“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2748: “Bây giờ xem ra thật sự không được”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Chưa đầy một nén hương đã luyện ra linh đan năm vân, thiên phú thật sự rất cao”.“Một cảnh giới Thiên mới chỉ hơn trăm tuổi đã có trình độ luyện đan này, có triển vọng vượt qua Khô Nhạc Chân Nhân!”Advertisement“Nghiệm đan”, Diệp Thành thản nhiên bắn viên đan dược vừa luyện ra được về phía đám Nhạc Chân, sau đó bước xuống vân đài một cách bảnh bao.“Ta không tin”, Nhạc Sơn đưa tay cầm lấy viên đan dược Diệp Thành vừa bắn tới, đám Nhạc Chân cũng ghé lại, muốn xem đan dược mà Diệp Thành luyện ra có phải hàng giả hay không.Nhưng sau khi kiểm tra, trong mắt bọn họ lại hiện lên vẻ kinh ngạc, đan dược mà Diệp Thành luyện ra chính là là cực phẩm trong linh đan năm vân, viên đan trơn nhẵn, trong suốt óng ánh, tản ra khí tức dồi dào.Diệp Thành lại về phòng, hắn vẫn ngông nghênh như mọi khi.Lại nhìn đến những luyện đan sư vẫn đang luyện đan, ai nấy đều miệt mài luyện chế, đột nhiên có một kỳ tài luyện đan như Diệp Thành thật sự nằm ngoài dự đoán của họ, nhất là tên thanh niên áo tím giải thích tuyển chọn luyện đan cho Diệp Thành ngày đăng ký, vẻ mặt hắn ta là thú vị nhất.Bùm! Bùm! Bùm!Lại có người làm nổ lư, hơn nữa còn liên tiếp người này đến người khác, nổ tung bay tán loạn khắp trời, người thảm hơn thì suýt chết tại chỗ. Các tu sĩ phía dưới nhìn mà rùng mình, xem ra luyện đan là một nghề cần kỹ thuật, cùng là một nghề nguy hiểm, chưa biết chừng ngày nào đó họ cũng sẽ bị nổ tung thành tro bụi.Số người bị nổ lư không ít, mà số người luyện được đan thì không nhiều, hơn một canh giờ trôi qua vẫn chưa có ai xuất được đan nữa.Diệp Thành không quan tâm những điều này, hắn chỉ quan tâm Tạ Vân chuyển kiếp đang ngồi trên ghế cao.Tình trạng của Tạ Vân chuyển kiếp lúc này đã vô cùng tồi tệ, miệng vẫn rỉ máu như một người mắc bệnh nan y.“Thánh chủ, Thánh huyết của ngài thật sự không thể cứu được Cửu hoàng huynh sao?”, Niệm Vi cũng rất lo âu.“Bây giờ xem ra thật sự không được”, Diệp Thành trầm ngâm: “Vết thương ở nền tảng đạo tắc bị để lại từ quá lâu, tình trạng của hắn bây giờ đã vượt qua phạm vi tác dụng của Thánh huyết”.“Vậy phải làm sao ạ?”, Niệm Vi hơi sốt ruột.“Không phải không có cách, chỉ xem hắn có dũng khí không thôi”.“Cách gì vậy ạ?”“Tiêu tán tu vi, tu lại từ đầu”, Diệp Thành khẽ nói.“Chuyện này…”, Niệm Vi khẽ cau mày, tiêu tán tu vi thì dễ, nhưng có thể tu lại được hay không thì khó nói.“Đây là cách duy nhất ta có thể nghĩ ra”, Diệp Thành hít sâu một hơi: “Hơn nữa hiện tại cũng chỉ có thể làm như vậy, tiếp tục mặc cho Phệ Đạo Huyết Đan phản phệ đã không chỉ là vấn đề tu vi xuống dốc nữa rồi, rất có thể sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng của hắn”.
“Chưa đầy một nén hương đã luyện ra linh đan năm vân, thiên phú thật sự rất cao”.
“Một cảnh giới Thiên mới chỉ hơn trăm tuổi đã có trình độ luyện đan này, có triển vọng vượt qua Khô Nhạc Chân Nhân!”
Advertisement
“Nghiệm đan”, Diệp Thành thản nhiên bắn viên đan dược vừa luyện ra được về phía đám Nhạc Chân, sau đó bước xuống vân đài một cách bảnh bao.
“Ta không tin”, Nhạc Sơn đưa tay cầm lấy viên đan dược Diệp Thành vừa bắn tới, đám Nhạc Chân cũng ghé lại, muốn xem đan dược mà Diệp Thành luyện ra có phải hàng giả hay không.
Nhưng sau khi kiểm tra, trong mắt bọn họ lại hiện lên vẻ kinh ngạc, đan dược mà Diệp Thành luyện ra chính là là cực phẩm trong linh đan năm vân, viên đan trơn nhẵn, trong suốt óng ánh, tản ra khí tức dồi dào.
Diệp Thành lại về phòng, hắn vẫn ngông nghênh như mọi khi.
Lại nhìn đến những luyện đan sư vẫn đang luyện đan, ai nấy đều miệt mài luyện chế, đột nhiên có một kỳ tài luyện đan như Diệp Thành thật sự nằm ngoài dự đoán của họ, nhất là tên thanh niên áo tím giải thích tuyển chọn luyện đan cho Diệp Thành ngày đăng ký, vẻ mặt hắn ta là thú vị nhất.
Bùm! Bùm! Bùm!
Lại có người làm nổ lư, hơn nữa còn liên tiếp người này đến người khác, nổ tung bay tán loạn khắp trời, người thảm hơn thì suýt chết tại chỗ. Các tu sĩ phía dưới nhìn mà rùng mình, xem ra luyện đan là một nghề cần kỹ thuật, cùng là một nghề nguy hiểm, chưa biết chừng ngày nào đó họ cũng sẽ bị nổ tung thành tro bụi.
Số người bị nổ lư không ít, mà số người luyện được đan thì không nhiều, hơn một canh giờ trôi qua vẫn chưa có ai xuất được đan nữa.
Diệp Thành không quan tâm những điều này, hắn chỉ quan tâm Tạ Vân chuyển kiếp đang ngồi trên ghế cao.
Tình trạng của Tạ Vân chuyển kiếp lúc này đã vô cùng tồi tệ, miệng vẫn rỉ máu như một người mắc bệnh nan y.
“Thánh chủ, Thánh huyết của ngài thật sự không thể cứu được Cửu hoàng huynh sao?”, Niệm Vi cũng rất lo âu.
“Bây giờ xem ra thật sự không được”, Diệp Thành trầm ngâm: “Vết thương ở nền tảng đạo tắc bị để lại từ quá lâu, tình trạng của hắn bây giờ đã vượt qua phạm vi tác dụng của Thánh huyết”.
“Vậy phải làm sao ạ?”, Niệm Vi hơi sốt ruột.
“Không phải không có cách, chỉ xem hắn có dũng khí không thôi”.
“Cách gì vậy ạ?”
“Tiêu tán tu vi, tu lại từ đầu”, Diệp Thành khẽ nói.
“Chuyện này…”, Niệm Vi khẽ cau mày, tiêu tán tu vi thì dễ, nhưng có thể tu lại được hay không thì khó nói.
“Đây là cách duy nhất ta có thể nghĩ ra”, Diệp Thành hít sâu một hơi: “Hơn nữa hiện tại cũng chỉ có thể làm như vậy, tiếp tục mặc cho Phệ Đạo Huyết Đan phản phệ đã không chỉ là vấn đề tu vi xuống dốc nữa rồi, rất có thể sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng của hắn”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Chưa đầy một nén hương đã luyện ra linh đan năm vân, thiên phú thật sự rất cao”.“Một cảnh giới Thiên mới chỉ hơn trăm tuổi đã có trình độ luyện đan này, có triển vọng vượt qua Khô Nhạc Chân Nhân!”Advertisement“Nghiệm đan”, Diệp Thành thản nhiên bắn viên đan dược vừa luyện ra được về phía đám Nhạc Chân, sau đó bước xuống vân đài một cách bảnh bao.“Ta không tin”, Nhạc Sơn đưa tay cầm lấy viên đan dược Diệp Thành vừa bắn tới, đám Nhạc Chân cũng ghé lại, muốn xem đan dược mà Diệp Thành luyện ra có phải hàng giả hay không.Nhưng sau khi kiểm tra, trong mắt bọn họ lại hiện lên vẻ kinh ngạc, đan dược mà Diệp Thành luyện ra chính là là cực phẩm trong linh đan năm vân, viên đan trơn nhẵn, trong suốt óng ánh, tản ra khí tức dồi dào.Diệp Thành lại về phòng, hắn vẫn ngông nghênh như mọi khi.Lại nhìn đến những luyện đan sư vẫn đang luyện đan, ai nấy đều miệt mài luyện chế, đột nhiên có một kỳ tài luyện đan như Diệp Thành thật sự nằm ngoài dự đoán của họ, nhất là tên thanh niên áo tím giải thích tuyển chọn luyện đan cho Diệp Thành ngày đăng ký, vẻ mặt hắn ta là thú vị nhất.Bùm! Bùm! Bùm!Lại có người làm nổ lư, hơn nữa còn liên tiếp người này đến người khác, nổ tung bay tán loạn khắp trời, người thảm hơn thì suýt chết tại chỗ. Các tu sĩ phía dưới nhìn mà rùng mình, xem ra luyện đan là một nghề cần kỹ thuật, cùng là một nghề nguy hiểm, chưa biết chừng ngày nào đó họ cũng sẽ bị nổ tung thành tro bụi.Số người bị nổ lư không ít, mà số người luyện được đan thì không nhiều, hơn một canh giờ trôi qua vẫn chưa có ai xuất được đan nữa.Diệp Thành không quan tâm những điều này, hắn chỉ quan tâm Tạ Vân chuyển kiếp đang ngồi trên ghế cao.Tình trạng của Tạ Vân chuyển kiếp lúc này đã vô cùng tồi tệ, miệng vẫn rỉ máu như một người mắc bệnh nan y.“Thánh chủ, Thánh huyết của ngài thật sự không thể cứu được Cửu hoàng huynh sao?”, Niệm Vi cũng rất lo âu.“Bây giờ xem ra thật sự không được”, Diệp Thành trầm ngâm: “Vết thương ở nền tảng đạo tắc bị để lại từ quá lâu, tình trạng của hắn bây giờ đã vượt qua phạm vi tác dụng của Thánh huyết”.“Vậy phải làm sao ạ?”, Niệm Vi hơi sốt ruột.“Không phải không có cách, chỉ xem hắn có dũng khí không thôi”.“Cách gì vậy ạ?”“Tiêu tán tu vi, tu lại từ đầu”, Diệp Thành khẽ nói.“Chuyện này…”, Niệm Vi khẽ cau mày, tiêu tán tu vi thì dễ, nhưng có thể tu lại được hay không thì khó nói.“Đây là cách duy nhất ta có thể nghĩ ra”, Diệp Thành hít sâu một hơi: “Hơn nữa hiện tại cũng chỉ có thể làm như vậy, tiếp tục mặc cho Phệ Đạo Huyết Đan phản phệ đã không chỉ là vấn đề tu vi xuống dốc nữa rồi, rất có thể sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng của hắn”.