“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2756: Huynh đệ tốt!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nếu ngươi đã tới trước thì chọn ngày không bằng gặp ngày”, Diệp Thành cười vui vẻ, một tia thần quang màu vàng hiện ra, bay thẳng vào đầu mày của Tạ Vân chuyển kiếp.Thần quang màu vàng bay vào giữa hai lông mày, người Tạ Vân chuyển kiếp run lên.AdvertisementHự!Vẻ mặt hắn ta trở nên đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu, miệng r*n r*.Huyền Vũ!Mục Uyển Thanh biến sắc, cô ấy vội vàng tiến lên nhưng bị Niệm Vi giữ lại, cô biết Diệp Thành đã mở phong ấn kiếp trước cho Tạ Vân.Ưm!Tạ Vân chuyển kiếp vẫn ôm đầu đau đớn kêu lên, đôi mắt đen mơ màng dần trở nên rõ ràng, trong sự rõ ràng dần mang vẻ thăng trầm, trong thăng trầm hắn ta nhớ ra mình tên là Tạ Vân.Mẹ kiếp!Ngay sau đó, một tiếng sói tru bá đạo phát ra từ miệng Tạ Vân.Có lẽ là tiếng soi tru ấy quá đột ngột khiến mọi người bên dưới giật bắn mình, rất nhiều người phun ngụm trà trong miệng ra, thậm chí còn có người giật mình ngã khỏi ghế, dáng vẻ chật vật khó coi.Rầm! Choang! Ầm!Khi tất cả mọi người đang sững sờ thì căn phòng ở lầu ba truyền đến tiếng cốc tách, ấm trà, bàn ghế bị ném vỡ, giống như có cướp đến lục đồ, lại giống như hai con chó cắn nhau, cực kỳ hỗn loạn.Chuyện… Chuyện gì vậy?Mọi người đều hướng mắt về căn phòng ở lầu ba, vẻ mặt ai cũng thảng thốt ngỡ ngàng.Căn phòng riêng trên lầu ba quả thực là một đống hỗn độn, giống như vừa bị bọn cướp đột nhập, không một tách trà nào còn nguyên vẹn, không một chiếc bàn nào còn nguyên, tất cả đều đã bị đánh vỡ tan tành.Lại nhìn đến Diệp Thành và Tạ Vân vừa được mở ký ức kiếp trước, ai nấy đều mặt mũi bầm dập, quần áo xộc xệch, tóc bị cào loạn như tổ quạ, trông như vừa đánh nhau.Mà Mục Uyển Thanh thì ngơ ngác, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến cô không kịp chuẩn bị.Mới mười giây trước, Nhược Thiên Huyền Vũ vẫn còn bình thường đột nhiên thay đổi, bất chợt cầm cái ghế lên ném về phía Diệp Thành, mà Diệp Thành cũng không phải dạng vừa, hai người bắt đầu lao vào đánh nhau.Nếu không phải tận mắt chứng kiến Mục Uyển Thanh sẽ không dám tin mọi thứ trước mắt là thật, Nhược Thiên Huyền Vũ trước nay luôn bình tĩnh điềm đạm cũng sẽ như một tên lưu manh thô lỗ.Còn Niệm Vi thì chỉ bình tĩnh day đầu mày.Cô nghĩ rằng cảnh Diệp Thành và Tạ Vân gặp lại sẽ khiến người ta cảm động rơi nước mắt, không ngờ lại là thế này, thật sự như hai tên lưu manh đầu đường, nói đánh là đánh.Khi ở Đại Sở cô đã nghe danh Tạ Vân, hắn ta cũng giống Diệp Thành, đều là kẻ mặt dày không biết xấu hổ, bây giờ xem ra quả nhiên lời đồn là thật, dù cả trăm năm trôi qua thì vẫn là cái nết đó.Huynh đệ tốt!Huynh đệ tốt!
“Nếu ngươi đã tới trước thì chọn ngày không bằng gặp ngày”, Diệp Thành cười vui vẻ, một tia thần quang màu vàng hiện ra, bay thẳng vào đầu mày của Tạ Vân chuyển kiếp.
Thần quang màu vàng bay vào giữa hai lông mày, người Tạ Vân chuyển kiếp run lên.
Advertisement
Hự!
Vẻ mặt hắn ta trở nên đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu, miệng r*n r*.
Huyền Vũ!
Mục Uyển Thanh biến sắc, cô ấy vội vàng tiến lên nhưng bị Niệm Vi giữ lại, cô biết Diệp Thành đã mở phong ấn kiếp trước cho Tạ Vân.
Ưm!
Tạ Vân chuyển kiếp vẫn ôm đầu đau đớn kêu lên, đôi mắt đen mơ màng dần trở nên rõ ràng, trong sự rõ ràng dần mang vẻ thăng trầm, trong thăng trầm hắn ta nhớ ra mình tên là Tạ Vân.
Mẹ kiếp!
Ngay sau đó, một tiếng sói tru bá đạo phát ra từ miệng Tạ Vân.
Có lẽ là tiếng soi tru ấy quá đột ngột khiến mọi người bên dưới giật bắn mình, rất nhiều người phun ngụm trà trong miệng ra, thậm chí còn có người giật mình ngã khỏi ghế, dáng vẻ chật vật khó coi.
Rầm! Choang! Ầm!
Khi tất cả mọi người đang sững sờ thì căn phòng ở lầu ba truyền đến tiếng cốc tách, ấm trà, bàn ghế bị ném vỡ, giống như có cướp đến lục đồ, lại giống như hai con chó cắn nhau, cực kỳ hỗn loạn.
Chuyện… Chuyện gì vậy?
Mọi người đều hướng mắt về căn phòng ở lầu ba, vẻ mặt ai cũng thảng thốt ngỡ ngàng.
Căn phòng riêng trên lầu ba quả thực là một đống hỗn độn, giống như vừa bị bọn cướp đột nhập, không một tách trà nào còn nguyên vẹn, không một chiếc bàn nào còn nguyên, tất cả đều đã bị đánh vỡ tan tành.
Lại nhìn đến Diệp Thành và Tạ Vân vừa được mở ký ức kiếp trước, ai nấy đều mặt mũi bầm dập, quần áo xộc xệch, tóc bị cào loạn như tổ quạ, trông như vừa đánh nhau.
Mà Mục Uyển Thanh thì ngơ ngác, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến cô không kịp chuẩn bị.
Mới mười giây trước, Nhược Thiên Huyền Vũ vẫn còn bình thường đột nhiên thay đổi, bất chợt cầm cái ghế lên ném về phía Diệp Thành, mà Diệp Thành cũng không phải dạng vừa, hai người bắt đầu lao vào đánh nhau.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến Mục Uyển Thanh sẽ không dám tin mọi thứ trước mắt là thật, Nhược Thiên Huyền Vũ trước nay luôn bình tĩnh điềm đạm cũng sẽ như một tên lưu manh thô lỗ.
Còn Niệm Vi thì chỉ bình tĩnh day đầu mày.
Cô nghĩ rằng cảnh Diệp Thành và Tạ Vân gặp lại sẽ khiến người ta cảm động rơi nước mắt, không ngờ lại là thế này, thật sự như hai tên lưu manh đầu đường, nói đánh là đánh.
Khi ở Đại Sở cô đã nghe danh Tạ Vân, hắn ta cũng giống Diệp Thành, đều là kẻ mặt dày không biết xấu hổ, bây giờ xem ra quả nhiên lời đồn là thật, dù cả trăm năm trôi qua thì vẫn là cái nết đó.
Huynh đệ tốt!
Huynh đệ tốt!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nếu ngươi đã tới trước thì chọn ngày không bằng gặp ngày”, Diệp Thành cười vui vẻ, một tia thần quang màu vàng hiện ra, bay thẳng vào đầu mày của Tạ Vân chuyển kiếp.Thần quang màu vàng bay vào giữa hai lông mày, người Tạ Vân chuyển kiếp run lên.AdvertisementHự!Vẻ mặt hắn ta trở nên đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu, miệng r*n r*.Huyền Vũ!Mục Uyển Thanh biến sắc, cô ấy vội vàng tiến lên nhưng bị Niệm Vi giữ lại, cô biết Diệp Thành đã mở phong ấn kiếp trước cho Tạ Vân.Ưm!Tạ Vân chuyển kiếp vẫn ôm đầu đau đớn kêu lên, đôi mắt đen mơ màng dần trở nên rõ ràng, trong sự rõ ràng dần mang vẻ thăng trầm, trong thăng trầm hắn ta nhớ ra mình tên là Tạ Vân.Mẹ kiếp!Ngay sau đó, một tiếng sói tru bá đạo phát ra từ miệng Tạ Vân.Có lẽ là tiếng soi tru ấy quá đột ngột khiến mọi người bên dưới giật bắn mình, rất nhiều người phun ngụm trà trong miệng ra, thậm chí còn có người giật mình ngã khỏi ghế, dáng vẻ chật vật khó coi.Rầm! Choang! Ầm!Khi tất cả mọi người đang sững sờ thì căn phòng ở lầu ba truyền đến tiếng cốc tách, ấm trà, bàn ghế bị ném vỡ, giống như có cướp đến lục đồ, lại giống như hai con chó cắn nhau, cực kỳ hỗn loạn.Chuyện… Chuyện gì vậy?Mọi người đều hướng mắt về căn phòng ở lầu ba, vẻ mặt ai cũng thảng thốt ngỡ ngàng.Căn phòng riêng trên lầu ba quả thực là một đống hỗn độn, giống như vừa bị bọn cướp đột nhập, không một tách trà nào còn nguyên vẹn, không một chiếc bàn nào còn nguyên, tất cả đều đã bị đánh vỡ tan tành.Lại nhìn đến Diệp Thành và Tạ Vân vừa được mở ký ức kiếp trước, ai nấy đều mặt mũi bầm dập, quần áo xộc xệch, tóc bị cào loạn như tổ quạ, trông như vừa đánh nhau.Mà Mục Uyển Thanh thì ngơ ngác, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến cô không kịp chuẩn bị.Mới mười giây trước, Nhược Thiên Huyền Vũ vẫn còn bình thường đột nhiên thay đổi, bất chợt cầm cái ghế lên ném về phía Diệp Thành, mà Diệp Thành cũng không phải dạng vừa, hai người bắt đầu lao vào đánh nhau.Nếu không phải tận mắt chứng kiến Mục Uyển Thanh sẽ không dám tin mọi thứ trước mắt là thật, Nhược Thiên Huyền Vũ trước nay luôn bình tĩnh điềm đạm cũng sẽ như một tên lưu manh thô lỗ.Còn Niệm Vi thì chỉ bình tĩnh day đầu mày.Cô nghĩ rằng cảnh Diệp Thành và Tạ Vân gặp lại sẽ khiến người ta cảm động rơi nước mắt, không ngờ lại là thế này, thật sự như hai tên lưu manh đầu đường, nói đánh là đánh.Khi ở Đại Sở cô đã nghe danh Tạ Vân, hắn ta cũng giống Diệp Thành, đều là kẻ mặt dày không biết xấu hổ, bây giờ xem ra quả nhiên lời đồn là thật, dù cả trăm năm trôi qua thì vẫn là cái nết đó.Huynh đệ tốt!Huynh đệ tốt!