đệ tử nhỏ bé, căn bản không có duyên được quan sát, hiện giờ trong cuộc tuyển chọn luyện đan sư ở U Đô, lại có quy mô hơn cả đại hội đấu đan ở Đan Thành, cuối cùng cô có thể tận mắt chứng kiến sức mạnh cái thế quần hùng của Diệp Thành rồi.“Tử Linh, hắn không hề đơn giản”, đúng lúc này, Tạ Vân chuyển kiếp truyền âm cho Tử Linh.“Đương nhiên rồi”, Niệm Vi mỉm cười.“Hiếm khi ta thấy muội cười như vậy, tên Diệp Thành đó không phải là người trong lòng muội chứ?”, Tạ Vân chuyển kiếp nhìn lên lầu ba, giọng nói đầy ý tứ.“Cửu Hoàng huynh đùa muội rồi”, Niệm Vi mỉm cười, “sau lần tuyển chọn này huynh ấy sẽ cho huynh một bất ngờ”.“Ồ?”“Để muội tháo nút thắt cho huynh”, Niệm Vi chớp mắt nhìn Tạ Vân: “Tới lúc đó đừng có khóc lóc vật vã quá đấy”.“Khóc…khóc lóc vật vã?”, Tạ Vân sững sờ, khó hiểu.“Ôi trời, nhanh vậy sao?”, khi cả hai đang nói chuyện thì bên trong Vọng Thiên Các vang lên tiếng hô tạo thành làn sóng kéo theo ánh mắt chú ý của tất cả mọi người vì người đầu tiên luyện ra đan dược chính là Diệp Thành.“Sao có thể”, tất cả luyện đan sư mặt mày ngỡ ngàng, chưa hết một nén hương mà đã luyện ra đan dược, khả năng thiên bẩm khiến người ta bất ngờ.“Đánh giá hắn thấp rồi”, lại nhìn sang phí Nhạc Sơn, ông ta nheo mắt lên tiếng.“Nhạc Chân, đệ làm thế nào vậy?”, Nhạc Tấn hắng giọng lạnh lùng nhìn sang Nhạc Chân.“Đệ…”, Nhạc Chân rất muốn biện minh, rõ ràng ông ta đã đưa đan phương sai cho Diệp Thành, luyện đan sư cấp sáu thông thường cũng khó có thể nhìn ra, thế mà Diệp Thành lại làm được, không những làm được mà còn luyện ra được đan dược trong thời gian nhanh nhất, đây là việc vượt ra khỏi dự liệu của ông ta, cho dù là ông ta thì cũng không thể luyện ra đan dược nhanh đến như vậy.Bùm!Khi Diệp Thành đang nói chuyện với Niệm Vi thì đột nhiên nghe thấy bên dưới có tiếng nổ lớn, thu hút sự chú ý của tất cả người xem.Trên vân đài luyện đan có người làm nổ lư, là một luyện đan sư thân mang thú hoả, không biết sao đang luyện đan tự nhiên bị nổ, người bay ngược ra ngoài, tư thế còn khá buồn cười.Ù!Ngay sau đó lại có người xuất đan, là một thanh niên áo trắng, so với Diệp Thành thì phải mất thêm nửa canh giờ nữa.Sau đó lại liên tục có người xuất đan, tuy không ngừng thu hút sự chú ý nhưng chẳng ai còn thấy lạ nữa, so với tên b**n th** Diệp Thành thì đan dược mà bọn họ luyện ra chẳng khác gì trò trẻ con.Thời gian chầm chậm trôi qua, gần tới thời hạn một canh giờ.Có lẽ là sắp tới giờ nên các luyện đan sư đều luống cuống, chuyện nổ lư cũng diễn ra liên tục, âm thanh nổ lư chấn động khiến khán giả vô thức bịt tai lại.“Dừng!”Không biết đến khi nào, Nhạc Chân mới trầm giọng nói, vang vọng khắp Vọng Thiên Các.

Thánh Chủ quả là Đan Thánh!

Ở trên lầu ba, Niệm Vi nhìn mà si mê.

Năm xưa, trong đại hội đấu đan ở Đại Sở, Diệp Thành đã viết nên thần thoại, hắn chính là Đan Thánh được phong vị thời đó, làm chấn động Đại Sở.

Advertisement

Lúc đó cô mới chỉ là một đệ tử nhỏ bé, căn bản không có duyên được quan sát, hiện giờ trong cuộc tuyển chọn luyện đan sư ở U Đô, lại có quy mô hơn cả đại hội đấu đan ở Đan Thành, cuối cùng cô có thể tận mắt chứng kiến sức mạnh cái thế quần hùng của Diệp Thành rồi.

“Tử Linh, hắn không hề đơn giản”, đúng lúc này, Tạ Vân chuyển kiếp truyền âm cho Tử Linh.

“Đương nhiên rồi”, Niệm Vi mỉm cười.

“Hiếm khi ta thấy muội cười như vậy, tên Diệp Thành đó không phải là người trong lòng muội chứ?”, Tạ Vân chuyển kiếp nhìn lên lầu ba, giọng nói đầy ý tứ.

“Cửu Hoàng huynh đùa muội rồi”, Niệm Vi mỉm cười, “sau lần tuyển chọn này huynh ấy sẽ cho huynh một bất ngờ”.

“Ồ?”

“Để muội tháo nút thắt cho huynh”, Niệm Vi chớp mắt nhìn Tạ Vân: “Tới lúc đó đừng có khóc lóc vật vã quá đấy”.

“Khóc…khóc lóc vật vã?”, Tạ Vân sững sờ, khó hiểu.

“Ôi trời, nhanh vậy sao?”, khi cả hai đang nói chuyện thì bên trong Vọng Thiên Các vang lên tiếng hô tạo thành làn sóng kéo theo ánh mắt chú ý của tất cả mọi người vì người đầu tiên luyện ra đan dược chính là Diệp Thành.

“Sao có thể”, tất cả luyện đan sư mặt mày ngỡ ngàng, chưa hết một nén hương mà đã luyện ra đan dược, khả năng thiên bẩm khiến người ta bất ngờ.

“Đánh giá hắn thấp rồi”, lại nhìn sang phí Nhạc Sơn, ông ta nheo mắt lên tiếng.

“Nhạc Chân, đệ làm thế nào vậy?”, Nhạc Tấn hắng giọng lạnh lùng nhìn sang Nhạc Chân.

“Đệ…”, Nhạc Chân rất muốn biện minh, rõ ràng ông ta đã đưa đan phương sai cho Diệp Thành, luyện đan sư cấp sáu thông thường cũng khó có thể nhìn ra, thế mà Diệp Thành lại làm được, không những làm được mà còn luyện ra được đan dược trong thời gian nhanh nhất, đây là việc vượt ra khỏi dự liệu của ông ta, cho dù là ông ta thì cũng không thể luyện ra đan dược nhanh đến như vậy.

Bùm!

Khi Diệp Thành đang nói chuyện với Niệm Vi thì đột nhiên nghe thấy bên dưới có tiếng nổ lớn, thu hút sự chú ý của tất cả người xem.

Trên vân đài luyện đan có người làm nổ lư, là một luyện đan sư thân mang thú hoả, không biết sao đang luyện đan tự nhiên bị nổ, người bay ngược ra ngoài, tư thế còn khá buồn cười.

Ù!

Ngay sau đó lại có người xuất đan, là một thanh niên áo trắng, so với Diệp Thành thì phải mất thêm nửa canh giờ nữa.

Sau đó lại liên tục có người xuất đan, tuy không ngừng thu hút sự chú ý nhưng chẳng ai còn thấy lạ nữa, so với tên b**n th** Diệp Thành thì đan dược mà bọn họ luyện ra chẳng khác gì trò trẻ con.

Thời gian chầm chậm trôi qua, gần tới thời hạn một canh giờ.

Có lẽ là sắp tới giờ nên các luyện đan sư đều luống cuống, chuyện nổ lư cũng diễn ra liên tục, âm thanh nổ lư chấn động khiến khán giả vô thức bịt tai lại.

“Dừng!”

Không biết đến khi nào, Nhạc Chân mới trầm giọng nói, vang vọng khắp Vọng Thiên Các.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thánh Chủ quả là Đan Thánh!Ở trên lầu ba, Niệm Vi nhìn mà si mê.Năm xưa, trong đại hội đấu đan ở Đại Sở, Diệp Thành đã viết nên thần thoại, hắn chính là Đan Thánh được phong vị thời đó, làm chấn động Đại Sở.AdvertisementLúc đó cô mới chỉ là một đệ tử nhỏ bé, căn bản không có duyên được quan sát, hiện giờ trong cuộc tuyển chọn luyện đan sư ở U Đô, lại có quy mô hơn cả đại hội đấu đan ở Đan Thành, cuối cùng cô có thể tận mắt chứng kiến sức mạnh cái thế quần hùng của Diệp Thành rồi.“Tử Linh, hắn không hề đơn giản”, đúng lúc này, Tạ Vân chuyển kiếp truyền âm cho Tử Linh.“Đương nhiên rồi”, Niệm Vi mỉm cười.“Hiếm khi ta thấy muội cười như vậy, tên Diệp Thành đó không phải là người trong lòng muội chứ?”, Tạ Vân chuyển kiếp nhìn lên lầu ba, giọng nói đầy ý tứ.“Cửu Hoàng huynh đùa muội rồi”, Niệm Vi mỉm cười, “sau lần tuyển chọn này huynh ấy sẽ cho huynh một bất ngờ”.“Ồ?”“Để muội tháo nút thắt cho huynh”, Niệm Vi chớp mắt nhìn Tạ Vân: “Tới lúc đó đừng có khóc lóc vật vã quá đấy”.“Khóc…khóc lóc vật vã?”, Tạ Vân sững sờ, khó hiểu.“Ôi trời, nhanh vậy sao?”, khi cả hai đang nói chuyện thì bên trong Vọng Thiên Các vang lên tiếng hô tạo thành làn sóng kéo theo ánh mắt chú ý của tất cả mọi người vì người đầu tiên luyện ra đan dược chính là Diệp Thành.“Sao có thể”, tất cả luyện đan sư mặt mày ngỡ ngàng, chưa hết một nén hương mà đã luyện ra đan dược, khả năng thiên bẩm khiến người ta bất ngờ.“Đánh giá hắn thấp rồi”, lại nhìn sang phí Nhạc Sơn, ông ta nheo mắt lên tiếng.“Nhạc Chân, đệ làm thế nào vậy?”, Nhạc Tấn hắng giọng lạnh lùng nhìn sang Nhạc Chân.“Đệ…”, Nhạc Chân rất muốn biện minh, rõ ràng ông ta đã đưa đan phương sai cho Diệp Thành, luyện đan sư cấp sáu thông thường cũng khó có thể nhìn ra, thế mà Diệp Thành lại làm được, không những làm được mà còn luyện ra được đan dược trong thời gian nhanh nhất, đây là việc vượt ra khỏi dự liệu của ông ta, cho dù là ông ta thì cũng không thể luyện ra đan dược nhanh đến như vậy.Bùm!Khi Diệp Thành đang nói chuyện với Niệm Vi thì đột nhiên nghe thấy bên dưới có tiếng nổ lớn, thu hút sự chú ý của tất cả người xem.Trên vân đài luyện đan có người làm nổ lư, là một luyện đan sư thân mang thú hoả, không biết sao đang luyện đan tự nhiên bị nổ, người bay ngược ra ngoài, tư thế còn khá buồn cười.Ù!Ngay sau đó lại có người xuất đan, là một thanh niên áo trắng, so với Diệp Thành thì phải mất thêm nửa canh giờ nữa.Sau đó lại liên tục có người xuất đan, tuy không ngừng thu hút sự chú ý nhưng chẳng ai còn thấy lạ nữa, so với tên b**n th** Diệp Thành thì đan dược mà bọn họ luyện ra chẳng khác gì trò trẻ con.Thời gian chầm chậm trôi qua, gần tới thời hạn một canh giờ.Có lẽ là sắp tới giờ nên các luyện đan sư đều luống cuống, chuyện nổ lư cũng diễn ra liên tục, âm thanh nổ lư chấn động khiến khán giả vô thức bịt tai lại.“Dừng!”Không biết đến khi nào, Nhạc Chân mới trầm giọng nói, vang vọng khắp Vọng Thiên Các.

Chương 2746: “Đánh giá hắn thấp rồi”